Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh
Chương 6: Nơi bằng phẳng nhất?
Trả lại tương lai khỏe mạnh về tâm sinh lý và sinh hoạt vợ chồng vô cùng tuyệt vời ?
Trong mắt chủ tịch Dương phủ sương dày tựa mặt hồ tràn đầy váng băng, lạnh đến nổi thể đ c.h.ế.t , ta nheo mắt như chế giễu dùng giọng trịch thượng hỏi bác sĩ Châu.
" thể chữa khỏi thật ?"
Tú Lâm kiên trì dốc hết kiến thức học được từ trường y mà kết luận, "Dùng kỹ thuật tiên tiến nhất của y học hiện đại nhất định sẽ trị được tận gốc, trị tận gốc, cứ tin tưởng vào tiến bộ của y học hiện đại."
Dương Khôi đột nhiên mỉm cười lùi về một bước để lại một khoảng cách giữa hai . Cũng kh biết trong suy nghĩ của ta lúc này là vui hay buồn nhưng Tú Lâm vẫn nhân cơ hội bầu kh khí chút hoà hoãn nghiêm túc một lần nữa giải thích thêm.
“Thật ra, kh nói với ai về bệnh tình của … “
“Bệnh tình của ? Chỉ vừa khám chưa được mười phúc làm cô biết bị yếu sinh lý mà vội vàng kết luận? Nếu như nhớ kh lầm, ngày hôm qua cô vẫn chưa siêu âm xong đã chạy mất dép."
Đôi đồng t.ử đen huyền sâu thẳm như được ểm xuyết bằng mực của chủ tịch Dương khóa chặt vào đôi mắt xinh đẹp trong veo như nước của bác sĩ Châu. Đây lẽ là nguyên nhân làm nữ bác sĩ chút bối rối, nhưng Tú Lâm kh chịu thua vẫn gắng tr luận, ta nói còn nước thì còn tác mà, tác đến chừng nào hết nước mới thôi.
“ Dương, trước khi khám bệnh tất cả các bác sĩ ều sẽ xem qua hồ sơ bệnh nhân để biết họ cảm th cơ thể thế nào và xem chẩn đoán của bác sĩ đã khám trước đó, rõ ràng trên hồ sơ bệnh án của ghi bị rối loạn cương dương. Với lại mỗi ngày nhiều việc trong bệnh viện cần xử lý cho nên chuyện hôm qua kh nhớ rõ lắm, nhưng hôm qua rời trước là mà?!"
Tú Lâm ngẩng đầu một lần nữa thẳng vào đôi mắt lạnh lùng hung ác của đàn , khoảng cách gần như vậy lại ra ều bất thường hiện hữu, đó là ánh mắt của chủ tịch Dương và bác sĩ Châu càng càng th giống nhau. Riêng Tú Lâm thì càng ánh mắt của chủ tịch Dương càng th đôi mắt giống như ánh mắt đáng yêu của con trai . À kh, chỉ là con trai nuôi thôi. một lúc thì th đáng yêu nhưng lâu lại thực sự kh dám thẳng vào ánh mắt c.h.ế.t của ta. Tú Lâm dùng bàn tay trắng nõn của nhẹ nhàng nắm l tay áo của đàn kéo kéo một cái.
“Nếu Dương thời gian, hôm nay hãy để kiểm tra lại xem như bù cho ngày hôm qua, để kết luận chính xác thực sự bị bệnh yếu sinh lý hay kh. Thật ra… Chỉ trong vài giây đã xuất tinh thì cũng đáng lo ngại… "
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-6-noi-bang-phang-nhat.html.]
Dương Khôi tròn mắt nhíu mày Tú Lâm. Vốn dĩ đã xuất ra ngay lập tức khi bàn tay của cô chạm vào khiêu khích quá mức, là trai tân, bị ánh mắt phụ nữ chằm chằm còn sờ vào chỗ nhạy cảm như thế thì làm kiềm chế được, kh bị yếu sinh lý. th ánh mắt của Dương Khôi càng trở nên u ám, Tú Lâm sợ chủ tịch Dương thực sự sẽ đổ lỗi cho cô về việc làm rò rỉ th tin bệnh tình của . D tiếng của một bác sĩ quan trọng, nếu chuyện này được truyền ra nhất định cô sẽ bị viện trưởng cho thôi việc, tương lai muốn xin vào một bệnh viện tốt để làm sẽ kh dễ dàng, cuộc sống sau này coi như kh thể ngóc đầu. Tú Lâm c.ắ.n môi liếc chủ tịch Dương một cái. Mặc dù đàn ngồi trước mặt vẫn đang mỉm cười nhưng nụ cười đó kh chạm đến mắt ta, qua m giây lại nhướng mắt lên chăm chú cô, cảm giác ngột ngạt này khiến Tú Lâm cảm th thời gian trôi qua dài vô tận.
Dương Khôi đột nhiên ngưỡng về phía trước đến gần hơn, với cánh tay mảnh khảnh của Tú Lâm thì cho dù thế nào cũng kh thể chống cự lại sức lực của một đàn . Cô chỉ còn cách quay đầu để tránh hơi thở nam tính quá nóng bỏng của chủ tịch Dương đang phả vào mặt , đang ở gần cô, mỗi lời nói đều mang theo hơi thở phả vào mặt như đang muốn hôn cô vậy. Chủ tịch Dương khó chịu khi bị làm lơ, từ phía sau đoạt l cây bút trên tay Tú Lâm, một tay khác móc l vòng eo thon của nữ bác sĩ khiến cô dán sát vào hơn.
“… muốn làm gì?” Tú Lâm tay chân luống cuống, còn ánh mắt của Dương Khôi lại chút mơ hồ cùng nguy hiểm, đó là sự áp bức mãnh liệt làm cô kh thể chịu nổi.
Trước sự ngạc nhiên của bác sĩ Châu, chủ tịch Dương bắt đầu dùng cây bút vừa đoạt được viết lên chiếc áo khoác trắng tin của Tú Lâm. Mà nơi ta viết ra những dòng chữ tình cờ lại chính là phía trên n.g.ự.c mềm mại của cô. Chẳng lẽ ta định trả lại cho sự sỉ nhục mà ta gánh chịu ngày hôm qua ? Tú Lâm lo lắng nghĩ thầm. Cô loay hoay muốn chạy trốn lại bị đàn giữ chặt, ta dùng tay trái khóa ở sau thắt lưng cô làm cô kh thể nhúc nhích, tư thế nhạy cảm này lập tức khiến mặt cô đỏ bừng. Nhưng chưa dừng lại ở đó, ta còn giơ chân cố ý đẩy bộ phận quan trọng của đàn chạm vào m.ô.n.g Tú Lâm làm cô giật rung lên ... ta?! Đang làm cái quái gì vậy?
Tú Lâm kh ngờ một đàn tiếng tâm và đại vị trong xã hội lại hành động thô thiển như vậy, nhưng Tú Lâm cũng kh chịu thua, cô co chân dùng đế giầy đá mạnh ra phía sau, sau đó dẫm lên chân Dương Khôi. Chủ tịch Dương dễ dàng tránh được đòn tấn c của bác sĩ Châu. Tú Lâm tức giận cúi đầu liếc áo của , trên đó dòng chữ ghi rõ địa chỉ nơi ở của chủ tịch Dương.
"Kh cô muốn khám lại ? Chiều nay đến địa chỉ này, chờ." Giọng ệu của đàn bá đạo, đôi mắt thâm thúy sáng ngời hừng hực lửa nóng đầy khiêu khích.
Nói xong, chủ tịch Dương mới chịu bu ra. Kh thể chịu được sự sỉ nhục, Tú Lâm vội vàng cởi áo khoác ném vào mặt ta.
“Bệnh viện của chúng đối xử với tất cả bệnh nhân ều như nhau, khám bệnh ở khoa tiết niệu tất nhiên kh thể che đậy, Dương, nếu thẹn thùng thì đừng đến đây khám bệnh, kh là bác sĩ gia đình nên kh thể đến nhà khám riêng cho được.”
“Bác sĩ Châu, cô muốn đến nhà hay chờ nhận thư của luật sư?” Dương Khôi uể oải ngồi trên sô pha, bàn tay thon dài đùa nghịch cây bút.
Khóe môi Tú Lâm giật giật, cô nâng mắt chủ tịch Dương, "Thư của luật sư ? muốn kiện tung tin tức về bệnh tình làm tổn hại th d của ? Nực cười, vừa cưỡng ép dùng búp viết lên n.g.ự.c , còn chưa kiện đó.”
"Áy chà, đó là n.g.ự.c của cô ? Thật là kh nhận ra nha. Xin lỗi bác sĩ Châu, th đó là nơi bằng phẳng nhất trên toàn bộ cơ thể của cô, cho nên mới viết lên."
Chưa có bình luận nào cho chương này.