Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 153:
Mạnh Bà khẽ gật đầu, giọng ệu thản nhiên như nói về một việc đỗi bình thường:
"Đúng thế, đấu giá hội ở đây kh dành cho kẻ ít tiền. Đồ đem ra đấu giá ít nhất cũng cỡ vài chục triệu, món còn lên tới cả trăm triệu. Nếu trong túi kh rủng rỉnh vào đó chỉ tổ mất mặt."
Nghe đến đây, Tần Vũ Niết trầm ngâm một lát tò mò hỏi:
"Quỷ thị chỉ nhận mỗi Minh tệ thôi ?"
Mạnh Bà nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng đáp:
– "Ừ, Minh tệ là loại tiền th dụng nhất ở đây. Nếu cô dùng loại tiền khác, đến quầy đổi tiền ở quỷ thị mà đổi l Minh tệ. Kh Minh tệ, cô chẳng làm ăn được gì đâu."
Nói đến đây, Mạnh Bà thoáng ngừng lại, như thể nhớ ra ều gì, tiếp tục giới thiệu chi tiết hơn:
– "Ở quỷ thị, nổi tiếng nhất là phù lục, vũ khí, đan d.ư.ợ.c và tình báo. Nếu cô muốn mua phù lục thì đến Liễu Ấm Các ở phía nam, ở đó bán đủ loại phù từ cấp thấp đến cao. Còn nếu muốn mua vũ khí, hãy ghé qua Kiếm Vũ Các – nơi này cái gì cũng , từ kiếm, đao cho đến những món kỳ lạ hiếm gặp, chất lượng đều thuộc hàng thượng phẩm."
– "Còn nếu chưa biết chắc muốn mua gì thì cứ ghé Bách Bảo Các dạo một vòng. Ở đó bán đủ loại kỳ trân dị bảo, tuy chất lượng kh tốt nhất nhưng cũng ngon hơn nhiều so với m món lặt vặt ngoài chợ. Đan d.ư.ợ.c thì thể mua ở các hiệu t.h.u.ố.c rải rác trong quỷ thị, chỉ ều chất lượng hơi lộn xộn. Nếu muốn mua loại đan d.ư.ợ.c cao cấp, cô chờ đến đấu giá hội mới ."
Mạnh Bà tiếp tục giải thích, giọng ệu đầy vẻ am hiểu, xen lẫn chút trêu chọc:
– "M thứ ta vừa nói chính là hàng bán chạy nhất ở quỷ thị đ. Bất kể là thường, huyền sư hay thậm chí cả tiên nhân từ Thần giới, ai ai cũng cần mua phù lục. Đặc biệt là đám huyền sư, khi nhận nhiệm vụ nguy hiểm, nếu tự vẽ phù kh nổi vì linh lực yếu, họ đến đây mua sẵn vài lá phù để phòng thân. À, nhớ lá phù lần trước ta đưa cho cô kh? Cũng là mua ở Bách Bảo Các đ. Ở đây, phù lục sư giỏi thì ở đâu cũng tiếng."
Nghe nhắc đến lá phù đó, Tần Vũ Niết lập tức nhớ ra. Đó là lần đầu tiên cô nhận được một món đồ từ thế giới bên ngoài, cũng là món quà đặc biệt nhất cô từng .
Mạnh Bà biểu cảm của cô, nhẹ nhàng nói tiếp:
– "Nhưng học vẽ phù lục thì còn tùy vào thiên phú. thiên phú cao chỉ cần qua vài lần là hiểu, còn kém thiên phú thì dù luyện cả chục năm cũng chỉ miễn cưỡng vẽ được loại phù thấp nhất."
Nói đến đây, Mạnh Bà thoáng ngừng lại, như sực nhớ ều gì, nghiêng ghé sát tai Tần Vũ Niết, hạ giọng:
– "Nhắc đến tình báo, ở quỷ thị một cửa hàng đặc biệt tên là CIA. Đây là nơi chuyên bán tin tức. Dù là chuyện ở dương gian, âm phủ hay Thần giới, chỉ cần tiền, bọn họ đều thể bán th tin chính xác. Tuy nhiên, giá cả ở đây khá đắt đỏ, mà quan trọng nhất là... họ bán hay kh còn phụ thuộc vào tâm trạng. Nếu chọc giận họ, sau này muốn vào lại quỷ thị cũng kh dễ đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-153.html.]
Tần Vũ Niết nghe vậy, giật thốt lên:
– "Hả? Vậy họ buôn bán kiểu gì mà khó tính thế?"
Mạnh Bà mỉm cười thần bí, tiếp tục giải thích:
– "Cửa hàng đó chỉ duy nhất một nhân viên phục vụ. Khi khách đến muốn mua tin tức, khách sẽ viết nội dung cần hỏi vào gi đưa cho nhân viên. Sau đó, nhân viên mang tờ gi vào bên trong. Nếu trong thời gian một nén nhang mà nhân viên quay lại, mang theo một chiếc hộp gỗ thì nghĩa là giao dịch thành c. Còn nếu họ trở ra tay kh thì nghĩa là chủ phía sau kh muốn bán tin tức đó."
Nghe đến đây, Tần Vũ Niết nhịn kh được, tò mò hỏi:
"Ông chủ này cũng... ngầu ghê nhỉ! Nhưng nếu đối phương tức quá làm loạn thì ? Kh sợ kẻ đập luôn cửa hàng à?"
Mạnh Bà bật cười khẽ, nét mặt như thể đã đoán trước câu hỏi này:
"Đương nhiên là đã từng . Trước đây cũng kẻ vì bất mãn mà gây náo loạn, suýt chút nữa còn g.i.ế.c cả nhân viên cửa hàng. Nhưng kỳ lạ là... vừa bước chân ra khỏi CIA, lập tức biến mất kh dấu vết. Ngay cả khi chưa kịp ra khỏi quỷ thị đã bốc hơi như chưa từng tồn tại. Nhà cũng kh hạng xoàng, đã nhờ khắp nơi tìm kiếm, lật tung cả quỷ giới lẫn dương gian nhưng chẳng tìm được chút m mối nào."
Nghe đến đây, Tần Vũ Niết kinh ngạc đến mức mắt mở trừng trừng:
"Biến mất kh dấu vết luôn? Thế chẳng quá kỳ bí ?"
Mạnh Bà khẽ nhún vai, như thể chuyện này đã thành giai thoại quen thuộc:
"Ừ, quái lạ thật đ chứ. Mà càng kỳ lạ hơn là suốt hơn trăm năm qua, chủ cửa hàng vẫn giữ nguyên tính nết, kh hề thay đổi. còn suy đoán rằng lão ta thể là Ma tộc, chứ thường làm sống lâu như vậy mà kh già?"
Tần Vũ Niết càng nghe càng tò mò, vội hỏi tiếp:
"Nếu vậy kh ai làm rõ ta là hay Ma tộc?"
Mạnh Bà giải thích thêm, giọng nhẹ nhàng mà đầy bí ẩn:
"Bởi vì những cửa hàng lớn nhất ở quỷ thị đều do Thần tộc mở và bọn họ quyền lực nhất định ở đây. Mà Thần tộc và Ma tộc lại như nước với lửa, chẳng thể nào để Ma tộc xâm nhập vào đây. Chính vì thế, nhiều vẫn suy đoán chủ đó là , dù ta kỳ lạ thế nào nữa."
Chưa có bình luận nào cho chương này.