Ta Sau Khi Ch/Ết, Chồng Cũ Thủ Phụ Điên Cuồng Đòi Tuẫn Tiết
Khi Tuế Tuế gõ vang cánh cửa lớn của phủ Thủ phụ, ta vừa mới qua đời không lâu.
Tiêu Cảnh đứng trên bậc cao, lạnh lùng cúi nhìn đứa nhỏ bẩn thỉu đầy bùn đất kia, cùng với nửa mảnh ngọc vỡ trông vô cùng quen mắt trong tay nó.
Hắn cười nhạt một tiếng:
“Tô Diểu lại đang bày ra trò lạt mềm buộc chặt gì đây?”
“Chê ngày tháng ở nông thôn khổ cực, nên mới cam lòng đem đứa con hoang này đến cầu vinh hiển sao?”
Tuế Tuế nghe không hiểu, con bé ngơ ngác hít hít mũi:
“A nương không khổ, A nương ngủ rồi, gọi thế nào cũng không tỉnh.”
Ngón tay Tiêu Cảnh đang siết mảnh ngọc bội bỗng chốc siết chặt.
Một lát sau, hắn cởi chiếc áo choàng lông cáo giá trị liên thành trên người ra, bọc chặt lấy Tuế Tuế, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Vào phủ!
Có cái đuôi nhỏ này ở đây, ta ngược lại muốn xem nàng ta còn có thể giả ch/ết đến bao giờ.”
Ta bay lơ lửng giữa không trung, bất lực thở dài một tiếng.
Số lần ta giả ch/ết nhiều quá, đến mức hắn chẳng còn tin nữa rồi.
Thế nhưng Tiêu Cảnh à, lần này ta thật sự không có giả vờ.
Chưa có bình luận nào.