Ta Mang Theo Sức Mạnh Của Thần Đến Dị Giới
Giữa mùa thu, bầu trời trong xanh như được gột rửa, mây trắng trôi lững lờ giữa tầng không, ánh nắng vàng ươm phủ lên mặt đất lớp tơ mỏng dịu dàng. Gió khẽ lướt qua, mang theo mùi hương dìu dịu của lá khô, khiến cả khu vườn như bừng lên trong sắc vàng buồn man mác. Mọi thứ hòa quyện lại, tạo nên một bức tranh mùa thu hoàn mỹ đến nao lòng.
Thế nhưng, không có gì là vĩnh cửu. Dù bức tranh ấy có đẹp đến đâu, nếu người giữ nó không đủ sức bảo vệ, thì sớm muộn cũng sẽ phai màu, rồi trở về với tấm giấy trắng ban đầu.
Cuộc đời tôi cũng vậy. Tôi từng có trong tay một bức tranh đẹp, một khoảng thời gian tưởng như sẽ kéo dài mãi. Nhưng rồi, chỉ vì bất lực mà tôi đành đứng nhìn nó cháy rụi, tan thành tro bụi trong chính tay mình.
Chính vì đã trải qua mất mát ấy, tôi buộc phải học cách mạnh mẽ hơn. Bởi chỉ khi có đủ sức mạnh, tôi mới có thể bảo vệ những điều thuộc về mình, để một lần nữa, khi vẽ lại bức tranh cuộc đời, nó sẽ không còn bị thời gian xóa nhòa.
Chưa có bình luận nào.