Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tàn Mộng

Chương 4:

Chương trước

Mùa đ năm , tuyết chưa tan mà lòng đã lạnh hơn tuyết.

Gió tháng hai, lạnh hơn d.a.o cắt. Trăng non treo nghiêng trên nóc ện, ánh sáng nhợt nhạt soi lên những cánh hoa mai tàn rụng xuống sân gạch.

Từ khi Yến Trì mù, Thái tử ít khi ra khỏi ện. trong cung sợ, chẳng ai dám nói nhiều, chỉ biết Đ cung như bị phong ấn: rèm ngọc rũ kín, hương trầm kh tắt, mà chủ nhân – ngày một trầm lặng đến đáng sợ.

lần, nội giám báo việc triều chính, y chỉ nói một câu:

– Ngươi , ta nghe tiếng mà th phiền.

Từ đó, kh ai dám bén mảng.

Còn Yến Trì, sau khi mù, được an trí trong viện nhỏ phía sau. Nơi từng là hoa viên của thất cũ, nay hoang vắng.

Ban ngày nghe chim, ban đêm nghe gió, thỉnh thoảng tiếng cười xa của đám cung nữ, âm vang như mộng, tan.

Thị vệ vẫn đưa cơm thuốc đều đặn. vẫn sống, như một cái bóng bị bỏ quên.

Một chiều, mở cửa viện. Tiếng bước chân quen thuộc – nặng, chậm, trầm.

Yến Trì khẽ nghiêng đầu, nụ cười hiện ra trên môi.

– Điện hạ.

Trần Ly dừng lại, .

Yến Trì gầy nhiều, da gần như trong suốt dưới ánh trăng. Trước mặt y, từng quỳ dưới chân, nay vẫn quỳ, chỉ khác là kh còn th nữa.

Thái tử khẽ thở dài:

– Ngươi… tại vẫn chưa trách ta ?

– Nô tài dám?

– Nếu ngươi hận, ít nhất ta còn th nhẹ lòng. Nhưng ngươi cứ bình thản thế này, ta lại th như bị ngàn d.a.o đâm. – Giọng y khàn khàn.

Yến Trì im lặng. Một lúc sau, nói nhỏ:

– Điện hạ, đôi mắt ta vốn chẳng đáng gì. Nếu đổi lại được bình an của , ta th đủ .

Trần Ly khẽ cười, nụ cười đau đến xót:

– Ngươi luôn nói như vậy… từ bảy năm trước đến giờ.

Cả hai cùng im. Gió lạnh thổi qua, lá rụng đầy sân, rơi lên vai áo trắng của .

Yến Trì lặng lẽ đưa tay, kh th gì, chỉ khẽ hỏi:

– Bên ngoài… còn tuyết kh?

– Hết . Mùa xuân đến .

– À… Nh thật. – Yến Trì mỉm cười.

Thái tử bỗng muốn hỏi: “Ngươi muốn ra ngoài kh?”, nhưng lời ra đến môi lại nuốt xuống. Ra ngoài – nghĩa là rời khỏi y. Còn giữ lại – nghĩa là giữ mù bên cả đời.

Một cảm xúc lạ lùng bóp chặt tim y: tham, hối, sợ, yêu, tất cả hòa làm một.

Đêm , trăng sáng đến chói mắt.

Trần Ly kh ngủ, chỉ ngồi tấm gương đồng trên bàn.

Trong gương, khuôn mặt y phản chiếu mờ nhòe, dưới làn khói hương nghi ngút – tựa như gương soi của quỷ.

Y đưa tay chạm, “choang” – gương rơi, vỡ tan. Mảnh đồng cắt vào lòng bàn tay, m.á.u rơi xuống, loang đỏ mặt đất.

Y lẩm bẩm:

– Ta đáng bị trừng phạt. Dù tha, trời đất cũng kh.

Gió đêm thổi mạnh, thổi tắt cả ngọn nến.

Trong bóng tối, y chỉ nghe tiếng tim và tiếng bước chân nhẹ, dừng trước cửa.

– Điện hạ… chưa nghỉ ?

Giọng Yến Trì khẽ như hơi thở.

Trần Ly quay đầu, đứng trước ngưỡng cửa. Áo mỏng, gió lùa vào khiến tóc rối. Dưới ánh trăng, đôi mắt mù kia vẫn hướng về phía y, như thể còn th rõ hơn sáng mắt.

Thái tử im lặng bước đến, dìu vào trong. Yến Trì cười nhẹ:

– Ta tự được.

– Ngươi gầy quá .

– Nô tài ăn vẫn đủ mà.

Trần Ly siết nhẹ vai :

– Ăn, mà kh sống.

Một khoảng lặng kéo dài. Cuối cùng, Yến Trì khẽ nói:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

– Điện hạ, kh cần chuộc lỗi.

– Kh chuộc thì ta sống nổi?

lắc đầu:

những lỗi, đâu cần chuộc. Chỉ cần quên.

Trần Ly , trong ánh trăng nhợt nhạt, gương mặt kia yên tĩnh như hồ thu. Y đưa tay, muốn chạm vào má , nhưng lại dừng giữa kh trung. Y sợ – sợ chạm sẽ kh thể bu.

– Nếu thể quay lại… ta thà bị g.i.ế.c trong Dương Thành, còn hơn làm ngươi mù như bây giờ. – Y nói nhỏ.

Yến Trì khẽ cười, giọng trầm mà ấm:

– Nếu thật được quay lại, nô tài vẫn sẽ cứu . Dù kết cục thế nào.

Trần Ly nghẹn lại, mắt cay. quay mặt , sợ để kia nghe th hơi thở run rẩy.

Ngày hôm sau, cung chiếu lạ:

– Nội giám Yến Trì, bị bệnh mù lòa, cho phép xuất cung dưỡng bệnh.

Kh ai ngờ. Thái tử tự tay hạ chỉ, trong triều dẫu bàn tán cũng chẳng dám cản.

Ngày Yến Trì rời , trời quang, trăng non vẫn treo như đêm trước.

Trần Ly đích thân tiễn, chỉ hai , kh ai chứng kiến.

Bên ngoài cửa cung, ngựa đã chờ sẵn.

Yến Trì đứng đó, khẽ quay về phía sau, tuy kh th, nhưng vẫn mỉm cười như thể rõ gương mặt muốn th nhất.

– Điện hạ, kh cần tiễn.

Trần Ly đáp:

– Kh tiễn, ta sợ cả đời kh gặp lại.

– Gặp lại làm gì? lẽ, thế này là tốt . – hỏi khẽ.

Trần Ly siết chặt nắm tay. Gió thổi tung áo choàng của y, màu vàng kim rực rỡ dưới trăng, đối lập hoàn toàn với áo xám nhạt của kẻ mù trước mặt.

– Ngươi … còn ta thì ?

Yến Trì nghiêng đầu, khẽ nói:

còn thiên hạ. Còn ta, chỉ một giấc mộng.

Trần Ly lặng im. Một lúc lâu, y cúi xuống, thì thầm bên tai :

– Nếu kiếp sau, ngươi đừng làm kẻ hầu.

Yến Trì khẽ gật:

– Cũng mong , kiếp sau thể làm những ều muốn.

Nói xong, quay , bước . Kh lại.

Bóng áo xám khuất dần trong làn sương sớm, tan giữa ánh trăng mờ.

Trần Ly đứng mãi nơi cổng, kh nói, kh cử động. Chỉ khi ánh trăng mờ dần, y mới ngẩng lên trời, bật cười, nhưng nước mắt lại rơi.

, ta còn giữ được gì?”

Kh ai đáp. Cả hoàng cung im như mộ phần.

Từ đó, trong cung vang tin: Thái tử Trần Ly trở nên quái dị.

Ngày y cười, đêm y khóc. lần, ta nghe y gọi giữa đêm:

– Yến Trì, rót trà.

Nhưng trong ện, chỉ gió thổi và tiếng chén rơi vỡ.

ta nói, y ên .

Trong đêm trăng tròn đầu tiên sau khi Yến Trì rời , cung nhân nghe th tiếng đàn từ Đ cung.

Bản đàn , u tịch như tiếng khóc.

Khi ta vào, chỉ th Thái tử ngồi một giữa nền gạch lạnh, trước mặt là chiếc gương đồng vỡ – ánh trăng phản chiếu lên mảnh gương, rọi thẳng vào mắt y, rực sáng.

Ánh sáng , tựa như phản chiếu hình bóng của kẻ đã mù.

Trần Ly khẽ nói, giọng hòa trong tiếng gió:

bảo mù cũng là phúc. Thế thì ta cũng muốn mù, để khỏi th trần gian này.

Nói , y cười – nụ cười của đã đánh mất chính .

Ngoài ện, trăng tròn trĩu nặng, chiếu xuống cung vàng, phủ lên vết m.á.u đỏ loang trên nền đá.

Cả hoàng cung chìm trong một thứ ánh sáng dịu mà tang thương như giấc mộng tàn chưa kịp tỉnh.


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...