Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 110:

Chương trước Chương sau

Rõ ràng nàng chỉ định ghé qua để nộp chút phí chuyển kiếp, vậy mà lại bị cuốn vào chuyện gì đâu.

Thôi Phán Quan, tựa hồ cũng biết vừa làm một việc kh m t.ử tế, chỉ biết gãi gãi mũi lúng túng. vốn kh ý muốn làm khó Tần Vũ Niết, chỉ là gần đây những quỷ sai trấn giữ bên cầu Nại Hà ai n đều bị Mạnh Bà "hành" cho sợ hãi, quỷ hồn đều tìm kể khổ.

Ngay cả và cặp đôi đầu trâu mặt ngựa cũng kh thoát khỏi kiếp nạn.

Còn Tạ Tất An và Phạm Vô Cữu thì may mắn hơn, nhờ c việc câu hồn bận rộn mà ít đối mặt với "đại tỷ Mạnh Bà".

Nhớ đến vị "Mạnh tỷ" kia và thứ "c t.h.ả.m họa", Thôi Phán Quan kh nhịn được rùng . g giọng, cố nói như bào chữa:

"Khụ... Việc hôm nay, coi như ta sai. Nhưng cô hiểu, cái c đó... cô chưa thử qua thì chưa biết đâu. Đám quỷ sai trực cầu Nại Hà đều sợ Mạnh bà đến c.h.ế.t khiếp, thậm chí còn xin đổi việc. Lần này nếu cô giúp cải thiện được món c đó, ta sẽ xin Diêm Vương gia ban thưởng c huân cho cô."

tiếp lời, vẻ mặt đầy nghiêm túc:

"Nếu chuyện này thành c, cô sẽ trở thành ân nhân của cả địa phủ. Kh chỉ các quỷ sai, mà ngay cả lũ quỷ lang thang cũng sẽ cảm tạ cô kh ngớt."

Tần Vũ Niết tò mò, mắt sáng lên:

"Thật sự kinh khủng đến vậy ? Uống một chén c thôi mà."

Nghe vậy, Thôi Phán Quan đột nhiên rơi vào im lặng. Khuôn mặt vặn vẹo, biểu cảm như vừa nhớ lại ký ức kinh hoàng nào đó. nuốt nước bọt, giọng trầm trầm như cảnh báo:

"Nếu tối nay Mạnh Bà thật sự đem cái nồi khổng lồ của đến nhà cô... lúc uống, nhớ chỉ nhấp một chút thôi."

Tần Vũ Niết nghe mà kinh hãi, cô kh khỏi nghĩ: Nồi to, c tệ... Lẽ nào uy lực của nó đáng sợ đến mức Thôi Phán Quan chỉ cần nghĩ đến đã sợ x mặt?

Thôi Phán Quan biểu cảm kinh ngạc của Tần Vũ Niết, chỉ nhếch môi lắc đầu, ánh mắt đầy đồng cảm:

"Tin ta , cô sẽ kh muốn biết vì bỉ ngạn hoa lại đỏ đến thế đâu..."

Tần Vũ Niết ngạc nhiên, cảm giác kh ổn lan tràn. Thứ "khoai nóng phỏng tay" này vẻ quá sức với nàng .

Thôi Phán Quan vỗ vai cô an ủi, nói thêm: "Cứ làm hết sức, dù dở nữa cũng chẳng thể tệ hơn bây giờ đâu."

nói xong, đổi chủ đề,"À , cô kh định nộp phí chuyển kiếp cho nãi nãi ? Đi thôi, ta dẫn cô đến chỗ Diêm Vương gia."

Dứt lời, trước, Tần Vũ Niết kh còn lựa chọn nào khác đành lẽo đẽo theo sau.

Diêm Vương gia lúc này đang ngồi sau bàn bát tiên, cúi đầu xem xét c văn. Đôi mày hơi nhíu lại, cả toát lên một khí thế uy nghiêm khiến kh khí xung qu cũng ngột ngạt.

Tần Vũ Niết thoáng qua, cảm nhận rõ một luồng áp lực vô hình đè xuống. cô nhỏ giọng kéo tay Thôi Phán Quan, thì thầm:

"Hay là kh giao hôm nay nữa? Hoặc ngài cầm tiền giúp , chờ ngài vui hơn nộp giùm?"

Thôi Phán Quan liếc qua Diêm Vương, ánh mắt vừa lúc bắt gặp ánh lạnh lùng từ chủ nhân địa phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-110.html.]

"Chậm ." Thôi Phán Quan lẩm bẩm, giọng ệu như than thở về số phận kh thể tránh được.

Tần Vũ Niết chưa kịp hỏi rõ câu "chậm " nghĩa là gì, thì giọng Diêm Vương đã vang lên, trầm thấp nhưng đầy uy lực:

" chuyện gì?"

Đã bị gọi đích d, Tần Vũ Niết đành cố gắng giữ bình tĩnh, cung kính đáp:

" đến để thay bà nội nộp phí đầu thai."

Diêm Vương chuyển ánh từ Tần Vũ Niết sang Thôi Phán Quan, ánh mắt lạnh lùng như xuyên thấu mọi lời biện minh.

Thôi Phán Quan lập tức giơ lên hai tay, một tay cầm bút, một tay cầm Sổ Sinh Tử, vẻ mặt đầy vẻ vô tội:

" còn nhiều c việc cần giải quyết nhưng Tần cô nương kh biết ngài đang ở đâu Nên mới dẫn cô trực tiếp đến giao cho ngài. Bây giờ đã tới , xin phép quay lại làm việc."

Dứt lời, nh chân lùi lại, để mặc Tần Vũ Niết đối diện với ánh mắt sắc bén của Diêm Vương.

Tần Vũ Niết đứng đó, cảm giác như bị nhốt giữa hai luồng áp lực vô hình. Thôi Phán Quan, ngươi chạy nh thế thì cứu ta kiểu gì đây?!

Tần Vũ Niết th tình cảnh liền nh trí lên tiếng, giọng nói nh như gió:

"Diêm Vương gia, nếu ngài đang bận, vậy để hôm khác quay lại cũng được."

Nhưng chưa kịp xoay bước , giọng nói lạnh lùng, chậm rãi nhưng đầy uy lực của Diêm Vương đã vang lên:

"Lại đây."

Tần Vũ Niết cứng đờ , chân bước mà lòng đầy do dự.

Nhận th nàng chần chừ mãi kh tới, Diêm Vương hơi nhíu mày, giọng nói trầm hơn:

"Cần ta đích thân mời?"

"Kh... kh, Kh cần đâu." Tần Vũ Niết vội vã xua tay, bước chân lập tức tăng tốc gấp đôi.

Đứng trước bàn, cô cẩn thận l từ trong túi ra một xấp Minh tệ, đặt ngay ngắn lên bàn bát tiên:

"Đây là tiền mua vị trí đầu t.h.a.i cho bà nội của ."

Chưa dừng lại, cô tiếp tục lôi ra một túi lớn khác đầy những tờ Minh tệ được sắp xếp gọn gàng, kèm theo một quyển sổ ghi chép chi tiết, cung kính đưa lên:

"Đây là tiền hôm nay từ dịch vụ giao hàng đặc biệt. Toàn bộ đã được ghi chép đầy đủ, ngài thể kiểm tra bất cứ lúc nào."

Diêm Vương cô, ánh mắt lướt qua chiếc túi như chứa cả kho báu. Sau vài giây, nhướng mày, giọng đầy hàm ý:

"Túi này của cô là hộp thần kỳ ? Nhét được từng thứ, kh th nặng à?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...