Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 131: – Việc xã tắc dân sinh tìm ta làm gì.
Bình Dương c chúa quả là vô cùng nể mặt.
Chỉ cần nghe nói là do Đường Nhị tiểu thư giới thiệu đến, lại hỏi ra là học trò của Hồn Thiên thư viện, lập tức kh chút do dự bảo môn khách viết cho một phong thư tiến cử, lời lẽ thống thiết, văn từ hoa mỹ.
“Vậy kh ngươi bảo tới tìm ta ?” – Bình Dương c chúa cau mày, mặt đầy nghi hoặc – dám lừa nàng?
“Cũng kh hẳn...” – Đường Tiểu Bạch thở dài – “Chỉ là tiện miệng nhắc tới một câu thôi... ta với kh thân thiết gì cả.”
Diễn biến thế này nàng cũng kh lường trước.
“Kh các ngươi đều là của Hồn Thiên thư viện ?”
“Ban đầu là vậy, nhưng mới đến chưa đầy một tháng đã gây chuyện, còn vô lễ với Trương tiên sinh, thư viện đã trục xuất !” – Đường Tiểu Bạch nghiêm túc đáp lời.
Tiến cử thì tiến cử, chỉ cần từ nay về sau kh còn dính dáng gì đến C Tôn Dịch, thì cũng xem như trọn vẹn.
“Thì ra là vậy...” – C chúa Bình Dương lẩm bẩm – “Ta còn bảo lần sau đến kinh thì cứ tới tìm ta nữa chứ...”
Đường Tiểu Bạch liếc mắt: “C chúa lại coi trọng đến thế ?”
Tướng mạo C Tôn Dịch cũng chỉ tầm thường thôi, đến cả Triệu Cảnh còn kh bằng.
Chẳng lẽ c chúa là kiểu si mê tài?
“Ta chẳng tưởng là sư ngươi hay ?” – C chúa nói.
Đường Tiểu Bạch im lặng. Được nể mặt quá cũng thật khổ tâm.
“Ta mà thèm coi trọng ?” – C chúa cười hì hì – “Dạng xuất thân như , ít nhất cũng một nửa nhan sắc của A Tiếu thì ta mới thèm liếc mắt!”
Đường Tiểu Bạch: …
Vừa nhắc tới A Tiếu, ánh mắt c chúa bay về phía cửa, nơi thiếu niên dung mạo như ngọc đang đứng, cười tươi phất tay gọi:
“A Tiếu, mau vào đây, lâu lắm kh th ”
quay sang Đường Tiểu Bạch nói:
“Lần trước nghe bảo ngã xuống vực đến nỗi hủy dung, ta còn th xót quá, nay mang mặt nạ lên vẫn đẹp trai lắm!”
Th A Tiếu vẫn đứng yên bất động, nàng quay sang Đường Tiểu Bạch cười bảo:
“Ngươi bảo vào đây cho ta ngắm kỹ một chút ?”
Đường Tiểu Bạch đáp thẳng: “Ngài cứ bận việc của , ta xin cáo từ trước.”
Bình Dương c chúa th nàng như vậy thì càng cảm th thú vị, kéo tay nàng cười nói:
“Hiếm khi Tiểu Bạch tới đây, ở lại dùng bữa hãy ! Cho ta A Tiếu lâu thêm một chút... Ta thực sự thích đứa nhỏ này, hay ngươi tặng cho ta ? Ta l một đấu minh châu đổi l!”
Đường Tiểu Bạch mặt kh đổi sắc đáp:
“A Tiêu đã được xóa bỏ thân phận nô lệ, nay là bên cạnh ca ca ta !”
Bình Dương c chúa vừa nghe nhắc tới Đường T.ử Khiêm, lập tức thu liễm, ngoan ngoãn nói:
“Ta chỉ đùa một chút thôi mà…”
Đường Tiểu Bạch đang định cáo từ lần nữa, thì một tỳ nữ tiến vào, tay nâng mời, cung kính thưa:
“C chúa, bên ngoài một vị ứng thi đất Th Châu cầu kiến.”
“Kh gặp!” – C chúa Bình Dương trừng mắt liếc nàng – “Kh th bản cung đang tiếp đãi Đường Nhị tiểu thư ? Hôm nay ai cũng kh tiếp!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-131-viec-xa-tac-dan-sinh-tim-ta-lam-gi.html.]
Đường Tiểu Bạch nghe th câu “ứng thi Th Châu ”, chợt khựng lại, thuận miệng hỏi:
“Vị ứng thi Th Châu kia tên gọi là gì?”
Tỳ nữ cũng kh để ý nhiều, mở ra trả lời: “Gọi là Lữ Hà.”
“Lữ Hà?” – Đường Tiểu Bạch giật – “Là chữ 'Hà' trong 'bạch bích vô hà' (ngọc trắng kh tì vết)?”
Tỳ nữ đáp: “Chính là vậy.”
“Tiểu Bạch quen vị Lữ Hà này à?” – C chúa Bình Dương hỏi.
Đường Tiểu Bạch gật đầu: “ là sư đệ của Trịnh thừa tướng đại nhân.”
Trước kia, Lữ Hà từng nghi bị Trịnh Sư Đạo ám hại tại kinh thành, kh bao lâu sau nghe tin đã rời kinh hồi Th Châu.
giờ lại trở lại? Từ khi nào?
“Trịnh thừa tướng đại nhân mà còn sư đệ?” – C chúa cũng kinh ngạc – “Hẳn là lớn tuổi lắm ?”
Đường Tiểu Bạch trừng nàng một cái: “Cũng kh lớn, chỉ tầm hai mươi m thôi.”
“Ồ…” – Bình Dương c chúa kéo dài tiếng, nói tiếp – “Sư đệ của Trịnh thừa tướng đến tìm ta làm gì chứ? Cùng lắm ta chỉ nói vài câu, còn Trịnh thừa tướng thì thể trực tiếp an bài chức quan cho !”
Đúng vậy, Lữ Hà tìm đến Bình Dương c chúa, rốt cuộc là vì chuyện gì?
Kh biết do tò mò về mục đích của , hay lại vì nể mặt Đường Tiểu Bạch, cuối cùng c chúa vẫn gật đầu đồng ý cho vào.
Khi tr th Lữ Hà, Đường Tiểu Bạch giật .
Lần trước gặp, Lữ Hà vẫn là một thư sinh nho nhã, trắng trẻo, giờ đây chỉ sau nửa năm, gầy sọp , gò má lộ rõ.
Kh chỉ gầy, sắc diện cũng cực kỳ tiều tụy, mặt trắng bệch, quầng mắt đen sạm, trán còn nổi vài đốm mụn, tr như đã nhiều đêm kh được ngon giấc.
C chúa vừa th Lữ Hà liền cau mày tỏ vẻ chán ghét, còn liếc một cái trách tỳ nữ
Nhưng Lữ Hà kh ai. Vừa bước đến cửa, liền nh chân tiến vào, “phịch” một tiếng quỳ xuống, giọng dõng dạc mang theo run rẩy:
“Tiểu sinh chuyện trọng đại liên quan đến xã tắc dân sinh, khẩn cầu c chúa giúp đỡ, chuyển lời lên thiên đình!”
Bình Dương c chúa sững :
“Chuyện xã tắc dân sinh, ngươi kh tìm Trịnh thừa tướng, lại đến tìm ta?”
Lữ Hà liền dập đầu ba cái “cộp cộp cộp”:
“C chúa thân hành xuất gia tu đạo, xin thương xót lê dân trăm họ!”
Bình Dương c chúa kh biết làm , quay đầu Đường Tiểu Bạch cầu cứu – m chuyện này nàng kh rành a!
Đường Tiểu Bạch cũng bất lực – nàng vẫn chỉ là một đứa nhỏ, nào giỏi m chuyện !
Lập tức đứng dậy cáo từ:
“C chúa việc trọng, thần nữ xin kh làm phiền thêm. trưởng thần nữ thể sắp tới đây tìm, kh chừng đã đến nơi!”
Câu cuối cùng thành c khiến c chúa đang định giữ nàng lại thu tay về.
Nhưng nàng vừa mới đứng lên, thì bên ngoài lại tỳ nữ vào bẩm:
“Đại c t.ử phủ Yên Quốc cầu kiến!”
C chúa Bình Dương như được đại xá, vội vàng nói: “Mau mời vào!” Nói kh kịp ngồi xuống, đã tất tả bước ra ngoài nghênh đón.
Đường Tiểu Bạch cũng vừa định ra ngoài, thì chợt th Lữ Hà xoay theo, trên mặt hiện vẻ phức tạp khó tả…
Chưa có bình luận nào cho chương này.