Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 391:

Chương trước Chương sau

Hồi đó cô ngại xa, lại đoán chắc giá nhà ở đó cũng "trên trời" nên ngay từ đầu đã kh nghĩ đến chuyện đưa nó vào d sách lựa chọn. Nhưng giờ qua một vòng, Tàn Vũ Niết đành thừa nhận, chẳng nơi nào so được với chỗ .

Sau một hồi suy nghĩ, Tần Vũ Niết quyết định thử hỏi:

"Quỷ sai đại ca, giá nhà bên Hương Sơn là bao nhiêu vậy?"

Vị quỷ sai phụ trách bất động sản nghe câu hỏi mà sửng sốt, theo bản năng hỏi lại, giọng đầy nghi hoặc:

"Cô đang hỏi... Hương Sơn hả?"

Tần Vũ Niết mím môi, gật đầu đáp:

"Ừ, chính chỗ Diêm Vương gia ở đó."

Quỷ sai bất động sản nhướn mày, bình tĩnh nói:

"Phòng ở bên đó kh mở bán ra ngoài."

Lời vừa dứt, Tần Vũ Niết há hốc mồm. Kh mở bán ra ngoài?

"Khoan đã, vậy lời Diêm Vương gia từng nói, rằng sẽ giữ lại cho một căn ở Hương Sơn thì tính đây?"

lẽ biểu cảm của cô quá rõ ràng, cộng thêm chuyện Diêm Vương gia đích thân đến dự khai trương tửu lầu của Tần Vũ Niết và còn tặng cả đống dạ minh châu, làm cho lời đồn lan khắp địa phủ. Vị quỷ sai phụ trách bất động sản tất nhiên biết quan hệ giữa cô và Diêm Vương gia kh dạng bình thường.

Vì vậy, trả lời với vẻ hơi lúng túng:

"Phòng bên đó kh thuộc quyền quản lý của . Nếu ngài muốn hỏi, thể liên hệ trực tiếp với Diêm Vương gia."

Nghe vậy, Tần Vũ Niết thoáng sững , mắt chớp chớp vài cái. ! Đã một thời gian dài cô chưa liên lạc với Diêm Vương gia.

Tần Vũ Niết khẽ gật đầu, mỉm cười đáp:

"Được thôi, để lát nữa tự hỏi Diêm Vương gia vậy. Nhưng m căn phòng ở đây, thể giữ lại cho trước được kh? Lỡ mà đến lúc đó kh mua được chỗ ở Hương Sơn, sẽ chọn một căn trong số này."

Vị quỷ sai phụ trách bất động sản kh hề do dự, gật đầu đồng ý:

"Kh thành vấn đề đâu. Loại phòng như thế này kh ai cũng mua đâu, một là giá quá cao, hai là nếu kh nhiều dân cư, chẳng m ai muốn mua căn phòng rộng lớn như vậy."

Tần Vũ Niết mỉm cười nói:

"Cảm ơn nhiều lắm, phiền giúp một chuyến nhé."

Quỷ sai bất động sản cười nhẹ:

"Ngài khách sáo quá, đây là việc làm thôi."

Sau khi quỷ sai rời , Tần Vũ Niết l ện thoại ra, tìm số của Diêm Vương gia, lướt qua cuộc trò chuyện giữa hai . Nội dung chỉ dừng lại ở lần nói chuyện trước đó.

Tần Vũ Niết do dự một lát, cuối cùng vẫn kh nhấn gọi, mà quyết định trực tiếp về nhà.

Giản Nhị nghe th tiếng động, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô một chút lên tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-391.html.]

" tâm sự à?"

Tần Vũ Niết giật vì câu hỏi bất ngờ của , sau đó mới nhận ra đang hỏi gì, cô một cách nghi hoặc hỏi lại:

" biết?"

Giản Nhị đáp một cách nghiêm túc:

"Biểu cảm của cô nói cho biết. Nếu cô muốn, thể chia sẻ với ."

lẽ vì thái độ của quá nghiêm túc và chân thành, khiến Tần Vũ Niết trầm ngâm một chút, mới lên tiếng:

"Thực ra... một bạn mà đã lâu kh liên lạc. Nhưng giờ cần hỏi một số chuyện, kh đúng, nói là muốn nhờ giúp đỡ một việc gấp. cảm th như vậy kh hay, chẳng khác gì lúc kh việc gì thì kh liên lạc, lúc chuyện thì lại tìm ta giúp đỡ. Mà ta cũng kh thân thiết gì của , đâu nghĩa vụ giúp đâu."

Nói đến đây, Tần Vũ Niết chợt nhận ra, cô trước kia vẻ quá quen với việc tự giải quyết mọi thứ, chẳng dám mở lòng để nhờ khác.

Giản Nhị nhẹ nhàng lên tiếng:

"Cô bao giờ nghĩ rằng, thể đối phương thực sự muốn giúp cô kh?"

Tần Vũ Niết ngạc nhiên, phản ứng theo bản năng:

" thể? Ai lại thích bị làm phiền chứ?"

Giản Nhị mỉm cười, nàng đầy kiên nhẫn:

"Cô cũng chưa từng hỏi, làm biết ta kh muốn giúp cô?"

Tần Vũ Niết suýt nữa bị câu nói của làm lúng túng nhưng chỉ trong chốc lát, cô liền lắc đầu đáp:

" nói vậy là kh đúng . Ai cũng tâm tư riêng, nếu kh lợi ích gì, ta lại muốn giúp đỡ ?"

Đây chính là kinh nghiệm sống mà cô tích lũy qua hai đời, lợi ích luôn là yếu tố vững chắc nhất để duy trì mối quan hệ.

Chỉ cần lợi ích, đối thủ cũng thể trở thành đồng minh.

Nhưng nếu nói nào vui vẻ giúp đỡ khác mà kh lý do gì, Tần Vũ Niết nghĩ rằng ều đó kh khả thi, trừ khi mục đích gì khác.

Tuy nhiên, cô cảm th bản thân chẳng gì để cho Diêm Vương gia vì vậy chỉ thể nghĩ rằng Diêm Vương gia giúp vì lòng tốt, chứ kh vì lý do nào khác.

Giản Nhị sau một lúc suy nghĩ, đưa ra một lời khuyên:

"Chúng ta nói gì cũng chưa chắc đúng, vậy thử cách này . Cô cứ thử chia sẻ những ều cần hỏi với đối phương, xem thái độ của thế nào. Nếu thực sự kh muốn giúp, dù chỉ qua màn hình, cũng thể cảm nhận được."

Tần Vũ Niết lắc đầu,"Thôi, cứ vậy . Hôm nay xem qua m căn phòng cũng được . về trước phòng đây, cảm ơn đã chịu khó nói chuyện với ."

Giản Nhị chẳng tỏ vẻ gì đặc biệt, chỉ đáp lại với giọng đều đều:

" cũng đâu thể làm gì cho cô."

Tần Vũ Niết cười đáp:

"Kh giống nhau đâu. Trước kia, mỗi lần về phòng là chỉ một , chẳng ai để nói chuyện. Bây giờ, ở đây cũng kh tệ, coi như thêm bạn cùng phòng ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...