Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tàn Mộng

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Mùa đ năm , tuyết chưa tan mà lòng đã lạnh hơn tuyết.

Sau nửa tháng bị giam, Yến Trì được đưa trở lại Đ cung. trong cung đều ngạc nhiên – kẻ bị nghi là nội gián đáng lý chờ lệnh xử trảm, lại được triệu hồi? Kh ai dám hỏi, chỉ gió đêm thổi qua mái ngói x, rít lên như tiếng ai than.

Trần Ly ngồi trước án thư, tay cầm bút nhưng mực trên gi đã khô tự bao giờ. bước vào, vẫn là dáng gầy yếu , áo tù xám nhạt, khuôn mặt gầy đến độ chỉ còn xương.

Yến Trì quỳ xuống, giọng khàn vì lạnh:

– Nô tài… tham kiến ện hạ.

Trần Ly kh đáp, chỉ im lặng . Ánh mắt , nặng nề như sương đặc.

Một lúc lâu, y cười khẽ, giọng trầm thấp:

– Ta ra lệnh kh được tra tấn ngươi, nhưng kh ngờ… ngươi lại chịu khổ đến thế.

Yến Trì cúi đầu, môi khẽ mấp máy:

– Nô tài vốn là thấp hèn, chịu khổ là số phận của nô tài.

Trần Ly nắm chặt bút, mực đổ loang trên tấu chương. Y siết mạnh, đầu bút gãy làm đôi.

– Thấp hèn? Nếu ngươi thật sự thấp hèn, dám che ta trong mưa tên năm đó?

Yến Trì sững , ngẩng lên – lần đầu tiên trong nhiều ngày, thẳng vào mắt y.

Thái tử cười, nụ cười mỏi mệt, giọng chậm rãi:

– Ta nhớ ra . Dương Thành bảy năm trước, giữa đêm loạn, một kẻ dùng áo khoác của che cho ta, còn bị c.h.é.m một nhát ở tay . Vết sẹo của ngươi… kh thể sai.

Kh gian lặng , chỉ nghe tiếng tuyết ngoài cửa đập vào song gỗ.

– Vậy ngươi giấu? – Trần Ly nói nhỏ, như lời than.

– Nếu ngươi nói sớm, ta đã kh giam ngươi, kh khiến ngươi chịu khổ đến vậy.

Yến Trì khẽ mỉm cười, nụ cười phảng phất buồn:

– Nếu ện hạ biết sớm, e rằng… nô tài đã chẳng còn mạng mà đứng đây.

Trần Ly thoáng ngẩn .

Yến Trì cúi đầu sâu hơn, tiếp:

– Kẻ hèn như nô tài, nếu nói ra chuyện cứu chủ, trong triều sẽ nghĩ gì? Họ sẽ nói ện hạ bị hoạn quan cứu, bị kẻ hèn chạm đến m.á.u mệnh hoàng gia. Khi … chẳng những nô tài chết, mà d dự của ện hạ cũng nhuốm bẩn.

Lời nói nhẹ, mà như d.a.o cắt vào tim nghe.

Thái tử lặng . Một lúc sau, y bật cười, nụ cười nghèn nghẹn.

– Vậy ra ngươi giấu, là để bảo vệ ta ?

Yến Trì kh trả lời. Chỉ cúi đầu, vết m.á.u cũ trên trán khô lại, tr như vết ấn đỏ son.

Trần Ly thật lâu, đứng dậy, bước đến gần. Y cúi xuống, đưa tay chạm nhẹ vào má – ngón tay run khẽ.

– Tại ? Tại lại tốt với ta đến thế?

Yến Trì khẽ nói, giọng khàn đục:

– Vì ện hạ từng sống sót… là phúc duy nhất mà nô tài cầu được.

Từ đó, Thái tử kh nhắc lại chuyện ngục.

ngoài tưởng mọi chuyện đã yên, chỉ nội giám thân cận biết, kh khí trong Đ cung lạ lùng – vừa dịu , lại vừa căng như sợi dây sắp đứt.

Trần Ly ngày một trầm mặc. Y kh còn trách mắng ai, nhưng mỗi lần th Yến Trì, ánh mắt y lại dừng lâu hơn một chút – trong đó thứ gì mâu thuẫn, rối rắm, như sợ hãi chính cảm xúc của .

Một đêm, y sai mang đến một chén thuốc.

Thái y quỳ dưới, nói:

– Điện hạ dặn, thuốc này giúp ều khí, dưỡng thân.

Yến Trì nhận, kh nghi ngờ gì, cúi đầu uống.

Vị thuốc đắng, nhưng hậu vị ngọt. Chỉ là, sau đó, th mắt nhức như bị kim đâm.

Đêm qua , sáng đến, mọi thứ trước mắt mờ dần. Ban đầu là sương khói, chỉ còn bóng trắng lờ mờ, cuối cùng – trống rỗng.

Yến Trì, .

Tin truyền khắp cung. Kh ai dám nói thẳng, chỉ nghe lời đồn thổi trong hậu viện:

– Hoạn quan hầu Thái tử bị mù

– Nghe nói là do thuốc.

– Thuốc gì mà khiến ta mù được chứ?

– Hừ, ai dám hỏi, mạng nhỏ kh giữ nổi đâu

Còn trong ện, Trần Ly ngồi im suốt ba ngày ba đêm. Y chén thuốc vỡ trên sàn, chất lỏng khô lại thành vệt đen thẫm độc, đúng là độc.

Khi biết sự thật, y đã g.i.ế.c tên thái y dâng thuốc kia. Nhưng g.i.ế.c , kh thể rửa được lỗi lầm.

Yến Trì vẫn bị mù.

Ngày thứ tư, Trần Ly đến gặp . Trong ện chỉ hương trầm nhạt, ánh sáng mờ ảo.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Yến Trì ngồi bên cửa, đôi mắt trống kh hướng ra tuyết, tay lần chuỗi hạt gỗ.

Thái tử đứng sau, lâu, cuối cùng nói khẽ:

– Ngươi… hận ta kh?

Yến Trì khẽ nghiêng đầu, giọng nhẹ như gió thoảng:

– Hận được. Điện hạ lệnh, nô tài chỉ nghe.

– Nhưng ngươi mù . Là do ta, là lỗi của ta… – Trần Ly khẽ nói, giọng lạc .

Yến Trì mỉm cười, nụ cười tĩnh lặng:

– Nếu ra lệnh ta chết, nô tài cũng sẽ quỳ mà đón. Một đôi mắt, đâu đáng gì.

Trần Ly bước lên, tay run, nắm l vai .

– Đừng nói thế! Ta chưa bao giờ muốn ngươi chết! – Y gằn giọng.

Yến Trì khẽ đáp:

– Nhưng từng muốn ta biến mất.

Câu nói như lưỡi d.a.o lạnh, cắt đứt tất cả khoảng cách giữa họ.

Trần Ly bu tay, lùi lại một bước, ánh mắt dần tối.

Y nói khẽ, như tự nói với chính :

… ta từng muốn. Vì ta sợ.

Yến Trì kh hỏi sợ gì, chỉ im lặng. Bởi hiểu – Thái tử kh sợ kẻ khác, mà sợ chính thứ cảm xúc đang nảy sinh trong lòng y: thương xót, và… yêu.

Từ hôm đó, Yến Trì kh còn hầu bên cạnh.

được lệnh ở riêng trong viện nhỏ sau ện.

Mỗi sáng, vẫn mang thuốc và cháo đến. nghe tiếng bước chân, biết kh Thái tử.

Ngày nối ngày, bóng trong ện càng cô tịch.

Yến Trì dần quen với bóng tối – trong thế giới kh ánh sáng , th rõ hơn bao giờ hết: th lòng , th cả hình bóng chưa từng dám chạm.

lần, thị vệ ngang nghe ngâm khẽ, giọng khàn, nhưng âm vẫn ấm:

“Tuyết phủ đầy sân, kh đến.

Chén rượu cạn , mộng chẳng tan.”

Đêm cuối đ, tuyết ngừng rơi. Trần Ly đến, một .

Yến Trì ngồi trong viện, nghe bước chân mà khẽ cười:

– Điện hạ đến .

– Ngươi nghe được?

– Nghe được. Bước chân của … ta nhớ từ lâu.

Thái tử im lặng. Một lát sau, y ngồi xuống cạnh , tuyết ngoài sân, hỏi khẽ:

– Ngươi muốn gì?

Yến Trì đáp:

– Kh gì cả. Chỉ mong bình an.

Trần Ly cười khổ:

– Ngươi mù, vẫn nói vậy ?

– Mù thì ? Mắt nô tài chẳng được gì, nhưng tim vẫn th. – nói khẽ, môi vẫn cười.

Thái tử quay sang , ánh mắt dừng lại nơi khuôn mặt mờ nhạt .

kh còn th đôi mắt sáng trong trẻo ngày nào, chỉ th đôi hốc mắt đỏ nhẹ vì độc, nhưng nụ cười kia… vẫn hiền như trước.

Trong khoảnh khắc , Trần Ly bỗng nhận ra – thứ g.i.ế.c c.h.ế.t kh đôi mắt, mà là duy nhất trong đời y thật lòng vì .

Y siết chặt nắm tay, giọng run:

– Nếu thể đổi, ta nguyện l đôi mắt này cho ngươi.

Yến Trì khẽ lắc đầu:

– Điện hạ đừng nói thế, trời kh cho phép.

mỉm cười, nghiêng đầu như nghe tiếng gió:

– Nghe nói… ta nói, kẻ hầu nên c.h.ế.t vì chủ. Nếu thật như vậy, ta xem như… kh phụ lời .

Thái tử giật , quay sang, nhưng Yến Trì vẫn chỉ ngồi đó – bình thản, tĩnh lặng, tựa hồ đã bu bỏ hết thảy.

Gió đêm thổi qua, tuyết bay trắng cả sân.

Thái tử bỗng nhận ra:

Trong cung vàng ện ngọc này, chưa từng thứ gì khiến y sợ mất – cho đến giờ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...