Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh
Chương 29: Oan gia ngõ hẹp.
Tú Lâm ngủ trong suốt quãng đường , khi đến Đà Lạt, trước khi mở cửa xe đã thể cảm nhận được kh khí lạnh từ bầu trời âm u bên ngoài. Một lớp sương mù dày đặc đã đọng lại trên cửa kính ô tô, Tú Lâm nghĩ, lẽ ra nên quấn thêm một chiếc áo khoác l thật dày. Quen sống ở nơi khí hậu nóng ẩm, trong phòng khám cũng ều hoà nhưng chỉ để ở mức 25 độ C là cùng, Tú Lâm kh thích lạnh lẽo, đây là lần đầu cô đến Đà Lạt nên chút kh quen với cái lạnh của nơi này.
Cả nhóm lúc này cùng xuống xe, khí lạnh ùa về phía họ làm ai cũng run lên một cái. Tú Lâm thì lạnh đến run cả hai hàm răng đ.á.n.h vào nhau liên tục, trong lúc cô đang run rẩy đưa tay ôm n.g.ự.c giữ ấm thì một chiếc áo khoác đột nhiên khoác lên cô. Tú Lâm kinh ngạc quay đầu lại, chỉ th Nguyễn Vũ tiếp tục cởi xuống chiếc khăn kaki trên cổ sau đó nhẹ nhàng quấn lên cổ cô, mỉm cười nói:
“Sau này ra ngoài nhớ kiểm tra hành trình, du lịch mà bị bệnh thì kh tốt đâu.”
Nói xong, Nguyễn Vũ xoay cùng các đồng nghiệp xách hành lý từ xe xuống và về hướng khách sạn. Tú Lâm ngạc nhiên đứng một lúc lâu, cho đến khi Vân chạy tới cô cười nói:
“Bác sĩ Châu, cô biết bác sĩ Vũ à? Vừa hình như th ta cô dịu dàng? Xem ra ta hứng thú với cô đó nha."
"Đây là lần đầu tiên và bác sĩ Vũ gặp nhau." Tú Lâm lắc đầu, cô quấn lại chiếc khăn ấm áp trên cổ và im lặng kh nói thêm lời nào.
"Lần đầu gặp mặt cũng thể thích nhau chứ, nhưng nhớ chủ tịch Dương của tập đoàn Dương Thị đang theo đuổi cô đúng kh?"
Nụ cười trên môi Tú Lâm đột nhiên tắt lịm, nhắc đến ai cũng được nhưng làm ơn đừng nhắc đến ta, hễ nghe tên ta làm nhớ đến món nợ khủng khiếp trả trong thời gian tới, thật khổ sở quá mà. Tú Lâm thở dài xách ba lô về phía khách sạn.
Ngày đầu tiên tham quan bằng xe đạp, cả xe đạp đôi và xe đạp đơn. Nhưng thật kh may Tú Lâm lại kh biết đạp xe, mà những chung lại đôi hết chỉ còn lại Nguyễn Vũ và cô. Xui hơn nữa là xe đạp đôi hôm nay tiệm đã cho thuê hết nên chỉ còn xem đơn. mọi đã trước, Tú Lâm cố gắng lâu nhưng vẫn kh thể đạp được xe. Cô đứng chiếc xe đạp như sắp khóc đến nơi, kh biết từ lúc nào Nguyễn Vũ đã chạy vòng trở lại bên cạnh, đưa tay về phía Tú Lâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-29-oan-gia-ngo-hep.html.]
“Ngồi trước xe , chở em.”
Chiếc xe đạp thể thao kh yên sau, nên tất nhiên muốn đèo thêm một thì đó ngồi phía trước. Th kh được thích hợp nên Tú Lâm gượng cười lắc đầu.
“Cảm ơn bác sĩ Vũ, cứ , sẽ trở về phòng vậy.”
“Gọi là Vũ !” Nguyễn Vũ nắm tay Tú Lâm kéo về phía cười nói, “Đừng ngại, lên chở , du lịch mà nằm trong phòng thì gọi là du lịch được chứ."
Tú Lâm lập tức rút tay về, "Kh cần đâu, lẽ nên ở đây tập đạp xe cũng được, kh nên làm phiền đến chở chơi."
“Vậy để giúp em, kìm phía sau sẽ giữ thăng bằng tốt hơn.” Nguyễn Vũ vừa dựng xe đạp vào lan can bên đường vừa nói với Tú Lâm.
Đến nước này Tú Lâm cũng kh tiện từ chối sự nhiệt tình của nữa, cô ngồi lên xe và bắc đầu đạp trong xiêu vẹo, còn Nguyễn Vũ thì kìm phía sau. Được một vòng, Tú Lâm th phấn khởi vì cảm th đạp xe cũng kh gì khó, cô quay đầu nói với Nguyễn Vũ muốn bu tay ra. Nguyễn Vũ thật sự bu tay, Tú Lâm cứ thế lái xe đạp theo đường thẳng mà đạp được một đoạn khá xa, đang định bóp tg xe chạy chậm lại để quay đầu thì tay tg lại kh thể bóp được, dường như nó bị hỏng mất . Cho thuê xe mà thế à? Ông chủ lương tâm kh vậy? Sẽ hại c.h.ế.t đó!!
Lại lái xe lấn sang làn đường, phía trước đang xe chạy đến. Tay lái Tú Lâm loạng choạng tránh xe kh cẩn thận ngã nhào lăn xuống dốc, chiếc mũ bảo hiểm trên đầu cũng bị văng ra xa. Sau khi lăn vài vòng cuối cùng cô cũng dừng lại. Tú Lâm nằm úp sấp trên mặt cỏ t.h.ả.m thương, hai bàn tay bị trầy xước rướm máu. Khi chống tay định ngồi dậy, cô chợt th một bóng cao lớn và quý phái đang ung dung đứng trước mặt .
Bị đến khó chịu, Tú Lâm ho khan một tiếng, kh chịu thua kém mà lại đang đứng. Sau đó, mất mặt nữa , đúng là oan gia ngõ hẹp mà, đâu cũng gặp ta! Nhưng ta lại ở đây? Chẳng lẽ bị ngã đến hoa mắt luôn ?
Tú Lâm đưa tay lên dụi mắt lại mở mắt ra , sau đó muốn đạp đầu xuống mặt đường c.h.ế.t luôn cho xong.
Chưa có bình luận nào cho chương này.