Ta Mang Theo Sức Mạnh Của Thần Đến Dị Giới
Chương 1: Mùa Thu
Vào giữa mùa thu , bên trong một khu rừng rậm rạp mênh m, nơi ánh sáng mặt trời khó thể len lỏi xuống mặt đất, tồn tại một ngôi biệt thự tráng lệ ẩn như một bí mật cổ xưa. Rừng già bao qu như những bức tường x khủng lồ, cây cối tầng tầng lớp lớp vươn lên, cành lá giao nhau thành một mái vòm tự nhiên, che chở l c trình huyền bí .
Với ngoài nơi đây chỉ là một mảng tối sâu thẳm, kh lối vào, như thể thiên nhiên đã cố tình giấu biệt nó khỏi thế gian.
Biệt thự được xây dựng bằng loại đá phát sáng óng ánh, mỗi viên như lưu giữ ánh nắng từ muôn thuở tạo ra thứ ánh sáng dịu nhẹ hay cả khi trời chạng vàng.
Kh gian bên trong rộng lớn, chia thành nhiều khu vực rõ ràng, và ba khu vực nổi bật nhất là:
Khu nhà ăn lúc nào cũng ấm áp ánh lửa.
Khu luyện tập vang vọng tiếng binh khí va chạm và tiếng hô khẩu lệnh.
Khu trồng trọt, hay khu vườn, tựa như một thiên đường nhỏ được chăm chút tỉ mỉ.
Ngoài ra còn vô số gian phòng khác, mỗi nơi lại ẩn chứa một c năng và bí mật riêng, khiến ta cảm giác ngôi biệt thự này kh chỉ đơn thuần là chốn ở, mà còn là một thế giới thu nhỏ
Trong khu vườn rộng lớn, cây cối và hoa cỏ từ khắp bốn phương hội tụ. những loài hoa rực rỡ như ánh lửa, cũng loài lại dịu dàng như vệt mây sớm. Thác nước từ dãy núi xa xa đổ xuống, trắng xóa như lụa, dòng nước trong trẻo uốn qu, bao bọc l khu vươn như cánh tay của thiên nhiên đang che chở nơi đây.
Dưới chân thác, mặt hồ phẳng lặng soi bóng trời x va mây trắng, chỉ đôi lúc gợn sóng bởi làn gió khẽ thổi qua.
Đang là giữa mùa thu – khoảnh khắc thiên nhiên dịu dàng nhất trong năm. Gió heo may len lỏi trong từng tán cây, mang theo hương thơm dìu dịu của lá mục, hoa dại và đất ẩm. Ánh mặt trời vàng óng rải khắp nơi, soi rọi từng cành cây, ngọn cỏ. Lá phong đỏ rực, lá bạch dương vang óng, lá thích cam trầm, tất cả hòa vào nhau thành một bức tr đa sắc, lung linh như tấm thảm trời trải xuống. mỗi bước chân qua đều nghe th tiếng lá khô giòn tan kêu lạo xạo, tựa như âm hưởng trầm bổng trong bản giao hưởng mùa thu.
Và chính giữa khu vườn , nổi bật lên một mái vòm trắng muốt, tráng lệ chẳng khác gì cung ện trong truyện cổ tích. Ánh sáng xuyên qua từng đường cong mềm mại của vòm, phản chiếu lung linh lên mặt hồ gần đó.
Nơi , dưới mái vòm lộng lẫy, hiên lên bóng dáng của hai – một nam thiếu niên và một tiểu nữ hài, đang ngồi đối diện nhau bên bàn trà làm bằng khối đá trắng tinh.
Trà nghi ngút khói, hương thơm th khiết quyện trong kh khí lành lạnh của buổi thu. Tiếng chén trà khẽ vang lên:
Cạch... “ còn định ta đến bao giờ Nữa?”
Giọng câu trái vang lên, trầm ấm nhưng chút khó chịu. Trong tay còn giữ một quyển sách bìa cũ,
ánh mắt lại chẳng đặt ở những dòng chữ nữa, mà hướng thẳng về phía cô bé đang ngồi đối diện – một tiểu chỉ tầm bảy tuổi, đang chăm chú câu kh rời.
Cô bé khẽ nheo mắt, đôi môi nhỏ cong cong, nở nụ cười rạng rỡ:
“Vì kh thể rời mắt được. biết kh? đẹp trai thế này... lại khiến ta muốn mãi thôi.”
khựng lại, mày chau khẽ. Quyển sách trong tay cũng khép lại, vào biểu cảm trên khuôn mặt đó của , đây chắc kh là lần đầu tiên. Giọng ệu cất lên, pha chút nghiêm nghị:
“ bớt nói nhảm . chuyện gì thì nói thẳng ra.
Ta kh tin tìm ta chỉ để... Ngồi vậy đâu.”
Cô bế bĩu môi, cúi mặt. Hai bàn tay nhỏ n siết chặt l vạt váy đen tuyên, đôi vai run run, đôi mắt long l ươn ướt:
“Thật sự chuyện muốn nhờ giúp...
Nhưng những lời nói cũng là thật mà...”
Khoảng khắc khiến trai sững lại. Khuôn mặt non nớt đang cố kìm nén nước mắt kia khiến tim nhói lên. Trong lòng d lên một trận hỗn loạn:
biết nếu kh giải quyết tốt chuyện này thì về sau sẽ phiền phức cho .
Luống cuống, đặt vôi sách xuống, tay xua nhẹ:
“Ấy... Đừng khóc. Kh phai ta khó chịu với đâu. Chỉ là... à, ! Ta mải đọc đến đoạn nhân vật chính đấu với phản diện nên lỡ buột miệng nói ra lời thoại thôi. Kh cố ý nói vơi đâu.”
Lý do phần gượng gạo, nhưng đôi mắt trong veo kia lại sáng lên hy vọng:
“Thật... Thật ...?”
Giọng nói cô bé run rẩy, ánh long l như chú mèo nhỏ mong được vỗ về.
mỉm cười, giơ tay xoa nhẹ mái tóc mềm mượt của cô bé:
“Đương nhiên . là tiểu dễ thương nhất của ta mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-mang-theo-suc-m-cua-than-den-di-gioi/chuong-1-mua-thu.html.]
Nụ cười rạng ngời lập tức nở trên khuôn mặt cô bé, xua tan mây mù vừa thoáng qua. khẽ thở phào,
nh chóng chuyển hướng câu chuyện:
”Nào, nói cần tìm ta việc gì? Kể ta nghe thử xem.”
Cô bé bật dậy khỏi ghế, chạy lon ton lại gần bất chợt ngồi phịch xuống đùi , mà chẳng hề ngại ngần.
“ muốn được giống như !”
“Hả? Giống ta?”
“Đúng vậy! Hôm trước ở sân luyện tập, th tạo ra một con rồng bằng năng lượng, ngầu lắm luôn! cũng muốn làm được như thế!”
hơi cau mày, định nói gì đó thì cô bé đã cúi đầu, giọng nhỏ dần:
“Nhưng cha bảo... kh thiên phú về khoản tái tạo. Dù cố gắng đến đâu cũng chẳng thể tạo được...”
ánh mắt buồn bã kia, trong đầu thầm nghĩ:
"Kh đúng... thiên phú nhưng kh về khoản tái tạo, mà là về khoản tạo ảo ảnh và kiểm soát nguyên tố, trong cả gia tộc này, ngoài ta ra, ai thể sánh được với về thiên phú chứ? Chỉ là... vẫn kém ta một chút thôi."
"Haizz, thôi vậy, cũng chả muốn th buồn tìm vài câu an ủi thôi."
còn chưa kịp mở miệng thì cô bé lại ngẩng lên, giọng đầy hy vọng:
“Nhưng cha bảo, nếu làm được thì nhất định sẽ biết cách giúp khác làm được.
Cha bảo giỏi lắm, sec giúp được thôi!”
Trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh chú với nụ cười tươi rói cùng cáu nháy mắt “trao gửi niềm tin”. chỉ muốn ngửa mặt lên than trời:
"Rõ ràng là chú đẩy trách nhiệm cho ta! Chuyện chú kh làm được thì ném sang cho ta, chú đúng thật là quá tốt bụng mà..."
Kh còn đường lui, đành thở dài, nảy ra
“con át chủ bài” quen thuộc. Nịnh nọt và an ủi.
“Được . Nhưng hiểu, việc này kh dễ. Nếu kh làm được thì cũng kh được buồn, biết chưa?”
“ hứa! dạy thế nào nghe y như vậy!”
Đôi mắt cô bé sáng lên như , tràn đầy quyết tâm.
khẽ gật đầu:
“Được . Hãy nhớ, năng lực của chúng ta gọi là hiện thực hóa. Đó là năng lực biến thứ tưởng tượng thành hình. năng lực này hai bước quan trọng:
1: Hình dung thật rõ thứ muốn tạo.”
2: Dùng những hạt năng lượng trong kh khí mà khắc họa nó thành hình, đúng như trong tưởng tượng.”
khựng lại, định tiếp tục thì...
BUM!!!
Một tiếng nổ lớn vang dội, khiến mái vòm rung chuyển. Tiếp đó, hàng loạt tiếng nổ liên tiếp nối nhau:
BÙM! BÙM! BÙM! BÙM! BÙM...!!!
Mặt đất dưới chân rung lắc, bầy chim đang đậu trên cây vụt bay tán loạn. Dòng nước vốn hiền hòa cũng gợn sóng dữ dội, phản. chiến những tia sáng đỏ rực từ xa.
trai giật bật dậy, ôm chặt cô bé trong vòng tay. Cả hai cùng hướng mặt về phía xa, nơi ánh sáng kỳ dị bùng phát, xé toạc sự yên bình vốn của khu vườn.
“Chuyện gì đang xảy ra...?!”
tài năng
hỏi bật ra, nhưng chẳng ai thể trả lời...
Chưa có bình luận nào cho chương này.