Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 392:

Chương trước Chương sau

Trong suốt thời gian tiếp xúc, Tần Vũ Niết nhận ra Giản Nhị khác xa những nam sinh bình thường. ta sạch sẽ, kh thói quen c.h.ử.i bậy, chẳng hay tán gẫu lung tung, cũng kh làm những hành động quá đà. Hơn nữa, ta còn thường xuyên giúp đỡ cô khi cần gấp. Giản Nhị kh chơi game, kh xem những phim thần thoại kiểu nữ chủ bá đạo, kh hút t.h.u.ố.c hay uống rượu. Cả ngày ta chỉ làm việc, nghỉ ngơi quy tắc. Thậm chí, ều thú vị nhất là khi cô đẩy cho ta m bộ phim linh tinh, ta cũng chỉ im lặng xem. Nếu kh ta tr chỉ hơn hai mươi tuổi thì lẽ ai cũng tưởng là một lão cán bộ thực thụ.

Tần Vũ Niết kh biết Giản Nhị quên mất hay trước đây ta vốn đã như vậy.

Tần Vũ Niết cũng đáp lại một cách vui vẻ:

" tưởng nơi này đẹp lắm à? Nhưng mà đâu dễ bị lừa."

Giản Nhị nghiêm mặt, trả lời:

"Kh biết Bà chủ Tần việc gì cần làm kh? cái gì cũng làm được, kh cần lương, chỉ cần bao ăn bao ở là được."

"Tạm thời kh ." Tần Vũ Niết suy nghĩ một chút, hình như kh gì để nhờ vả.

Giản Nhị thở dài,"Vậy tiếc quá."

Tần Vũ Niết bật cười vì lời nói của .

Kh ngờ, sáng hôm sau, cô nhận được một tin n từ phụ trách bất động sản quỷ sai:

"Hương Sơn một bất động sản rao bán, Bà chủ Tần muốn mua kh?"

Tần Vũ Niết mở ện thoại ra và tin n, lập tức ngẩn ra.

Hôm qua kh còn nói Hương Sơn kh bán ra ? Hơn nữa, cũng kh phụ trách Hương Sơn mà?

Tại chỉ qua một đêm, lời nói của lại thay đổi chóng mặt như vậy?

Tần Vũ Niết kh khỏi cảm th kỳ lạ, liền n lại: "Hương Sơn còn thực sự thể bán ra ?"

Phụ trách bất động sản quỷ sai vẻ hơi lúng túng, giải thích: "Thực ra, tối qua nhận được th báo khẩn, nói là địa phủ kho bạc đang thiếu hụt, bán một số bất động sản, trong đó Hương Sơn."

thật sự kh nhịn được, nghĩ lại một chút, hầu như muốn phun ra. Từ trước đến giờ, nơi nào cũng thể thiếu hụt, chỉ riêng địa phủ tài kho là kh thể thiếu hụt.

Đây rõ ràng là một cái cớ!

Mấu chốt là, hôm qua Tần Vũ Niết vừa mới tò mò hỏi thăm về căn nhà ở Hương Sơn, thế mà tối đến, nghe đồn ngân sách tài chính của địa phủ bị... thiếu hụt?

Tin được kh? Chứ thì nhất quyết kh tin!

Nhưng ai mà ngờ được, m tên quỷ sai phụ trách bất động sản ở địa phủ lại nh trí và r ma đến vậy. Vừa nghe đến chuyện này, bọn họ đã lập tức hiểu ngay ẩn ý đằng sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-tai-dia-phu-ban-com-hop/chuong-392.html.]

Thực tế, biết rõ địa phủ làm gì chuyện thiếu hụt tài chính. Nhưng Tần Vũ Niết thì kh biết ều đó!

Thế nên, cái lý do này rõ ràng kh dành cho , mà là để lừa Bà chủ Tần!

Quỷ sai liền nh tay n tin cho Tần Vũ Niết, hỏi thẳng:

"Cô muốn mua căn nhà ở Hương Sơn kh?"

" chứ!". Tần Vũ Niết vừa mới gửi tin n chưa được bao lâu, lập tức nhận được phản hồi:

"Gần đây địa phủ đang gặp chút vấn đề tài chính, bán bớt một số bất động sản. Trong đó căn ở Hương Sơn mà Bà chủ Tần vừa tình cờ hỏi đến. Chứ nếu để tin này lộ ra ngoài, e rằng chưa kịp trở tay thì căn nhà đã bị khác mua mất. Cô xem muốn kh? Nếu muốn thì lát nữa dẫn cô xem nhà."

Vừa th m chữ "địa phủ ngân khố thiếu hụt", Tần Vũ Niết lập tức nhíu mày đầy thắc mắc."Địa phủ mà cũng lúc gặp khó khăn tài chính ? Chuyện này là thế nào?"

Tần Vũ Niết ngẫm nghĩ một lát, tự nhủ: "Hay là tiện thể nộp luôn phần do thu trong khoảng thời gian này nhỉ? Dù gì cũng gom được gần hai ngàn vạn. Tuy chẳng đủ để giải quyết hết vấn đề tài chính của địa phủ nhưng ít ra còn hơn là kh đồng nào."

Nghĩ vậy, cô liền n tin cho quỷ sai phụ trách bất động sản:

" l. Phiền ngài lát nữa dẫn xem nhà. À, còn nữa, cần ghé qua Diêm Vương ện một chuyến trước."

Quỷ sai lập tức phản hồi:

"Được chứ! Kh thành vấn đề!"

Sau khi ăn sáng xong, Tần Vũ Niết ngay đến địa phủ. Đầu tiên, cô ghé qua quán rượu, sắp xếp lại nguyên liệu nấu ăn cho gọn gàng, mới lên đường đến Diêm Vương ện.

Lần này, quỷ sai c cổng kh cản cô lại, cứ thế mà để cô thẳng vào.

Bước vào Diêm Vương ện, Tần Vũ Niết th Diêm Vương đang bận tối mặt. Kh muốn làm phiền lâu, cô thẳng vào vấn đề:

"Diêm Vương gia, đến nộp phần do thu trong khoảng thời gian vừa qua."

Nghe vậy, Diêm Vương khẽ ngước mắt lên, ánh lạnh lẽo khiến Tần Vũ Niết thoáng rùng . Khuôn mặt của ngài vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm thường th, chẳng chút biểu cảm. Sau khi nghe lời Tần Vũ Niết, Diêm Vương gia chỉ nhàn nhạt đáp:

"Ừ, để đó ."

Giọng nói kh khác gì những lần gặp trước nhưng Tần Vũ Niết lại cảm nhận được ều gì đó kh ổn. Cô nhạy bén nhận ra bầu kh khí hôm nay chút lạ thường.

Ngẩng đầu lên, Tần Vũ Niết cẩn thận về phía Diêm Vương đang ngồi trên cao. Vẫn là dáng vẻ uy nghiêm nhưng gì đó kh giống như mọi khi.

Chậm rãi bước về phía Diêm Vương gia, Tần Vũ Niết vừa vừa kín đáo quan sát. Tất cả mọi thứ tr vẻ bình thường nhưng ánh mắt và thần thái của Diêm Vương hôm nay lại lạnh lẽo và xa cách hơn hẳn.

Nếu hình dung, nàng cảm th Diêm Vương bây giờ giống như những vị thần được miêu tả trong tiểu thuyết, cao cao tại thượng, kh dính bụi trần và chẳng để lộ bất kỳ cảm xúc nào.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...