Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 88: Đừng nghịch ngợm.
“Cứuưm…”
Tựa như vừa mới hé miệng, còn chưa kịp phát ra âm th, miệng đã bị ai đó bịt chặt lại.
Đường Tiểu Bạch trong lòng khẽ giật : “Dừng xe!”
Lời còn chưa dứt, xe ngựa đã dừng lại dứt khoát gọn gàng. Đường Tiểu Bạch chưa kịp khen kỹ thuật của tiểu xa phu đã vội chỉ hai tên thị tòng: “Qua bên đó xem thử!”
Tiếng động truyền đến từ sâu trong một con hẻm ven đường. Nơi này vẫn còn chìm trong ánh tà dương, nhưng con hẻm kia vì sâu và hẹp nên đã sớm chìm vào bóng tối.
Đường Tiểu Bạch đứng ngoài sáng, nheo mắt vào trong, song cũng chẳng th rõ gì,tới khi phố Đ Tây rộ lại tiếng , trong hẻm cũng kh còn nghe được âm th yếu ớt khi nãy.
Đúng là nơi thích hợp để ra tay mưu hại!
Hai tên thị tòng vào chưa bao lâu đã đỡ một ra, tr như bị đánh ngất.
“Kẻ hành hung khoảng ba bốn , vừa th chúng ta thì bỏ chạy, trong hẻm lại tối nên kh rõ mặt mũi.” Thị tòng bẩm báo.
Đường Tiểu Bạch gật đầu, đưa mắt đánh giá kẻ bị hại. Là một nam tử xa lạ, độ tuổi chừng ba mươi, mặt trắng râu ngắn, diện mạo thư sinh nhã nhặn.
“Đưa đến y quán gần đây… ngươi báo quan!” Đường Tiểu Bạch phân phó đơn giản, vỗ vai tiểu xa phu, “Đi thôi! Đến Đ thị!”
Chuyện này tuy tính chất kh tốt, nhưng đối với nàng chỉ là một tình huống nhỏ bất ngờ, tiện tay giúp một chút, kh m để tâm.
Mãi đến khi từ Đ thị trở về, nghe thị tòng đưa chữa trị và báo quan hồi báo, nàng mới giật kinh ngạc
“Lữ Hà Th Châu ? Chính là Lữ Hà ở Th Châu kia?”
Hai tên thị tòng đưa mắt nhau. Họ nào biết “Lữ hà-Th Châu ” nào.
“ ở tại Tấn Xương lý kh?” Lý Mặc hỏi. cũng chỉ nghe d Lữ Hà, chưa từng gặp mặt, nhưng khi nha môn lập án sẽ ghi lại nơi cư trú tại kinh thành.
Hai thị tòng đồng loạt gật đầu.
Đường Tiểu Bạch sửng sốt. Quả thật là Lữ Hà đó…
“ đắc tội với ai mà bị hại như vậy?” Đường Tiểu Bạch hỏi.
Nếu đã là nàng biết, tự nhiên sinh lòng tò mò. Nàng nhớ Lữ Hà lai lịch kh đơn giản,là đồng môn với Trịnh thừa tướng, còn từng được Trưởng c chúa Phổ An tiến cử, suýt nữa trở thành phu tử khai tâm của nàng, ngay cả cữu mẫu bên ngoại cũng kh làm gì được , cuối cùng là tiểu tổ t nhà nàng nghĩ cách hóa giải.
giờ lại sa sút đến mức bị đánh úp giữa phố?
“ khai là từ Đ thị về Tấn Xương lý, đến gần cổng đ Nhân Thân thì vô tình làm ngã một lão nhân, đang định dìu cụ về nhà thì bị phục kích trong hẻm…
Thật quá đáng! Đường Tiểu Bạch nghe xong tức đến run .
Dù nàng tự nhận kh cùng phe với Lữ Hà, nhưng lần này Lữ Hà rõ ràng là ngay bị hại.
Thế giới xuyên sách gì đây, đến cả ngã cũng kh thể đỡ à!
“Nhất định bắt được đám đó!” Đường Tiểu Bạch nghiến răng, “Bằng kh đạo đức sẽ lùi cả nửa thế kỷ!”
Lý Mặc liếc nàng một cái, môi mấp máy, nhưng rốt cuộc kh nói gì. Đợi trở về phòng, liền dặn dò: “Đi tra xem gần đây Lữ Hà đã gặp ai…”
…
Dù Đường Tiểu Bạch cũng kh hiểu rõ gì về Lữ Hà, chỉ xem chuyện này như một vụ tha hóa đạo đức.
Sau bữa ăn sáng hôm sau, đang định tiện miệng kể lại cho nhà nghe chuyện hôm qua, lại bị Đường Tử Khiêm lên tiếng trước: “Tiểu Bạch hôm nay theo ta đến thăm ngoại tổ mẫu và các cữu cữu!”
Đường Tiểu Bạch hơi bất ngờ: “ kh đang ‘trọng thương’ ?”
“Chưa nặng đến thế,” Đường Tử Khiêm cười ha ha, “Vết thương cũ đã gần khỏi, chỉ thêm m vết cho ngự y kiểm tra, nếu thật bị thương nặng thì hôm qua vào triều được?”
Cũng . Đường Tiểu Bạch gật đầu, nghe đại tiểu thư hào hứng dặn chuẩn bị xe ngựa.
Khi đứng dậy rời , phu nhân Cố Thị giúp Đường Tử Khiêm chỉnh lại áo mũ, nhẹ giọng dặn dò: “Đừng nghịch ngợm quá.”
Đường Tử Khiêm cười đáp: “Nhi tử nhớ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-88-dung-nghich-ngom.html.]
Đường Tiểu Bạch: ??? Hình như chuyện gì đó ta chưa biết?
…
hai mỗi trở về phòng thay y phục ra ngoài, tới cửa, hai cỗ xe ngựa đã chuẩn bị xong.
Nam tử chút thân phận trong thời buổi này thường cưỡi ngựa khi ra ngoài, nhưng Đường Tử Khiêm vì “bị thương” nên vẫn chọn ngồi xe.
đứng trước cửa, nhưng lại kh vội lên xe, chiếc xe mà Đường Tiểu Bạch sẽ ngồi hôm nay, hơi sững sờ: “Ngươi… … đánh xe cho à?”
ngồi ghế trước ều khiển xe, chẳng là… kẻ đó ?
“Đúng vậy đúng vậy!” Đường Tiểu Bạch vội vàng gật đầu, “A Tiêu biết đánh xe!”
Nghĩ ngợi, lại bổ sung một câu, “A Tiêu biết nhiều thứ lắm!” Ánh mắt đầy ẩn ý tiếp thị.
Đáng tiếc Đường Tử Khiêm kh bắt được tín hiệu, vẫn một mặt khó tin: “… làm được à?”
“ lại kh được?” Đường Tiểu Bạch kh vui, “A Tiêu đánh xe giỏi! Hôm qua còn đưa đến Đ thị dạo một vòng!”
“Đ thị? Đi Đ thị làm gì?”
“Đi dạo một vòng đó!”
Đường Tử Khiêm ngạc nhiên Lý Mặc. Theo lý mà nói, thời gian đang gấp, Thái tử ện hạ lại rảnh rỗi dạo Đ thị với ?
…
Dưới sự thúc giục của Đường Tiểu Bạch, Đường Tử Khiêm cuối cùng cũng lên xe với vẻ mặt đầy hoài nghi.
Xe ngựa rời Yến Quốc C phủ, chưa đến nửa khắc đã đến phủ Trưởng c chúa Kỷ quốc.
Trưởng c chúa Kỷ quốc vừa th Đường Tử Khiêm thì lộ vẻ yêu thương:
“Kh bị thương ? lại vội đến thế? Nghỉ ngơi hai ngày cũng kh muộn, nếu nhớ tổ mẫu thì tổ mẫu tự tới thăm con cũng được…”
Đường Tử Khiêm thì cười tươi rói dỗ dành, dỗ đến mức khiến bà lão cười mãi kh dứt.
Cho đến khi Đường Tử Khiêm đề nghị thăm cữu cữu bên Cố phủ ở kế bên
“Con…” Trưởng c chúa Kỷ quốc sững , nắm tay cười bảo, “Con bây giờ đã lớn, đừng nghịch quá.”
Đường Tử Khiêm mỉm cười: “Tôn nhi nhớ .”
Đường Tiểu Bạch: ??? Lại chuyện gì ta kh biết nữa đây?
…
Đến Cố phủ, trước tiên là đến đại phòng bái kiến. Cố gia đại phòng ba trai một gái, con gái đã gả từ lâu, hai con trai lớn đều đã chức vị, giờ kh ở nhà.
Khi Đường Tiểu Bạch theo trưởng đến thăm phủ cữu cữu, ra tiếp đón bọn họ là đại cữu mẫu Cố Thị và Cố Hồi.
Đại cữu mẫu thì kh gì đặc biệt, chỉ là Cố Hồi vừa tr th Đường Tử Khiêm liền vẻ khẩn trương, như thể bài tập chưa làm xong mà lại gặp đúng lúc phu tử kiểm tra bất ngờ.
Đường Tử Khiêm cuối cùng cũng hàn huyên xong với đại cữu mẫu, ánh mắt chuyển sang Cố Hồi.
Đường Tiểu Bạch cảm th rõ thân hình nhỏ bé của Cố Hồi hơi cứng lại.
“Tiểu Ngũ cao lên kh ít đ!” Đường Tử Khiêm mỉm cười .
Cố Hồi khẽ đáp một tiếng, liếc sắc mặt Đường Tử Khiêm, dè dặt nói: “Đường biểu ca, giờ đệ về hồ luyện bơi …”
Đường Tiểu Bạch: …
Đường Tử Khiêm bật cười ha hả, vỗ vai : “Kh tệ! Tiểu Ngũ cũng lớn , biết che chở cho các cô nương trong tộc !”
Lúc này Cố Hồi mới khẽ thở phào một hơi. Đại cữu mẫu mỉm cười Cố Hồi, lại sang Đường Tử Khiêm, bỗngt do dự, khéo léo nói: “Lũ nhỏ đều đã lớn, kh thể nghịch ngợm như khi còn thơ ấu nữa.”
Đường Tử Khiêm nhướng mày cười đáp: “Cữu mẫu yên tâm, ngoại ệt hiểu rõ mà!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.