Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 151:

Chương trước Chương sau

Tần Vũ Niết cũng chột dạ, chưa kịp hiểu chuyện gì thì con quỷ đã nh chóng đổi hướng, tránh xa cô như tránh ôn dịch.

Nhưng khổ nỗi, huyền sư phía sau quá sát nút, chẳng thể tg kịp đà lao tới. Cú chưởng đầy uy lực của cứ thế nhằm thẳng vào mặt Tần Vũ Niết mà phóng tới như muốn "đưa cô lên bàn thờ".

Tần Vũ Niết biết rõ nên tránh nhưng cơ thể như bị đóng băng, hoàn toàn kh thể nhúc nhích. Trong khoảnh khắc đó, cô chỉ còn biết nhắm tịt mắt, chuẩn bị tinh thần đón nhận cú chưởng trời giáng.

Ngay lúc nguy cấp, Mạnh Bà kịp thời kéo cô ra khỏi phạm vi nguy hiểm, cứu cô một mạng.

Huyền sư kia vì kh thu lại kịp nội lực nên bị phản phệ, dẫn tới trọng thương, phun ra một ngụm m.á.u tươi trước sự kinh hãi của mọi .

Tần Vũ Niết trợn tròn mắt, tim đập thình thịch vì sợ hãi, thầm cảm th may mắn vì Mạnh Bà bên cạnh. Nếu kh... hậu quả chẳng dám nghĩ tới nữa.

Huyền sư kia vội vàng lau m.á.u trên khóe miệng, trừng mắt tức tối quát vào mặt Tần Vũ Niết:

– "Ngươi học đạo ở đâu? Sư phụ kh dạy rằng chưa học tới nơi chớ bén mảng vào quỷ thị ? Mạng sống nhỏ bé của ngươi kh biết giữ à? Định hại hại luôn cả chắc?."

Nghe đến đây, Tần Vũ Niết hơi chột dạ, thoáng nghĩ: " ... chỉ là một phàm nhân chẳng biết gì, khi thật sự kh nên vào nơi này làm gì."

Nhưng ý nghĩ đó chỉ lướt qua một giây biến mất. Cô lập tức trấn tĩnh lại, ánh mắt sáng lên đầy quyết tâm: "Kh! tới đây là để thay đổi bản thân, để chạm đến những ều trước đây chưa bao giờ dám mơ tới. Nếu kh dám đối diện thì làm thể trở nên mạnh hơn?"

Cô muốn trở nên mạnh mẽ, muốn tự bảo vệ bản thân, để lần sau gặp những tình huống như thế này, cô kh dựa dẫm vào ai mà thể tự thoát hiểm.

Hơn nữa, rõ ràng kh lỗi của cô. Chính tên huyền sư kia rượt đuổi quỷ ngay giữa phố, suýt chút nữa còn làm cô vạ lây. Vậy mà thay vì xin lỗi, còn quay sang lớn tiếng chất vấn cô như thể cô là gây họa.

Tần Vũ Niết vừa định mở miệng đáp trả thì đã th Mạnh Bà nổi giận. Tính tình của Mạnh Bà từ trước đến nay nóng nảy, th thái độ ngạo mạn kia, Mạnh Bà lập tức thay đổi sắc mặt, vẻ đẹp diễm lệ trở nên lạnh lùng đáng sợ. Giọng nàng vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy uy hiếp:

– "Ngươi thuộc môn phái nào? Sư phụ ngươi kh dạy rằng trong quỷ thị những kh thể đắc tội à?"

Từ khi đặt chân đến địa phủ, dù là quỷ hay quỷ sai, ai gặp Mạnh Bà cũng đều kính nể, khách khí hết mực. Vậy mà hôm nay, lần đầu tiên kẻ dám nói năng trịch thượng với Mạnh Bà như thế.

Huyền sư kia nghe vậy thì nhíu mày khó chịu nhưng vẻ mặt vẫn đầy kiêu ngạo, giọng ệu tự tin vô cùng:

– "Hừ! Ta chính là đệ t.ử đời thứ 128 của Huyền Chân phái. Ngươi chưa nghe qua Huyền Chân phái à? Đúng là ếch ngồi đáy giếng, kiến thức n cạn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-151.html.]

Mạnh Bà thoáng liếc một cái, ánh mắt đầy vẻ bâng quơ, chẳng m để tâm. Khóe miệng bà khẽ nhếch lên, nở nụ cười khinh thường nhàn nhạt đáp:

– "Ồ, chưa từng nghe tới."

Huyền sư kia nghe th câu đó, sắc mặt lập tức tối sầm lại, trong mắt ánh lên sự giận dữ pha chút khinh bỉ. giơ tay chỉ thẳng vào mặt Mạnh Bà, nghiến răng nghiến lợi quát:

– "Ngươi! Ngay cả Huyền Chân phái mà cũng kh biết?! Ta th ngươi là ngán sống ."

Nghe đến đây, ánh mắt Mạnh Bà lạnh như băng, sát khí tỏa ra khiến kh khí như đ cứng lại. Chỉ th Mạnh Bà khẽ nhướng mày, kh nói lời nào, lập tức vung tay ra nh như chớp. Trong nháy mắt, Mạnh Bà đã nắm chặt l bàn tay đang chỉ vào mặt .

Rắc!

Tiếng xương gãy giòn tan vang lên, khiến ai nghe th cũng rùng . Cánh tay của gã huyền sư bị Mạnh Bà bẻ gãy trong tích tắc, đau đến mức mặt mày méo xệch, gào lên t.h.ả.m thiết:

– "A !!."

Tiếng kêu rợn vang vọng khắp con phố, khiến ta lạnh sống lưng. Nhưng ở nơi quỷ thị vốn hỗn loạn này, cảnh tượng như thế chẳng hề hiếm gặp nên chẳng ai buồn để tâm.

Mạnh Bà cười lạnh, liếc gã huyền sư đang ôm tay rên rỉ dưới đất, giọng nói đầy sát khí:

– "Ngươi cũng to gan thật! Ngươi biết kh, ngay cả tổ sư gia của ngươi th ta cũng kính nể ba phần! Ngươi là cái thá gì mà dám chỉ tay vào ta?! Kh biết sống c.h.ế.t."

Gã huyền sư ôm cánh tay đau đến phát run, mặt nhăn nhúm lại như bánh bao hấp hỏng. chỉ biết há miệng thở dốc trong cơn đau mà chẳng dám nói thêm câu nào.

Tần Vũ Niết đứng cạnh cảnh tượng mà toát mồ hôi lạnh. Nghe tiếng xương gãy kèm theo tiếng hét thê t.h.ả.m kia, cô kh khỏi rùng .

"Tê... Đau ghê nhỉ."

Nhưng ều làm cô ngạc nhiên hơn cả là... Mạnh Bà xinh đẹp như tiên t.ử lại ra tay hung hãn đến vậy. Cái khí chất vừa lạnh lùng vừa quyết đoán ... thật sự khiến ta ngưỡng mộ.

"Nhưng mà... ngầu quá! Thích ghê."

Tần Vũ Niết đưa đôi mắt sáng ngời đầy phấn khích Mạnh Bà, ánh mắt như phát sáng lấp lánh. Trong đầu cô nh chóng nảy ra một ý nghĩ: "Nếu mà cũng giỏi như vậy thì tốt biết bao. Khi nãy cái gã huyền sư kia dám lên mặt với , cũng thể ra tay đ.á.n.h cho tơi tả như Mạnh tỷ vừa ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...