Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 111:

Chương trước Chương sau

Tần Vũ Niết gãi đầu, cười hì hì:

"Kh , chỉ là nhiều tiền như vậy để trên kh an toàn. Đưa cho ngài , mới th yên tâm."

Nghe vậy, Diêm Vương nhếch môi, kho tay lại, giọng vẫn ung dung nhưng ánh mắt sắc bén:

"Tại ?"

Nàng đáp nh, vẻ mặt đầy tự tin:

"Vì nếu mất tiền, kh đủ để bồi thường cho ngài."

Diêm Vương trầm ngâm vài giây, nét mặt lộ vẻ khó tả, nhẹ giọng hỏi:

"Cô biết, nếu ghi chép sai hoặc thiếu sót, ta hoàn toàn thể trừ ểm c đức của cô, kh?"

Tần Vũ Niết quả quyết lắc đầu:

"Như vậy kh đúng, bà nội đã dạy rằng, luôn kính trọng ngài. thể lừa dối ngài được? Hơn nữa, nếu thật sự gian lận, chẳng ngài sẽ phát hiện ra ngay lập tức ?"

Lời lẽ đơn giản nhưng đầy logic. Diêm Vương chỉ im lặng cô, kh biểu lộ là đồng ý hay kh.

Tần Vũ Niết tiếp tục, vẻ mặt nghiêm túc nhưng giọng ệu hòa chút tinh nghịch:

"Lại nói, ngài đã giúp nhiều như vậy, làm thể phụ lòng ngài? Tuy rằng... ngài đôi khi dùng uy quyền để "đe nạt" khác nhưng nếu gian lận, chẳng cũng kh còn là tốt nữa ? Mà như thế, sẽ cảm th lương tâm bất an lắm."

Diêm Vương ban đầu nghe nửa câu đầu còn th dễ chịu, nét mặt dãn ra một chút. Nhưng ngay khi cô bu câu tiếp theo, khóe mắt kh khỏi giật nhẹ.

"Chuyện tối qua chỉ là vô tình, kh cố ý." nhấn giọng, ánh mắt chút bất mãn.

" biết chứ, Diêm Vương gia, ngài đâu cố ý. nào dám trách ngài, chỉ là thuận miệng đùa một chút thôi mà."

Tần Vũ Niết nói nhưng ánh mắt liếc qua nét mặt Diêm Vương, th khóe mắt giật giật mà kh nổi giận, môi cô khẽ cong lên.

Quả nhiên, dù là nhân vật quyền uy cỡ nào, nếu trêu chọc trước mặt họ thực sự vẫn thú vị.

Diêm Vương thấu ý đồ của cô, khẽ lườm một cái nhưng kh trách mắng. thu gọn chồng Minh tệ trên bàn vào một cách bình thản.

Chưa dừng lại, búng tay một cái. Trên bàn xuất hiện một tờ gi và cây bút.

"Đây, ký vào . Khi nào tới giờ đầu thai, sẽ th báo cụ thể."

Tần Vũ Niết nh nhẹn cầm bút ký tên , sau đó đẩy lại.

Diêm Vương gật đầu, cất gi , bất ngờ hỏi:

"Còn đồ ăn của ta đâu?"

Tần Vũ Niết vội vã trả lời:

"Giờ về làm đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-111.html.]

Sau khi rời khỏi địa phủ, Tần Vũ Niết nh chóng gửi địa chỉ cho Mạnh Bà quay lại dương gian.

Kh ngờ, vừa làm xong món ăn, cẩn thận đóng hộp để chuẩn bị gửi cho Diêm Vương, thì cô nghe th tiếng động bất thường bên ngoài.

Ngẩng đầu lên, Tần Vũ Niết th một thứ đen sì khổng lồ đang được khiêng về phía nhà . kỹ, đó là một chiếc nồi to chẳng khác nào ngọn núi nhỏ và cùng kh ai khác chính là Mạnh Bà.

Tần Vũ Niết tái mặt, chẳng kịp suy nghĩ, lập tức xoay chạy thẳng vào nhà, chỉ hận chân kh mọc thêm vài cái để thoát khỏi "thảm họa đen sì" kia.

Khi Tần Vũ Niết tr th một vật thể khổng lồ đen sì đang lao về phía nhà , cô kh suy nghĩ nhiều, quay cắm đầu chạy thục mạng.

Phía sau, một giọng nói quen thuộc vang lên, phần nhẹ nhàng nhưng cũng đủ khiến nàng dựng tóc gáy:

"Tiểu cô nương, chạy đâu thế?"

Nghe giọng nói quen thuộc , Tần Vũ Niết khựng lại. Cô quay đầu và ngay lập tức, cảnh tượng trước mắt khiến nàng chấn động toàn tập.

Đó là... Mạnh Bà.

Quan trọng hơn, trên vai Mạnh Bà là một chiếc nồi khổng lồ, to gấp mười lần thân hình gầy nhỏ của Tần Vũ Niết.

"Đừng nói đó chính là... cái "nồi" mà Mạnh Bà đã nhắc đến?."

Cô nuốt nước bọt, mắt mở to như muốn rớt khỏi tròng.

Mạnh Bà bước vào sân nhà, trên vai vẫn thản nhiên vác chiếc nồi, nhẹ nhàng như thể đang cầm một chiếc rổ hoa quả. Đứng giữa sân, Mạnh Bà đ.á.n.h giá xung qu với ánh mắt soi mói, chút kh hài lòng.

"Nhà tiểu cô nương chật thế này ? đủ chỗ để ta đặt nồi kh?"

Nói xong, ánh mắt Mạnh bà lia qua gian bếp nhỏ xíu cùng cái bệ bếp bé tẹo, khẽ nhếch môi đầy vẻ khinh thường.

"Chậc, nhỏ như vậy cũng làm bếp được à? Đúng là tạm bợ mà."

Cuối cùng, ánh mắt của Mạnh Bà đậu lại ở khoảng sân, Mạnh Bà miễn cưỡng gật đầu,"Cũng được, chỉ mỗi chỗ này là tạm chấp nhận được."

Nói xong, nàng ta xoay vai, nhẹ nhàng bu chiếc nồi xuống.

Rầm!!!!

Cả sân lập tức rung chuyển. Chiếc nồi đen khổng lồ chiếm gần hết diện tích sân, khiến Tần Vũ Niết cảm giác nhà như thu nhỏ lại chỉ còn một góc.

Khóe mắt Tần Vũ Niết giật liên hồi. Cô lùi lại vài bước, miệng lẩm bẩm như kh tin vào mắt :

"Nhà ai mà cái nồi to đến thế này cơ chứ?"

Mạnh Bà nhẹ nhàng đặt nồi c xuống, ánh mắt lấp lánh như ngọc trai. Bỗng nhiên, nàng khựng lại. Một hương thơm mê len lỏi qua chóp mũi, làm lòng nàng khẽ động.

"Nhà cô cất giấu bảo bối gì vậy? Thơm quá ." – Mạnh Bà vừa hít hà vừa Tần Vũ Niết với vẻ tò mò.

Tần Vũ Niết ngẩn , trong đầu đầy dấu chấm hỏi." nào giấu gì đâu?"

Ngay sau đó, cô chợt hiểu ra. Mùi thơm hẳn là từ món ăn cô vừa mới nấu xong. Vỗ tay cái "bốp", cô cười tươi nói: "À, lẽ là đồ ăn mới làm xong của ."

Nghe đến đây, mắt Mạnh Bà sáng lên như phát hiện kỳ trân dị bảo. Kh đợi thêm một giây, nàng ta lướt thẳng vào trong phòng như một làn khói.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...