Song Sinh Như Mộng, Hậu Vị Như Cờ
Chương 7:
Câu nói của làm Hoàn Hoàn vô cùng ngượng ngùng. Ta lườm , bảo im miệng , nhưng phớt lờ ta lại nói với Hoàn Hoàn rằng ta chỉ thích ăn thịt thỏ.
Nói đoạn, đem đĩa đùi thỏ mà ta yêu thích nhất đặt ngay trước mặt đưa cho ta, nhưng ta vẫn hừ lạnh kh thèm cảm kích. Quả nhiên, khi kh Thái hậu ở đây áp chế, ta đối với Châu Thuấn càng thêm phần càn rỡ.
Sau khi ăn no nê, ta kéo Hoàn Hoàn định rời tiệc. Nàng đặt chiếc mặt nạ lúc nãy lên bàn của Châu Thuấn, chắp tay hành lễ từ biệt. Ta định hỏi Châu Thuấn về chuyện cái mặt nạ, nhưng đúng lúc đó một đám nam t.ử trung niên tiến lại gần muốn bắt chuyện với . Ta và Hoàn Hoàn trao nhau ánh mắt hiểu ý, cùng hành lễ cáo lui.
Ta dẫn Hoàn Hoàn về lều của . Giữa đường, nàng ghé qua l một bọc đồ lớn, bên trong chứa toàn những thứ đồ chơi kỳ lạ và độc đáo. Nàng đẩy bọc đồ tới trước mặt ta, ta ngạc nhiên hỏi:
– Đều cho ta cả ?
Nàng gật đầu lia lịa, lôi từng món ra dạy ta cách chơi. Hai chị em mải mê nghiên cứu đến tận đêm khuya, cho đến khi Mộ ma ma vào nhắc nhở, chúng ta mới chịu leo lên giường nằm.
Ta hỏi thăm về cha nương, Hoàn Hoàn kéo tay ta lại, viết vào lòng bàn tay chữ: "Khỏe". Dừng một lát, nàng viết tiếp: "Nhớ tỷ", hỏi lại: "Còn tỷ thì ?".
Ta kể cho nàng nghe rằng ta sống tốt. Thái hậu đối xử với ta như con đẻ, dọn khỏi cung Trường Xuân vì sợ ta buồn, đêm đêm còn vào đắp chăn cho ta. Những món ăn trong bếp nhỏ của bà đều là món ta thích. Bà còn sai may cho ta nhiều y phục đẹp, tìm đủ mọi loại châu ngọc quý hiếm cho ta.
Mỗi khi bị phạt chép sách, bà lại bảo Châu Thuấn tới chép cùng ta. Sợ ta cô đơn, bà còn gọi Triệu Dụ vào cung chơi cùng. Triệu Dụ, Mộ ma ma, Ninh c c... tất cả mọi đều tốt với ta, luôn giúp ta bao che mỗi khi ta gây họa. Và cả Châu Thuấn nữa, cũng đối xử với ta tốt...
Hoàn Hoàn dịu dàng xoa đầu ta. Ta còn chưa kịp kể hết chuyện Châu Thuấn tốt thế nào thì đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào kh hay.
Lúc tỉnh dậy trời đã gần trưa, ta hơi hốt hoảng vì tưởng muộn giờ thỉnh an, nhưng nhớ ra đang ở bãi săn nên lại thở phào nhẹ nhõm. Từ lúc ta thức giấc, Hoàn Hoàn cứ ta chằm chằm. Ta hỏi nàng gì, nàng liền viết vào tay ta một chữ: "Đẹp".
Ta bật cười, chúng ta là song sinh mà, bộ dạng giống hệt nhau còn gì!
Lúc dùng bữa, Hoàn Hoàn hỏi ta hôm nay muốn làm gì. Ta nghĩ nghĩ lại, bản thân hình như chỉ biết mỗi cưỡi ngựa. Nghe ta nói muốn cưỡi ngựa, nàng liền hào hứng dắt ngựa cho ta.
Khi ta chuẩn bị xong xuôi tới lâm trường, Hoàn Hoàn đã đứng đợi sẵn ở đó với một con ngựa dáng vẻ cao ngất, uy phong lẫm liệt. Nàng vẫy tay gọi ta lại, đưa cương ngựa cho ta. Trước sự ngơ ngác của ta, Hoàn Hoàn viết vào lòng bàn tay giải thích: Con ngựa này tên là "Lôi Lịch", còn oai phong hơn cả ngựa của Châu Thuấn, là thiên lý mã mà cha đã cất c huấn luyện riêng cho ta.
Ta hỏi xem thiên lý mã chạy được nghìn dặm kh, Hoàn Hoàn gật đầu thật mạnh. Ta tặc lưỡi bảo hoàng cung bé tí, cho ta con ngựa quý thế này thật lãng phí quá. Hoàn Hoàn nghe vậy thì cuống cuồng lắc đầu, bộ dạng như sắp khóc đến nơi. Ta sợ quá, vội vàng chữa cháy là ta thích, vừa chỉ là khách sáo chút thôi.
Ta đưa tay sờ thử Lôi Lịch. Nó kh né tránh như con ngựa của Châu Thuấn, nhưng vẻ mặt lại kiêu ngạo, chẳng thèm nể mặt ta chút nào. Con ngựa này cao hơn con ngựa vô d ta hay cưỡi một chút, nên tư thế trèo lên ngựa của ta chắc c là kh được oai phong cho lắm. Điều này khiến ta hơi ấm ức trong lòng.
Lên ngựa , Hoàn Hoàn giúp ta ều chỉnh lại tư thế chân cho chuẩn. Sau đó nàng tiến lên vài bước, dùng ánh mắt khích lệ: "Tỷ chạy thử xem!". Nhờ tâm linh tương th của chị em song sinh, ta lập tức hiểu ý nàng.
Ngựa quý thường tính khí thất thường. Ta vừa mới định chạy thử, nó đã bắt đầu dở chứng, ên cuồng xoay vòng tại chỗ. Ngay lúc ta đang lúng túng, một bóng đen đã nh như cắt bay lên ngồi phía sau ta, tóm chặt l dây cương. Lôi Lịch lập tức thuần phục, sải bước chạy . Ta quay lại , là Hoàn Hoàn. Ánh mắt nàng kiên định về phía trước, ều khiển Lôi Lịch một cách dễ dàng.
Ta chút kh vui, vì chẳng thể nghiệm được cảm giác tự cầm lái gì cả.
Buổi tối, ta chạy tới khoe khoang với Châu Thuấn rằng đã thiên lý mã. ta bằng ánh mắt khinh bỉ, bảo ta kh biết xem hàng, vì ngựa trong chuồng cung đình đều là thiên lý mã cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-sinh-nhu-mong-hau-vi-nhu-co/chuong-7.html.]
Ta ngẩn :
– Hóa ra hoàng gia hủ bại đến mức này ? Vậy con ngựa "tiểu tổ t" của ngài cũng là thiên lý mã à?
Châu Thuấn tức tối:
– Ngươi , đừng để ta th mặt nữa!
Ta vừa quay lưng định , lại gọi giật lại:
– Thẩm Đường Châu, ngươi th vui hơn chút nào kh?
Ta khẽ đáp:
– Ừm.
Ngày hôm sau, khi ta còn đang phân vân kh biết nên tiếp tục cưỡi Lôi Lịch hay kh thì Châu Thuấn đã xuất hiện. dùng giọng ệu nửa bất đắc dĩ nửa khích tướng:
– thế? Cưỡi kh xong nên định bỏ cuộc à? Thẩm Đường Châu, đừng hễ gặp khó khăn là chùn bước chứ.
Ta tự hỏi lại biết kỹ thuật của ta kém đến thế, định hỏi thì đã tự khai:
– Tuy đều là thiên lý mã, nhưng con ngựa Thẩm tướng quân tặng chắc c là cực phẩm. Ngựa tốt thường kén , với trình độ của ngươi, ta còn lạ gì nữa.
đưa tay sờ Lôi Lịch, con ngựa kiêu ngạo kia lại tỏ ra vô cùng thân thiết với . Ta cảm th thật bất c, đến ngựa bây giờ cũng biết xu nịnh quan lớn ?
Châu Thuấn đỡ ta lên ngựa, căn dặn ta dùng khí thế mạnh mẽ để trấn áp nó. Ta hoài nghi hỏi liệu ta "khí thế" đó kh, trầm mặc một hồi bảo:
– Thì ngươi cứ giả vờ là . Nó cũng ngu ngơ giống ngươi thôi, ngươi giả vờ chắc nó kh nhận ra đâu.
Hóa ra cách này lại hiệu quả thật, Lôi Lịch đã bắt đầu nghe lời hơn. Tuy nhiên ta vẫn kh dám chạy nh. Châu Thuấn cưỡi con ngựa "nịnh bợ" của bên cạnh, khích lệ:
– Thẩm Đường Châu, cứ mạnh dạn chạy , ta ở ngay phía sau, kh để ngươi ngã đâu.
Nghe vậy, ta l hết can đảm thúc chân một cái, hét vang một tiếng lao .
Bữa tối hôm đó, ta bưng đĩa chân thỏ mà Hoàn Hoàn làm cho sang ăn cùng Châu Thuấn. vừa gặm chân thỏ vừa thản nhiên bảo ta ngày mai lại mang sang tiếp. Ta bảo nằm mơ , liền đe dọa rằng vị c c đứng bên cửa kia là của Thái hậu, nếu kh biết ều thì về cung sẽ chép sách thêm một năm nữa.
Ta vội hạ giọng bảo im miệng, cũng thì thầm lại:
– Thẩm Đường Châu, thực ra những khó khăn kh hề đáng sợ như ngươi tưởng đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.