Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp
Chương 21:
Tần Hạo kh ngờ rằng cô lại cứng rắn như vậy nhưng vẻ mặt kiên quyết của cô, đành rời . Trước khi , Tần Hạo khựng lại một chút nhưng vẫn chậm rãi bước ra ngoài.
Tần Vũ Niết bóng dáng Tần Hạo rời , đóng cửa lại.
Trước kia, cô đã từng nghĩ rằng việc hòa nhập vào Tần gia là vì từ nhỏ cô kh cảm nhận được sự yêu thương của cha mẹ. Cha mẹ nuôi của cô mất sớm, khi cô còn nhỏ, chỉ bà nội nuôi dưỡng đến năm mười tuổi, bà cũng qua đời.
Sau đó, cô sống một , ăn nhờ ở đậu làm việc giúp khác để đổi l cơm ăn vì sợ khác cho rằng cô lười biếng, kh muốn nuôi cô.
Khi biết cha mẹ ruột của đến tìm, Tần Vũ Niết thực sự vui mừng. Cô cố gắng l lòng mọi , kh ngừng nỗ lực để hòa nhập vào gia đình này.
Tuy nhiên, cô đã quên mất rằng kh ai cũng thể dễ dàng tiếp nhận một đột ngột xuất hiện sau mười m năm vắng bóng, đặc biệt là khi đó đến để chiếm l tình cảm mà vốn dĩ họ đã kh nhiều. Kh mọi cha mẹ đều yêu thương con cái của như nhau.
Hơn nữa, dù cùng là con cái nhưng một đứa trẻ được nuôi dưỡng từ nhỏ được cha mẹ chăm sóc từng chút một, luôn là niềm tự hào của gia đình, còn một đứa trẻ khác thì lớn lên bằng sự trợ giúp của ngoài, luôn sống nhờ vào lòng thương hại. Tần gia sẽ chẳng gì lạ nếu họ cảm th xấu hổ khi nhận cô làm con cái vì giữa họ sự khác biệt quá lớn.
Nhưng với những gì cô đã trải qua trong kiếp trước, cô kh còn mong muốn sự chấp nhận đó nữa.
Tần Hạo quay lại, cánh cửa phòng đã đóng chặt, trong tay nắm chặt tấm thẻ mà Tần Vũ Niết đã từ chối. Một cảm giác mơ hồ khiến cảm th đã bỏ qua ều gì đó quan trọng.
Mặc dù Tần hạo kh biết vì Tần Vũ Niết lại đối kháng với Tần gia như vậy nhưng nếu cô làm thế thì chắc c cuộc sống của cô ở Tần gia kh hề dễ dàng. Tuy nhiên, trước kia chưa bao giờ thực sự chú ý đến ều này.
Điều này làm chợt nhớ lại những ngày đầu khi Tần Vũ Niết mới vào Tần gia.
Lúc đó, vừa mới tốt nghiệp đại học và tiếp nhận c ty, đầy nhiệt huyết và kiêu ngạo.
còn nhớ khi cô mới đến Tần gia năm đầu tiên, đã từng mang đồ ăn đến c ty cho . Nhưng vì quá bận rộn với các cuộc họp và c việc, khi Tần hạo kịp ăn thì đồ ăn đã lạnh ngắt. chỉ liếc qua thẳng thừng đổ , kh màng đến cảm xúc của cô.
Tối đó về nhà, Tần Vũ Niết với ánh mắt sáng rực, hỏi món ăn ngon kh. Lúc , đã trả lời như thế nào?
Lúc đó, Tần Hạo vì c việc quá căng thẳng nên kh kiềm chế được sự mệt mỏi, vẻ như đã nói một cách thiếu kiên nhẫn: "Đổ ".
Tần Vũ Niết rõ ràng thất vọng nhưng cô cố gắng nở nụ cười, tìm cách bào chữa: " cả, hôm nay kh thích món này ? Lần sau em sẽ làm món khác cho thử".
Lúc đó, trả lời ra ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-21.html.]
vẻ đã nói: "Trong nhà dì, c ty cũng bữa ăn, kh cần em nấu cơm".
Lúc đó, chắc c kh nói với giọng ệu dễ nghe vì sau khi cô nghe xong, sắc mặt cô đã kh còn vui vẻ.
Giờ nghĩ lại, thật sự kh nên trút sự bực bội từ c việc lên cô. cô chỉ muốn hòa nhập với gia đình này, muốn làm ều gì đó cho họ nhưng lại bị đối xử như vậy.
Nếu Tần Vũ Niết đã tự vào bếp nấu ăn cho thì chắc c cô cũng kh thiếu chăm sóc cho những khác trong gia đình.
Càng nghĩ, Tần Hạo càng cảm th mặt căng thẳng và khó chịu.
Với tính cách của Tần Hoài, chắc c kh ít lần đã bắt nạt Tần Vũ Niết.
Còn về thứ hai, dù kh tình cảm đặc biệt với Tần Vũ Niết nhưng ta lại là nổi tiếng và ảnh hưởng. Nếu kh ta thừa nhận Tần Vũ Niết là trong gia đình, lẽ cô sẽ bị những trong gia đình đối xử tệ, thậm chí kh được coi trọng. Một năm, Tần gia hầu như kh ai quan tâm đến cô và càng kh ai chú ý đến hoàn cảnh của cô.
Cha mẹ cô luôn lo lắng cho Tần Niệm nhưng vì kh muốn Tần Niệm suy nghĩ nhiều, họ càng làm cho cô cảm th bất c.
lại, lẽ chẳng ai thực sự quan tâm đến Tần Vũ Niết trong gia đình này.
Kh gì lạ khi cô tình nguyện quay về nơi nhỏ bé đó, kh muốn sống tiếp trong Tần gia.
Đến lúc này, Tần Hạo lần đầu tiên cảm th với tư cách là một , thật sự kh xứng đáng với vai trò này.
Tần Hạo gọi ện cho thứ hai trong gia đình.
" cả? gọi ện cho em chuyện gì? Em đang bận chuẩn bị cho buổi diễn tập mà".
Tần Hạo hỏi: "Vũ Niết trước kia đến tìm em kh? mang đồ đạc gì đó cho em kh?"
Tần Cảnh thờ ơ đáp: "Hình như nhưng em kh nhớ rõ".
Nghe vậy, Tần Hạo cảm th như bị một nhát d.a.o đ.â.m vào. Đúng là ta kh để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này, kh chú ý tới mọi việc.
lại quên mất rằng trước đây cũng từng giống như vậy, kh quan tâm đến những việc đó. Nếu kh vì sự việc hôm qua, lẽ cũng chẳng quan tâm đến Tần Vũ Niết và sẽ kh phát hiện ra tình cảnh của cô ở Tần gia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.