Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh
Chương 5: Một tương lai khỏe mạnh và sung sức đang chờ đón anh, chủ tịch Dương.
Phương Linh vội vàng chọp l chiếc ện thoại di động trên tủ đầu giường đưa cho Tú Lâm. Vừa nhấn nút trả lời, đầu bên kia ện thoại liền truyền đến một giọng nói tức giận của Tạ trưởng khoa.
“Bác sĩ Châu, cô mau đến bệnh viện ngay lập tức!” Sau đó cúp máy.
Tú Lâm vội vàng thay quần áo bắt taxi chạy đến bệnh viện. Cô vừa bước vào văn phòng khoa tiết niệu thì bị một đồng nghiệp kéo tay nhỏ giọng hỏi:
"Bác sĩ Châu, cô đắc tội với đại gia nào kh? Trưởng khoa bảo cô lập tức đến văn phòng của . mặt giống như sắp chiến tr xảy ra vậy.”
Tú Lâm gượng cười lắc đầu sau đó đến văn phòng làm việc của Tạ trưởng khoa. Mái tóc dài hơi xoăn bị một lớp mồ hôi mỏng dính bết vào trán, bộ dạng của Tú Lâm lúc này chút chật vật. Cô gõ cửa, còn chưa kịp đứng vững đã bị Tạ trưởng khoa nắm tay kéo vào. Mãi đến khi đứng vững trong phòng Tú Lâm mới th đàn đang ngồi trên ghế sô pha đối diện với . Mày kiếm, mắt to, con ngươi đen sẫm sóng sánh giống như mặt biển lặng sóng phản chiếu một màu trắng x của mây trời, yên tĩnh và sâu thẳm nhưng ẩn chứa trong đó là cuồng phong bảo tố. Lúc này ta đang chằm chằm vào cô như muốn nhấn chìm trước mặt bằng ánh mắt sắc bén với một cảm giác lạnh lùng và nghiêm nghị đến sâu sắc, như thể ta đã tìm được kẻ thù g.i.ế.c cha kh đội chung trời vậy!!!
đàn đang cầm trên tay hồ sơ bệnh án, đó là kết quả kiểm tra mà Tú Lâm đã ghi xác nhận vào ngày hôm qua. ta dùng ngón tay trắng nõn lướt qua tờ gi mỏng liếc phụ nữ trước mặt trầm giọng nói: “Châu Tú Lâm?”
Tú Lâm kh ngờ đàn vừa đọc tin trên báo sáng nay giờ phút này lại đột ngột xuất hiện trước mặt , những hình ảnh trong phòng khám ngày hôm qua bất chợt hiện lên trong đầu cô... C.h.ế.t tiệc!!
Chắc là do ánh mắt Dương Khôi lúc này Tú Lâm quá thẳng t đến nổi làm tâm cô chút loạn mà lùi bước chân. Cho đến khi Tạ trưởng khoa ở bên cạnh vỗ vỗ sau lưng cô nhẹ giọng nói:
“Bác sĩ Châu, còn chưa chào chủ tịch Dương!”
Tú Lâm tròn mắt tiếp tục chằm chằm Dương Khôi im lặng kh biết nên nói gì.
“Ra ngoài!”
Giọng nói đầy nam tính và nghiêm túc của Dương Khôi đột nhiên vang lên trong văn phòng. Trưởng khoa Tạ há mồm “Hả???” một tiếng, kh hiểu gì mà quay sang Tú Lâm, cô cũng kh hiểu gì nên chỉ biết lắc đầu, lại nghe chủ tịch Dương kh kiên nhẫn lập lại lời nói.
“Trưởng Khoa, ra ngoài được chứ?”
“A, được được, xin phép ra ngoài.”
Tuy bị đuổi, nhưng Tạ trưởng khoa như được ân xá vội vàng bước nh ra cửa, còn kh quên cẩn thận quay đóng cửa lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-5-mot-tuong-lai-khoe-m-va-sung-suc-dang-cho-don--chu-tich-duong.html.]
Kh khí trong phòng đột nhiên yên lặng đến ngột ngạt, Tú Lâm hít sâu một hơi l hết can đảm cúi đầu chào, “Chủ tịch Dương, khoẻ kh?”
Dương Khôi vẫn kh lên tiếng, cứ thế chằm chằm nữ bác sĩ nhỏ n trước mặt. đàn ngồi bắt chéo chân trên sô pha nâng nhẹ cánh tay vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh.
“Lại đây ngồi .”
Tú Lâm vốn định từ chối, lại bị ánh mắt lạnh lùng kh cho phép cự tuyệt của đàn đẩy lùi ý chí, cô đành ngoan ngoãn tới xác cạnh mép ghế ngồi xuống.
“Ngồi bên này.” Dương Khôi dùng ánh mắt thâm thúy lạnh lùng chằm chằm Tú Lâm.
Tú Lâm cẩn thận di chuyển sang một chút, động tác sột soạt e dè của cô làm chủ tịch Dương muốn bật cười nhưng cố giữ hình tượng kiên định của đàn mà ngồi nghiêm chỉnh.
"Ngày hôm qua nhớ rõ, bác sĩ Châu thật sự ngầu, từng mệnh lệnh từng động tác cực kỳ nghiêm túc thể hiện bản thân là một quyết đoán và tuân thủ quy tắc, cho dù khác nói thế nào cũng kh thể lung lay, nhưng hôm nay lại e dè khép nép như vậy? vấn đề gì hay ?"
gì thì cứ nói thẳng, cứ ngồi nói vòng vo càng làm bản thân khó chịu hơn. Tú Lâm đột nhiên đứng dậy, cô nghiêm túc đàn đang ngồi.
“Vậy thì nói thẳng, Dương, đang nghĩ là tiết lộ tin tức về bệnh… Của đúng kh?”
Dương Khôi chống tay đứng lên đến gần Tú Lâm, môi cong lên, "Kh bác sĩ Châu thì còn ai vào đây? Chính cô là bác sĩ phụ trách khám cho ngày hôm qua mà.”
Tú Lâm lập tức nở nụ cười tươi như hoa đẹp trai trước mặt.
“ Dương, là một bác sĩ y đức, sẽ kh tùy tiện tiết lộ th tin của bệnh nhân, vô luận là bệnh nhân mắc bệnh nan y hay chỉ là bị yếu sinh lý. Các bác sĩ chúng nguyên tắc của và quy định của bệnh viện, tất nhiên kh đời nào tiết lộ th tin cũng như bệnh tình của bệnh nếu như đó kh là nhà của bệnh nhân. Nhưng làm thể chắc c rằng kh là một khác, ví dụ như ở một bệnh viện mà đã khám trước đây chẳng hạn?”
Dương Khôi trịch thượng áp sát Tú Lâm, ép cô từng bước lui về phía sau, mãi cho đến khi vòng eo mảnh khảnh đụng vào mặt bàn lạnh lẽo, rốt cuộc cô kh thể lùi lại được nữa mà bị động đứng yên. Cảm nhận thái độ lạnh lùng của đàn còn lạnh hơn máy ều hòa trong phòng làm cô nổi hết da gà, Tú Lâm biết ngày hôm qua chút quá đáng, nhưng đó là do sự cố trong lúc khám bệnh chứ kh do cô, một phần cũng là lỗi của cô đã kh cẩn thận. Nghĩ vậy, Tú Lâm đưa tay lên áp vào lồng n.g.ự.c của đàn đang tiến đến đến gần để ngăn ta lại, cô ều chỉnh thái độ cố mỉm cười.
"Chỉ là lúc đó quá nghiêm túc trong việc khám bệnh, nên mới kh cẩn thận làm ảnh hưởng đến tâm tình của , Dương xin đừng để trong lòng, xin thề, kh là tiết lộ tin tức bị... Nhất định kh là đâu. Còn về tình trạng thể chất hiện tại của , nếu đã sẵn sàng tiếp nhận ều trị, bệnh viện của chúng sẽ sẵn sàng phục vụ, chúng cơ sở vật chất y tế tốt nhất. Nhất định! Nhất định sẽ trả lại cho một tương lai khỏe mạnh về tâm sinh lý và sinh hoạt vợ chồng vô cùng thú vị sau này!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.