Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 130: – Ta có thể không nể mặt ngươi sao?
“Nhị tiểu thư đã chỉ cho C Tôn Dịch con đường nào vậy?” – Tiểu Tổ T đang lật sách, bỗng dưng mở miệng hỏi một câu như thế.
Đường Tiểu Bạch sững lại giây lát, gõ mạnh lên mặt bàn: “Ta đến tìm ngươi học bài! Mau tập trung !”
Hôm nay đến tìm Trương tiên sinh hỏi chuyện của C Tôn Dịch, kh những bị ép ngồi nghe trọn một tiết học vượt cấp, mà còn bị giao cho cả đống bài tập, Kh hề nể mặt nàng dù nàng vừa mới giúp giải vây cho .
Vấn đề lànàng còn chưa nghe giảng đàng hoàng, viết cho ra được bài? Đành chạy tới tìm Tiểu Tổ T cầu cứu.
Lý Mặc tiện tay rút một tờ gi, vừa hạ bút vừa nói:
“Kỳ thực nhị tiểu thư cũng kh cần phí tâm như vậy, C Tôn Dịch kh đến mức khó đối phó đâu.”
Đường Tiểu Bạch nhớ tới dáng vẻ khi trước, cố ý bắt chước khẩu khí của , khẽ thở dài:
“Cho nên A Tiếu cũng kh ý để ta ra mặt, đúng kh?”
Ngòi bút trong tay khựng lại, gò má trắng như ngọc hơi ửng hồng, nhưng nh liền khẽ đáp:
“Ừm.” – Vừa tiếp tục viết, vừa nói – “Những chuyện thế này, sẽ xử lý.”
Đường Tiểu Bạch thở dài một tiếng: “Thì ra là ta bao đồng, xen vào việc , kh biết làm phiền tới A Tiếu hay kh…”
“Nhị tiểu thư,” – tay vẫn kh ngừng, chỉ là hai má càng thêm đỏ – “nhị tiểu thư chịu ra tay giúp đỡ, ta… Trương tiên sinh nhất định vô cùng cảm kích.”
“Cảm kích mà còn bắt ta viết kinh nghĩa?” Đường Tiểu Bạch liếc Tả truyện trước mặt, hừ một tiếng.
Lý Mặc khẽ mỉm cười:
“Thư viện đã sớm nắm rõ gốc gác đám học trò trong lòng bàn tay. Tình trạng của C Tôn Dịch cũng kh bất ngờ gì. Sau này thể còn những chuyện tương tự, nhị tiểu thư kh cần lo lắng”
Ngẩng đầu nàng: “Nhị tiểu thư làm gì, cũng sẽ kh là việc dư thừa. Nếu nhị tiểu thư thể gây rối cho ta…” – Mặt lại đỏ lên – “ta cũng … vui lòng…”
Đường Tiểu Bạch cũng đỏ mặt.
Tên tiểu t.ử này, ngày thường thì lạnh lùng cao ngạo, dạo gần đây cứ hay đỏ mặt tỏ tình là …
“Khụ khụ!” Đường Tiểu Bạch khẽ ho một tiếng, nghiêm giọng nói:
“Ngươi còn nhỏ, nên đặt tâm vào chính sự, đừng… ừm… đừng phí thời gian chơi với tata còn là tiểu hài tử.”
Lý Mặc cong môi cười, đưa tờ gi vừa viết xong tới trước mặt nàng: “Nhị tiểu thư chỉ cần chép lại là được.”
Đường Tiểu Bạch kinh ngạc đón l xem thử.
Viết bài giúp thế này… được thật ?
“Trương tiên sinh kh phát hiện à?” Nàng nghi hoặc hỏi.
“Tiên sinh biết nhị tiểu thư chưa chuyên tâm nghe giảng.”
“Biết còn bắt ta viết?”
“Ôn cố nhi tri tân.”
…Cũng đúng thôi…
Đường Tiểu Bạch cầm l đáp án do Tiểu Tổ T viết, cặm cụi chép lại.
Trong phòng bỗng yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng bút sột soạt trên gi, cùng ánh mắt kia, luôn dõi theo nàng kh rời.
Bị chằm chằm một lúc, Đường Tiểu Bạch cuối cùng kh chịu được, vừa định mở miệng
“Nhị tiểu thư đã chỉ C Tôn Dịch con đường nào?” – Lý Mặc vẫn chưa quên.
...
Thực ra con đường nàng chỉ cho C Tôn Dịch cũng kh gọi là sáng sủa gì cho cam.
Loại như thế, còn tr mong chỉ lối dẫn đường gì? Yến Quốc c phủ đâu nơi làm việc thiện.
Chỉ là nàng biết C Tôn Dịch sẽ chọn con đường đó mà thôi.
Ngày khảo hạch Hương cống cũng đã gần kề, mục đích cuối cùng của C Tôn Dịch là nhắm đến khoa cử để nổi d, chứ kh cứ dây dưa mãi với Trương tiên sinh.
Còn được hay kh, Đường Tiểu Bạch cũng chẳng để tâm.
Dẫu vậy, nàng vẫn dành chút tâm trí theo dõi động tĩnh của C Tôn Dịch.
Ba ngày sau, C Tôn Dịch rời khỏi kinh thành.
“ lúc tâm trạng thế nào?” Đường Tiểu Bạch tò mò vô cùng.
Kh ầm ĩ gì mà cứ thế rời ? Chẳng lẽ thật sự bị thuyết phục ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-130-ta-co-the-khong-ne-mat-nguoi-.html.]
“Dường như…” – Gia nhân phụ trách theo dõi C Tôn Dịch tr như muốn nhíu mày, “cũng… tạm được ạ?”
“Tạm được là ?”
Gia nhân gãi đầu: “Nô tài cũng kh rõ… tr vẻ cảm khái?”
Cảm khái?
Đường Tiểu Bạch đang suy ngẫm về cái gọi là “cảm khái” kia, thì xe ngựa bỗng dừng lại.
Tính theo lộ trình, hẳn là đã về đến phủ. Nhưng lại kh nghe tiếng gác cổng nghênh đón?
“Là Đường nhị tiểu đó ?” – Một giọng nữ trong trẻo vang lên bên ngoài.
Trừng T.ử vén rèm ra ngoài, quay lại bẩm:
“Là thị nữ của Bình Dương c chúa.”
Tiếp đó, bên ngoài đưa vào một tấm thiệp mời, gi đỏ rắc kim phấn lấp lánh.
“C chúa nhà chúng ta thỉnh nhị tiểu thư ghé phủ một chuyến.”
Sau khi Bình Dương c chúa xuất gia tu đạo, hoàng thượng ban cho một đạo hiệu dài thật dài, song mọi trong thâm cung ngoài phủ vẫn gọi nàng là “Bình Dương c chúa” như cũ.
Đạo quán nơi nàng ở cũng l tên là “Bình Dương quán”, thực ra chỉ là cải tạo từ phủ c chúa ban đầu mà thôi.
Nói cách khác, Bình Dương c chúa ở ngay sát vách. C chúa ở kế bên mà còn cho chặn ngay cổng phủ Yến Quốc c để mời, thật là hiếm th.
“Trước ta đã gửi cho ngươi hai mươi m tấm thiệp kh? Ngươi đã xem được m tấm?” – Bình Dương c chúa chu môi hỏi.
Đường Tiểu Bạch khẽ lắc đầu. Một tấm thiệp nàng cũng chưa từng th qua.
Tỷ tỷ nàng từng vài lần đến phủ c chúa, nhưng đều kh dẫn nàng theo, như thể đang đề phòng ều gì vậy.
Bình Dương c chúa hừ khẽ một tiếng, nói:
“Phòng ta như phòng trộm vậy, ta còn thể làm gì được ngươi nữa?”
“Ngươi sẽ l cái bàn con ném ta.” – Đường Tiểu Bạch thành thật đáp.
Bình Dương c chúa nghẹn lời, bèn nhấc chén nước trên bàn, đưa tới miệng nàng:
“Việc bao lâu mà còn nhớ kỹ như thế, thù dai vậy chứ?”
Đường Tiểu Bạch đẩy ly ra, hỏi: “C chúa tìm ta việc gì? Lát nữa khi tỷ tỷ ta sẽ tới.”
Thực ra ban đầu nàng cũng kh định qua đây, chỉ là tình cờ nghe được tin C Tôn Dịch rời kinh, sinh lòng hiếu kỳ.
Quả nhiên, c chúa Bình Dương nhắc tới chuyện đó:
“Cái tên C Tôn Dịch kia, bản cung đã thay tiến cử !”
Đường Tiểu Bạch chỉ ểm cho C Tôn Dịch một con đường, chính là bảo đến tìm cửa Bình Dương c chúa.
Tuy rằng đại tiểu thư kh cho nàng tới Bình Dương quán, lo nàng bị c chúa – mà lối sống đã hoàn toàn bu thả sau khi xuất đạo – làm hư, nhưng
Đường Tiểu Bạch nào hạng “môn bất xuất, hộ bất nhập”, bao lời đồn gió thổi bên tai, nàng đều nghe được ít nhiều.
Sau khi xuất cung tu đạo, Bình Dương c chúa sống còn tự tại hơn trước nhiều.
Cửa Bình Dương quán luôn rộng mở, ngoài những ngày mùng một, mười lăm mở đàn cầu phúc, thời gian còn lại tiếp đãi phần lớn đều là d sĩ tài t.ử từ khắp các vùng kéo về.
Hiện tại trong khoa cử thịnh hành phong tục “hành quyển” – nghĩa là đem bài văn đắc ý dâng lên d thần quyền quý, nếu được tán thưởng, thi cử tất dễ đỗ đạt.
Mùa xuân sang năm sẽ kỳ thi Hội, mà nay các tài t.ử từ bốn phương đã tụ hội về kinh.
Mà Bình Dương c chúa – ái nữ được Hoàng thượng sủng ái nhất, lại cư ngụ ngoài cung, đạo quán của nàng đương nhiên khách khứa tấp nập.
Lúc Đường Tiểu Bạch vừa bước vào, còn chạm mặt một vị thư sinh trẻ tuổi từ trong quán ra.
Bình Dương c chúa vốn ưa nâng đỡ kẻ sĩ, Đường Tiểu Bạch liền dẫn lối cho C Tôn Dịch tới đây thử vận.
Còn việc vận này nên thử hay kh, thử thế nào, thử được hay kh… thì đó là chuyện của C Tôn Dịch. Nàng kh mẫu thân , chẳng quản nổi bao nhiêu.
Chỉ là lúc này, vẻ mặt c chúa Bình Dương cười như hoa nở, như thể đang đợi nàng khen ngợi, Đường Tiểu Bạch rùng nổi da gà.
“C chúa vì lại tiến cử ?” – Đường Tiểu Bạch dè dặt hỏi.
C chúa Bình Dương ngẩn ra:
“Kh do ngươi giới thiệu tới ? Chỉ là tiến cử một hương cống, bản cung thể kh nể mặt ngươi à?”
Đường Tiểu Bạch đỡ trán. Quả là… tính sai …
Chưa có bình luận nào cho chương này.