Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 109:
Chưa kịp giải thích, Thôi Phán Quan lại tung tiếp quả bom:
"Còn nữa, cái quầy Tiểu Than Xa của cô chẳng ngày nào cũng đ nghịt quỷ hồn xếp hàng mua cơm hộp ? Ngày nào cũng bán sạch veo, kh sót lại miếng nào."
Tần Vũ Niết yếu ớt đáp:
"Đúng là vậy... nhưng mà..."
Đó là vì cô chỉ làm mỗi ngày vài phần, mà Địa Phủ lại chẳng ai biết nấu đồ ăn t.ử tế.
Mạnh Bà càng nghe, đôi mắt đẹp càng sáng bừng, như tìm th vàng giữa hoang mạc. Bà háo hức hỏi tiếp:
"Cô thật sự giỏi như thế? Nấu cơm ngon đến vậy ?"
Thôi Phán Quan đắc ý hẳn lên, giọng đầy tự hào:
"Kh chỉ ngon, mà là cực phẩm. Cô biết tại quán cơm của cô Tần lại đặt ở gần Cầu Nại Hà kh? Vì tay nghề cô siêu phàm, đến mức Diêm Vương gia đặc cách cho cô Tần mở quán ngay trong Địa Phủ. Kh chỉ quỷ hồn bình thường, mà cả Tạ Tất An, Phạm Vô Cữu, Đ Nhạc Đại Đế đều là khách quen của cô Tần đ!, ta nói thật, cô nhất định thử một lần. Ăn một lần, bảo đảm nhớ cả đời."
Mạnh Bà há hốc mồm, ánh mắt ngập tràn mong đợi.
Thôi Phán Quan tiếp tục thao thao bất tuyệt, như thể chính là đại diện thương hiệu cho Tần Vũ Niết:
"Hơn nữa, gần đây Tần cô nương còn bắt tay với Địa Phủ triển khai một dịch vụ hoàn toàn mới, thậm chí đã xuất bản tờ báo đầu tiên của cõi âm! Tuy chưa đến mức quỷ hồn nào cũng biết, nhưng ít nhất cũng một nửa đám quỷ nghe qua !"
Tần Vũ Niết: "..."
Đây là đang PR hay đang đào hố để chôn vậy???
Tần Vũ Niết đứng bên cạnh, da đầu như tê dại, nụ cười xấu hổ trên mặt đã gần như vỡ vụn.
Mạnh Bà nheo mắt cô, ánh mắt sáng rực như phát hiện kho báu:
"Thật kh?"
"Chắc c ." Thôi Phán Quan gật đầu mạnh mẽ."Cô chỉ cần mang bát c Mạnh Bà qua cho Tần cô nương nếm thử. Biết đâu cô lại nghĩ ra cách cải tiến giúp cô."
Mạnh Bà cười hả hê, vỗ tay đ.á.n.h "bốp":
"Được, cứ quyết định như vậy ."
Tần Vũ Niết lên trời, lòng khóc kh thành tiếng. kh ai hỏi qua ý kiến của chứ?!
[Thôi Phán Quan l đâu ra tự tin mà cảm th thể "thu phục" được cái c huyền thoại này? Và Mạnh Bà thì rõ ràng quá tin lời Thôi Phán Quan. Thậm chí chưa từng ăn qua đồ nấu mà đã thẳng thừng giao phó nhiệm vụ lớn lao như vậy. ]
[Hơn nữa... còn chưa từng nếm c Mạnh Bà bao giờ. Lỡ cải tiến xong mà lại khiến nó còn tệ hơn bản gốc thì ? Đến lúc chẳng sẽ bị đám quỷ sai gửi đơn khiếu nại lên tận Diêm Vương?]
Nghĩ đến đây, Tần Vũ Niết vội vàng tìm cách từ chối:
"À... dạo này bận lắm, kh thời gian đâu..."
Mạnh Bà xua tay, cười ha hả:
"Kh , ta sẽ tự đến nhà cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-109.html.]
Tần Vũ Niết: "..." Ta bận thật mà!!
Kh cho Tần Vũ Niết cơ hội phản ứng, Mạnh Bà đã nh chóng móc ra chiếc ện thoại, chìa trước mặt cô:
"Tiểu cô nương, nào, thêm số liên lạc của ta. Tối nay cô rảnh chứ? Ta ghé qua nhà nếm thử bữa cơm luôn cho tiện."
dáng vẻ quyết đoán của Mạnh Bà, Tần Vũ Niết biết đã kh còn đường thoái lui. Đành rút ện thoại, bật giao diện, miễn cưỡng đồng ý:
"À... tiện, tiện mà."
Mạnh Bà vừa nhập số vừa hồ hởi nói:
"Tiện là tốt , một lát nữa gửi ta địa chỉ nhà cô. Ta sẽ mang nồi qua, làm thử luôn cho nh, nếu cô thực sự cải tiến được c Mạnh Bà, thì từ nay ở Địa Phủ, cô thể ngẩng cao đầu mà ngang. Quỷ nào dám đụng tới cô, ta sẽ cho chúng biết vì bỉ ngạn hoa lại đỏ thẫm như máu!"
Nghe đến đây, Tần Vũ Niết kh khỏi run lên, lo lắng đến mức cả lạnh toát.
Mạnh Bà th thế, dường như nhận ra đã tạo áp lực quá lớn, liền dịu giọng, cười nhẹ bổ sung:
"Nhưng cô cũng đừng lo quá. Nếu cải tiến kh được cũng chẳng đâu. Chỉ cần những quỷ hồn hay đám quỷ sai kia dám ức h.i.ế.p cô, cứ báo lại cho ta. Mạnh Bà ta nhất định bảo vệ cô."
Bên cạnh, Thôi Phán Quan bỗng cảm th một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng. Rõ ràng đã thành c giao Mạnh Bà – "cục than nóng" này cho Tần Vũ Niết, nhưng lại càng th bất an hơn?
Sau khi lưu số liên lạc, Mạnh Bà lập tức l lại dáng vẻ dịu dàng duyên dáng. Nàng vén tóc, khẽ mỉm cười, kh còn chút nào vẻ dữ dằn như Mẫu Dạ Xoa khi nãy.
"Thôi được , tiểu cô nương, cô cứ nộp phí đầu t.h.a.i trước . Ta về cầu Nại Hà xử lý đám quỷ kh biết ều kia. Tối nay chúng ta sẽ từ từ bàn chuyện."
Tần Vũ Niết gật đầu, thầm nghĩ: Bàn chuyện hay lại làm phiền nữa đây?
Mạnh Bà vừa quay định thì như chợt nhớ ra ều gì, liền l từ đâu ra một chiếc hộp nhỏ, quay lại dúi vào tay Tần Vũ Niết.
"Mạnh tỷ đây cũng kh gì để làm quà ra mắt, vật này là trước kia ta vô tình được. Giờ tặng cô xem như quà gặp mặt."
Tần Vũ Niết vội xua tay, từ chối:
"Mạnh tỷ, thật sự kh cần quà cáp đâu..."
Nhưng Mạnh Bà chẳng cho nàng cơ hội cự tuyệt, trực tiếp nhét hộp vào lòng Tần Vũ Niết, giọng vui vẻ:
"Đừng khách sáo, thứ này ta giữ cũng chẳng tác dụng gì. Nếu cô cảm th ngại, thì tối nay cứ làm thêm vài món ngon cho ta. Nghe Thôi Phán Quan nói, ta đã thèm nhỏ dãi đây."
Trước khi , Mạnh Bà bất ngờ cúi xuống, ghé sát tai Tần Vũ Niết, thì thầm:
"Nhớ để cái xe bán cơm của cô xa xa gã Thôi Phán Quan kia ra một chút. tâm đen như cái mặt ."
Tần Vũ Niết nghe xong, theo bản năng liếc về phía Thôi Phán Quan. Đôi mày cô kh tự chủ nhíu lại, trong lòng thầm kêu: Câu này... ta nên nghe kh đây?
Mặc kệ sự hoang mang của Tần Vũ Niết, Mạnh Bà chỉ vỗ nhẹ lên vai nàng đầy thần bí, sau đó xoay rời , vòng eo lắc lư như thể cả cầu Nại Hà này đều là sàn diễn riêng của nàng.
Thôi Phán Quan ở phía xa, thoáng th ánh mắt của Tần Vũ Niết hướng về phía , lập tức đoán được hơn nửa: Chắc c Mạnh Bà vừa nói gì đó xấu xa về .
nhướng mày, giọng đầy bất mãn, nhưng kh quên phủi sạch:
"Đừng tin! Cô toàn nói nhảm thôi!"
Tần Vũ Niết nghe vậy, lại vẻ mặt nghiêm túc mà phần đáng ngờ của Thôi Phán Quan, chỉ biết cười trừ: Tin hay kh, chuyện này tính sau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.