Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh

Chương 28: Con trai mẹ không bao giờ đem tình cảm ra đùa giỡn.

Chương trước Chương sau

“Muộn mẹ còn chưa ngủ?”

Dương Khôi cởi áo ngoài treo lên móc áo. Trên gương mặt hiền hoà của bà Lan lúc này hiện lên một tia tức giận.

"Ngày mốt là sinh nhật của Thuỷ Tiên, con rảnh rỗi đưa con bé đâu đó chơi . Còn nếu con kh với Thuỷ Tiên thì hãy cùng ba con đến chia buồn với những nạn nhân của vụ lở đất ở xã Lộc Ninh.”

Nếu chọn chắc c Dương Khôi sẽ kh do dự mà chọn cùng với Thuỷ Tiên. Dương Khôi và ba đã cãi nhau nhiều lần về việc chọn vào học ngành cảnh sát sau đó từ bỏ kh học nữa khi sắp tốt nghiệp, chuyện này dù đã qua lâu nhưng với Bữu Đằng vẫn chưa nguôi ngoai. Đó cũng là suy nghĩ phiếm diện của bà Lan mà thôi.

Dương Khôi ngồi xuống bên cạnh mẹ, "Mẹ, mẹ nghiêm túc chứ?"

“Con thể thử hòa hợp với Thuỷ Tiên xem , nếu con thực sự kh thích nó thì thôi, mẹ kh ép." Bà Lan kh thích dùng quyền lực áp đặt con cái.

Dương Khôi bà, “Bác sĩ Châu, mẹ còn nhớ chứ?”

“Con nghiêm túc chứ?” Hiểu ý tứ của con trai, bà Lan hỏi lại.

Dương Khôi ngồi thẳng lưng nghiêm túc nói, "Con trai mẹ kh bao giờ đem tình cảm ra đùa giỡn."

Sau một lúc im lặng giữa hai , xem ra kh thể thay đổi được suy nghĩ của Dương Khôi, bà Lan lúc này chủ động mở lời, "Được , mẹ hiểu . Mười giờ sáng ngày kia mẹ sẽ cùng Thuỷ Tiên đến Thiền Viện Trúc Lâm, và con là lái xe."

Dương Khôi, "?..."

Xem ra cuộc nói chuyện chân tình giữa mẹ và con trai vừa đều là vô nghĩa!

-----

Ngày thứ hai, Tú Lâm vẫn như thường lệ bắc xe bus đến bệnh viện. Vừa đến văn phòng, cô liền nghe tiếng Vân hưng phấn kéo tay nói, "Chúc mừng bác sĩ Châu, năm nay cô là một trong những bác sĩ ưu tú được khen thưởng cuối năm đó nha.”

"Sớm vậy? Cô cũng trong d sách à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-28-con-trai-me-khong-bao-gio-dem-tinh-cam-ra-dua-gion.html.]

Văn mỉm cười gật đầu, " cũng , bất quá, chế độ khen thưởng năm nay đã được cải cách. Trên cơ sở tăng lương cuối năm còn thêm một chương trình du lịch ba ngày hai đêm. nghe nói giám đốc trưởng khoa phẫu thuật của chúng ta đã bàn bạc với trưởng khoa tiết niệu để sắp xếp địa ểm du lịch. Bác sĩ Châu kh được phép vắng mặt đó biết kh."

“Kh được vắng mặt?" Tú Lâm nhướng mắt Vân , "Vậy khi nào chúng ta sẽ ?"

"Ngày mai.”

Vậy là thứ ba, chiều thứ năm mới trở về. Vừa vặn đúng lịch trực đã được sắp xếp trong ba ngày hai đêm, vậy thì được.

Lúc này địa ểm du lịch đã được gửi đến hộp thư của mỗi . Vân Tú Lâm cười như gió xuân. Tú Lâm cau mày, may mắn là tuần này Phương Linh kh ở nhà cô cho nên cô kh cần đưa đón bé cưng học. Tuy nhiên, văn phòng nơi cô làm việc lại vắng vẻ kh ai đến khám, vắng lặng đến thật đáng thương. Đã kh gì làm thì du lịch một chuyến cũng tốt, xem như giải tỏa căn thẳng những ngày qua. Khi tan sỡ trở về nhà, Tú Lâm gọi ện nói chuyện với Phương Linh về chuyến du lịch của , sáng sớm hôm sau cô thu dọn đồ đạc và đến cổng bệnh viện vào thời gian đã định.

Bệnh viện đặc biệt thuê một chiếc ô tô du lịch, giám đốc khoa phẫu thuật là Nguyễn Vũ đang ngồi bên cạnh Tú Lâm. Bác sĩ Vũ mặc một chiếc áo khoác parka màu x quân đội và chiếc quần jean đen giản dị ôm l đôi chân dài miên man. Nguyễn Vũ tr kh giống một bác sĩ phẫu thuật mà giống một ngôi ện ảnh hơn, với ngoại hình ưu tú và sở hữu gương mặt dễ nét khả ái với tác phong chỉnh chu, thật sự được nhiều nữ bác sĩ và y tá trong bệnh viện âm thầm nếm mộ. Nghe nói ta là con nhà giàu thế hệ thứ hai, địa vị hiển hách, trong bệnh viện cũng khá nổi tiếng, còn thường xuyên đối xử tốt với mọi bằng hình ảnh một bác sĩ hòa nhã niềm nỡ và nhân hậu. Một khiêm tốn về tính cách lại hoàn hảo về ngoại hình, thật sự khiến ta ghen tị.

Tú Lâm cười lễ phép gật đầu với Nguyễn Vũ, “Chào buổi sáng bác sĩ Vũ.”

Nguyễn Vũ mỉm cười hiền hoà sau đó l một hộp sữa và một bịch bánh mì sandwich đưa cho Tú Lâm, “Em ăn sáng chưa? Ăn cái này , mua nhiều quá em ăn cùng nha.”

Th Nguyễn Vũ ý tốt nên Tú Lâm chỉ thể mỉm cười nhận l, "Cảm ơn , hôm khác sẽ mời ăn cơm."

em lại mặc quần áo mỏng như vậy? Em Kh biết chúng ta đâu ?" Nguyễn Vũ Tú Lâm nhíu mày.

Tú Lâm cúi đầu , rõ ràng cô đang mặc áo len, kh cũng dày ?

Tú Lâm mỉm cười, nụ cười tr đôi mắt trong veo như tỏa nắng thu hút đối diện, " quên kiểm tra email tối hôm qua, chúng ta đâu vậy?"

"Đà Lạt, mùa này trên đó khá lạnh lại mưa phùng, lát nữa cho em mượn áo ấm."

Với sự nhiệt tình và thân thiện của Nguyễn Vũ làm Tú Lâm kh được tự nhiên, cô chỉ mỉm cười gật đầu kh nói thêm gì. Tú Lâm kh ngờ lại được Đà Lạt, cô suy nghĩ một lúc nở nụ cười ngượng ngùng nói với Nguyễn Vũ.

" thể Thiền Viện Trúc Lâm kh? muốn đến đó tham quan cảnh chùa và cầu phúc."

Nguyễn Vũ khẽ cười: " Vậy với , cũng muốn đến đó."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...