Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 20:
Diêm Vương khẽ nhíu mày, cúi xuống bàn tay nhỏ đang nắm chặt cổ tay , trong mắt hiện lên vẻ kh vui. gạt ra ngay:
“Ta tự được.”
bóng lưng cao ngạo của , Tần Vũ Niết đứng phía sau bĩu môi, lầm bầm:
“Tự thì tự , hung dữ làm gì chứ…”
Sau khi kéo xe hàng vào nhà, theo thói quen cô cất giọng:
“Cứ tự nhiên ngồi, kh cần”
Còn chưa kịp nói hết câu, Tần Vũ Niết vừa ngẩng đầu lên thì đã th Diêm Vương ngồi ngay ngắn trên ghế từ lúc nào, tư thế đoan chính như thể đang dự triều.
Nghe th lời cô, còn nhàn nhạt liếc mắt sang, ánh lạnh nhạt như đang hỏi:
Ngươi định nói gì nữa?
Tần Vũ Niết nghẹn họng:
“…”
Cô hít sâu một hơi, tự nhủ trong lòng:
là Diêm Vương gia… là Diêm Vương gia… Muốn kiếm tiền thì còn nhờ gật đầu… Đây là địa bàn của ta… Chọc giận thật sự kh đáng… kh đáng chút nào…
Cô lại liếc gương mặt tuấn mỹ kia thêm m lần, tiếp tục tự thôi miên:
Thôi được , nhịn vậy…
Ngay sau đó, Tần Vũ Niết cong môi cười, lễ phép nói:
“Ngài ngồi chờ một chút nhé, nấu cơm.”
Diêm Vương khẽ gật đầu, chỉ đáp lại một tiếng cực ngắn:
“Ừm.”
Khi Tần Vũ Niết quay lưng bước vào bếp, nụ cười trên mặt lập tức tắt ngúm.
Đúng lúc đó, Vương thẩm xách theo túi đồ ăn đến.
Th cổng viện nhà Tần Vũ Niết kh đóng, bà đứng ngoài gọi lớn:
“Vũ Niết ơi, cháu ở nhà kh?”
Gọi m tiếng liền kh th ai trả lời, nhưng trong nhà vẫn sáng đèn. Nghĩ đến sắc mặt tái nhợt của Tần Vũ Niết m hôm trước, Vương thẩm càng lo, liền kh chần chừ mà đẩy cửa bước vào.
Vừa tới phòng khách, bà lập tức th một trai tuấn tú ngồi ngay ngắn trên ghế.
Gương mặt sáng như thiên tiên.
Tối thế này, trong nhà Vũ Niết lại xuất hiện một trai đẹp đến mức khó tin
Vương thẩm lập tức tự động não bổ.
Quan hệ này… chắc c kh bình thường!
Kh ngờ Tần Vũ Niết lại quen được một ưu tú như vậy, còn giấu kín kh nói với ai.
Trong mắt Vương thẩm, trai đẹp – gái xinh đứng cạnh nhau chính là duyên trời định. Bà đ.á.n.h giá Diêm Vương từ trên xuống dưới, càng càng hài lòng, kh kìm được mà cười tươi hỏi:
“ trai trẻ, tên gì thế? Năm nay bao nhiêu tuổi ?”
Diêm Văn Cảnh bị ánh mắt soi xét quá mức thẳng thừng từ đầu đến chân, trong lòng lập tức sinh ra một tia khó chịu.
Nếu là quỷ hồn ở địa phủ dám như vậy…
Chỉ sợ đã sớm bị tống xuống mười tám tầng địa ngục .
Nhưng đây lại là sống, dương thọ còn dài, hoàn toàn kh biết thân phận của .
Nghĩ tới đây, Diêm Vương cố ép xuống sự mất kiên nhẫn, lạnh nhạt đáp:
“Diêm Văn Cảnh.”
Đúng lúc này, Tần Vũ Niết từ trong bếp bước ra, trên tay bưng đồ ăn.
Cô vừa ra tới phòng khách liền th một cảnh tượng vô cùng… kỳ quái:
Một bên là Diêm Vương ngồi thẳng lưng, gương mặt lạnh lùng,
Một bên là Vương thẩm cười tươi rói, ánh mắt tràn đầy hài lòng.
bầu kh khí này, Tần Vũ Niết lập tức đoán ngay được Vương thẩm đã hiểu lầm.
Cô thật sự kh biết nên khóc hay cười, vội vàng lên tiếng:
“Vương thẩm, thẩm lại tới đây ạ? Thẩm chưa ăn tối ? Cháu vừa nấu xong, hay là ăn cùng luôn .”
Vương thẩm khoát tay, cười hiền:
“Kh cần đâu, thẩm chỉ sợ con kh đồ ăn nên mang qua ít đồ thôi.”
Nói , bà liếc sang Diêm Vương, ánh mắt sáng rực lên, kh che giấu được vẻ thích thú, trêu chọc:
“Đây là bạn trai của cháu kh? Đẹp trai quá, hai đứa xứng đôi nha!”
Tim Tần Vũ Niết suýt nữa thì ngừng đập.
Cô vội vàng xua tay giải thích:
“Kh đâu ạ! Vương thẩm hiểu lầm , chỉ là bạn bình thường thôi !”
thoáng qua Diêm Vương, lòng Tần Vũ Niết thầm nghĩ:
"Chỉ nghĩ thôi đã th kh dám. Làm bạn gái của Diêm Vương ư... Sợ là chán sống ".
Vương thẩm bật cười đầy ẩn ý:
"Thẩm từng trải , thẩm hiểu. Thôi, thẩm kh làm phiền vợ chồng son nữa".
Vừa nói, bà vừa ra cửa, kh quên nháy mắt đầy hàm ý với Tần Vũ Niết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-20.html.]
Tần Vũ Niết:
"..."
"Kh, thẩm kh hiểu đâu".
Sợ Diêm Vương hiểu nhầm giận lây sang Vương thẩm, cô ngại ngùng giải thích:
"Thẩm tốt lắm nhưng thẩm hiểu lầm thôi. Ngài đừng để bụng, lát nữa sẽ giải thích rõ với thẩm ".
Diêm Vương khẽ nhấp môi, ngước mắt cô, đáp nhẹ:
"Kh ".
hỏi thêm."Đồ ăn xong chưa?"
Tần Vũ Niết lập tức bưng tất cả đồ ăn lên bàn. Vì sợ chờ lâu, cô chỉ kịp làm hai món đơn giản và một bát c.
"Ngài thử xem".
Diêm Vương cầm đũa, thong thả gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, chậm rãi nhai nuốt.
ăn từ tốn, sắc mặt kh lộ rõ sự hài lòng hay kh, khiến Tần Vũ Niết ôm chén cơm mà cảm th thấp thỏm. Kh kìm được, cô khẽ hỏi:
"Ngài th hương vị thế nào?"
Diêm Vương lau miệng, trả lời ngắn gọn:
"Tạm được".
Nghe vậy, đôi mắt Tần Vũ Niết lập tức sáng rỡ:
"Vậy chuyện bày quán thì ".
Diêm Vương nói với giọng đều đều:
"Cô thể tiếp tục bày quán ở địa phủ nhưng cần nhớ, địa phủ kh như nhân gian. Ở đó, quỷ hồn kh đồng đều, Cô tự đảm bảo an toàn cho ".
Lời vừa dứt, khuôn mặt nhỏ n của Tần Vũ Niết liền rạng rỡ như ánh nắng ban mai. cô gật đầu đầy kiên định, cứ như đang tuyên thệ gia nhập đội ngũ nào đó:
" hiểu . Tuyệt đối sẽ kh làm phiền ngài. Cảm ơn ngài, Diêm Vương gia. Ngài đúng là một vị Diêm Vương tốt bụng nhất".
Diêm Nghe Cảnh chỉ liếc cô một cái đầy thâm trầm, kh nói gì thêm.
Sau khi tiễn rời , Tần Vũ Niết vui mừng nhảy nhót trong nhà. Ngay cả việc rửa chén vốn nhàm chán cũng trở nên thú vị. Cô vừa rửa vừa ngân nga hát, tâm trạng phấn khởi vô cùng.
Theo kế hoạch, Tần Vũ Niết dự định trong hai ngày tới sẽ bắt đầu bày quán ở địa phủ. Nhưng kh ngờ, sáng hôm sau lại xuất hiện một vị khách kh mời mà đến.
Khi đang chuẩn bị ra ngoài mua nguyên liệu nấu ăn, cô bất ngờ gặp Tần Hạo.
Th , cô lập tức quan sát kỹ. Trên kh dấu hiệu bị thương, chứng tỏ tối qua đã nghe lời khuyên của cô, kh lên cầu vượt.
Nhưng hôm nay tìm đến đây, rốt cuộc là vì chuyện gì?
Tần Vũ Niết nghi hoặc hỏi:
" cả? lại đến đây?"
Tần Hạo đưa mắt qu nhà một vòng, nhíu mày hỏi:
"Em sống ở đây ?"
Tần Vũ Niết tránh sang một bên, nhường lối cho vào, nói:
"Ở đây thì gì kh tốt. Mà đến đây việc gì kh? Vào trong nói".
Tần Vũ Niết rót một cốc nước, đặt trước mặt Tần Hạo nói:
"Trong nhà kh cà phê, chỉ nước nguội, uống tạm nhé".
Tần Hạo chỉ liếc qua cốc nước trước mặt, sau đó ánh mắt chuyển sang khuôn mặt tái nhợt của Tần Vũ Niết. Nơi này ều kiện quả thực quá kém, khiến kh khỏi tưởng tượng khoảng thời gian qua em gái sống trong hoàn cảnh như thế này, hoàn toàn kh thể so sánh với Tần gia.
Tần Hạo đưa tay vuốt nhẹ thành cốc, trầm ngâm nói:
"Hôm qua. Nếu kh nhờ em nhắc đừng lên đường cao tốc, lẽ giờ này đã nằm trong bệnh viện ".
Tần Vũ Niết bật cười, nửa đùa nửa thật:
"Vậy hôm nay đến đây là đặc biệt để cảm ơn em ?"
Cô nói tiếp, giọng pha chút tinh nghịch:
"Thật ra, nếu kh nghe lời em thì em cũng chẳng giúp được gì. Nên nói cho đúng là chính đã tự cứu đ chứ".
Tần Hạo cô chằm chằm như thể lần đầu tiên thực sự nhận ra cô em gái này. Sau một hồi lâu, cười khẽ:
"Trước đây, kh biết em nói chuyện khéo léo như vậy nhỉ?"
Tần Vũ Niết giả vờ suy nghĩ một chút, đáp:
" lẽ là vì trước đây ít ở nhà nên kh nhận ra thôi".
Tần Hạo gật đầu, như thể đồng tình với lời cô nói. Sau đó, nghiêm túc thẳng vào mắt cô:
"Ừ, trước đây đúng là đã bỏ qua em. Từ giờ trở , sẽ kh để chuyện đó xảy ra nữa".
Nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của Tần Vũ Niết, Tần Hạo khẽ siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, như đang đấu tr với suy nghĩ trong đầu. chậm rãi lên tiếng:
"Vũ Niết, về sống cùng ".
" cả, nếu muốn khuyên em về Tần gia thì đừng nói nữa. Em sẽ kh về đâu." Tần Vũ Niết cắt ngang lời , nói một cách dứt khoát.
Sau những chuyện đã trải qua trong kiếp trước, cô thật sự kh muốn quay lại Tần gia. Cứ nghĩ đến đó là cô lại cảm th đầu óc vấn đề.
Tần Hạo nhận ra cô vẻ kh thích Tần gia, thở dài, cuối cùng kh tiếp tục khuyên cô quay về nữa, chỉ hỏi: "M ngày nay em khỏe kh ? Em vẻ kh được ổn."
Tần Vũ Niết bình thản đáp: "Hiện giờ em thật sự ổn. Em kiếm tiền mỗi ngày, sống ở thị trấn nhỏ này, một tháng em cũng kh tiêu hết bao nhiêu. Nếu hiểu em ở Tần gia thì sẽ hiểu rõ, lúc này em sống thực sự tốt ."
Tần Hạo rút từ trong túi ra một tấm thẻ đưa cho cô: "Nếu em kh muốn về thì giữ cái này . Ít nhất nó sẽ giúp em sống tốt hơn. Nếu em cần bất cứ sự hỗ trợ gì, cứ gọi ện cho ".
Tần Vũ Niết chỉ liếc một cái trả lại, vẻ mặt kh chút cảm xúc, thậm chí còn pha chút lạnh nhạt: " giữ lại . Em kh cần ."
"Em vẫn gọi là cả là vì ở Tần gia chỉ là còn chút quan tâm đến em. Chuyện này coi như là em trả lại những gì đã làm cho em trước kia. Từ giờ, em kh muốn bất cứ liên quan gì với Tần gia nữa nên sau này đừng đến đây nữa. Nếu chúng ta tình cờ gặp thì cứ coi như kh quen biết nhau ."
Nói xong, Tần Vũ Niết đứng dậy, kéo cửa ra, thể hiện rõ ý muốn tiễn khách.
Chưa có bình luận nào cho chương này.