Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 152:
Mạnh Bà vẻ mặt Tần Vũ Niết mà phần ngạc nhiên, sợ cô bị dọa sợ. Nghĩ thế, bà quyết định thu lại chút khí thế, quay đầu Tần Vũ Niết định an ủi vài câu. Ai ngờ, vừa quay lại đã bắt gặp đôi mắt long l đầy... phấn khích đang chăm chú.
Mạnh Bà chớp mắt khó hiểu:
"... ???"
"Gì đây? chẳng giống bị dọa sợ chút nào, mà ngược lại vẻ... hưng phấn?"
Mạnh Bà chần chừ mở miệng hỏi dò:
"Cô... ổn kh?"
Tần Vũ Niết nghe vậy, lập tức hớn hở trả lời, giọng đầy phấn khích:
– " kh ! Mạnh tỷ ơi, ngài vừa ngầu quá . thể dạy được kh?"
Mạnh Bà khẽ nhíu mày, đôi môi đỏ mọng hơi hé ra vì ngạc nhiên:
– "Cô kh th sợ?"
Tần Vũ Niết cười hồn nhiên, lắc đầu nguầy nguậy:
– "Kh sợ chút nào! còn muốn trở nên lợi hại như tỷ. Như vậy nếu gặp chuyện tương tự, cũng thể tự tay xử lý hai ba chiêu là xong."
Mạnh Bà nghe xong, khẽ gật đầu nhưng vẫn còn chút băn khoăn, nói với vẻ nghi hoặc:
– "Kh tệ! Nhưng mà hơi kỳ lạ nha... Ta nhớ lần trước kiểm tra, thân thể cô còn yếu hơn thế này nhiều, bây giờ lại khỏe lên tr th."
Nói đoạn, bà đặt tay lên Tần Vũ Niết, khẽ nhíu mày suy tư:
– "Ừm... Chẳng lẽ lần này luyện chế t.h.u.ố.c hiệu quả tốt hơn?"
Nghĩ một hồi, bà nói tiếp:
– "Lát nữa ta sẽ tìm của Dược Môn, xem bọn họ luyện được viên Kim Ngọc Đan nào kh."
Trong khi Mạnh Bà và Tần Vũ Niết trò chuyện rôm rả như thể chẳng hề th ai khác, gã huyền sư vẫn đang nằm dưới đất, quằn quại vì đau đớn. hai thản nhiên như kh coi ra gì, ánh mắt dần ánh lên vẻ tàn nhẫn.
Lướt mắt qua Tần Vũ Niết – cô bé phàm nhân đứng bên cạnh Mạnh Bà – nh chóng nảy ra ý đồ hiểm độc: "Kh đối phó được với nữ nhân áo đỏ này thì chứ? Chỉ cần động tay với con nhóc kia, chẳng dễ như trở bàn tay hay ?"
Nghĩ đến đây, ánh mắt càng trở nên tàn nhẫn hơn."Hôm nay mối thù này, nếu ta kh trả được, còn mặt mũi nào nhận là đệ t.ử Huyền Chân phái?."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bên kia, Tần Vũ Niết chẳng hay biết gì, chỉ th tinh thần phấn chấn, hào hứng gật đầu lia lịa:
– "Được ! Mạnh tỷ dạy ."
Đột nhiên như nhớ ra ều gì, cô chỉ tay về phía gã huyền sư đang nằm lăn lộn dưới đất, mặt méo mó vì đau đớn, hỏi:
– "Còn thì ? làm thế nào với đây?"
Mạnh Bà liếc nhẹ về phía tên kia, vẻ mặt bình thản như kh, nói với giọng đều đều:
– "Kh cần lo, sẽ đến xử lý."
Ở quỷ thị, những chuyện như thế này thường xuyên xảy ra. Nói là an toàn thì cũng đúng, mà bảo kh an toàn cũng chẳng sai.
An toàn ở chỗ, dù xung đột đến đâu cũng sẽ kh ai bị mất mạng.
Nhưng kh an toàn là vì, miễn kh liên quan đến tính mạng, đám quỷ sai làm nhiệm vụ tuần tra cũng chẳng thèm can thiệp.
Vào thời ểm trước và sau ngày mở cửa Quỷ Môn, Diêm Vương thường cử một số quỷ sai đến tuần tra quỷ thị để phòng ngừa những tình huống đặc biệt.
Dẫu quỷ thị được xem như vùng đất kh ai quản lý, vẫn tồn tại một số quy tắc bất thành văn.
Nói cho cùng, quỷ thị dù tự do đến đâu vẫn thuộc địa phận của Địa Phủ. Nếu sự kiện nghiêm trọng hoặc tình huống đặc biệt phát sinh, Diêm Vương cũng kh thể kho tay đứng , chắc c sẽ nhúng tay vào giải quyết.
Quỷ thị vốn là nơi ngập tràn âm khí nhưng lại thu hút kh ít huyền sư, từ Thần giới và thậm chí một số phàm nhân gan lớn đến đây săn tìm bảo vật. Lâu dần, nơi này trở thành một địa ểm đặc thù, vừa náo nhiệt vừa đầy rẫy nguy hiểm.
Mạnh Bà dẫn Tần Vũ Niết tiến về phía trung tâm quỷ thành, mặc cho vừa xảy ra một trận rắc rối nho nhỏ, tâm trạng của Tần Vũ Niết chẳng hề bị ảnh hưởng. Ngược lại, cô càng thêm háo hức mong đợi được chiêm ngưỡng thế giới đầy bí ẩn này.
Còn gã huyền sư bị thương khi nãy, chẳng bao lâu sau khi hai họ rời đã bị kẻ khác đưa xử lý, số phận cũng chẳng ai buồn quan tâm.
Vừa , Mạnh Bà vừa giới thiệu cho Tần Vũ Niết:
– "Khu vực gần cổng vào này kh gì đáng giá, toàn đồ lặt vặt thôi. Hàng tốt đều nằm sâu bên trong. Nhưng nếu cô muốn dạo chơi mua sắm chút đồ thú vị thì cũng kh thiếu. Đồ ở đây hầu hết đều chút "tử khí" trên nhưng vài món trong đó đôi khi cũng hữu dụng đ. Còn bảo vật thực sự, thường chỉ tập trung trong tay một vài nhà lớn ở phía trong kia."
Mạnh Bà tiếp tục giải thích:
"Ở quỷ thị, thứ gì cũng thể mua được, từ tình báo, mạng cho đến phù lục, vũ khí, đan dược, thậm chí cả tiên phẩm. Chỉ cần đủ tiền, muốn gì cũng thể sở hữu. Hơn thế, mỗi quý nơi đây đều tổ chức một buổi đấu giá hội cực kỳ d giá. Những món được mang ra đấu giá đều thuộc dạng hiếm khó tìm, khiến kh ít tr nhau đến mức ên cuồng. Tuy nhiên, kh ai cũng được vào đấu giá hội đâu. Họ sẽ chọn lọc khách tham dự dựa trên tài sản và địa vị. Điều kiện tối thiểu là chứng minh sở hữu tài sản trên trăm triệu Minh tệ."
"Trăm triệu Minh tệ?" – Tần Vũ Niết nghe đến con số này, hai mắt lập tức sáng rực như . Cô kh khỏi cảm thán:
"Đấu giá hội đúng là ghê gớm thật."
Chưa có bình luận nào cho chương này.