Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 89: Hai người bên cạnh đệ, giao cho ta đi
Nhị phòng Cố gia ở phủ Trưởng c chúa Phổ An, cho nên liền bỏ qua.
Rời khỏi đại phòng, Đường Tiểu Bạch theo trưởng tới tam phòng nhà họ Cố.
So với sự đoan trang ôn hòa của đại cữu mẫu, tam cữu mẫu Hàn thị tính tình phần lạnh lẽo, tr th nhà họ Đường cũng chỉ lạnh nhạt chào hỏi m câu, chưa trò chuyện được bao lâu thì đã khiến câu chuyện vào ngõ cụt.
Đường Tiểu Bạch đang định ám chỉ trưởng đứng dậy cáo từ, lại nghe nàng khẽ cười một tiếng, hỏi:
“ kh th hai vị biểu đâu? Hôm nay ta cố ý mang ít đồ chơi tới tặng cho biểu .”
Hàn thị nhấc mắt liếc một cái, nhàn nhạt nói:
“Chúng nó đều lớn cả , nam nữ khác biệt, ta thay hai đứa cảm ơn lòng tốt của Tử Khiêm vậy.”
Đường Tử Khiêm cười đáp: “Ta nhớ ngũ biểu và lục biểu tuổi tác cũng xấp xỉ Tiểu Bạch mà?
”
Hàn thị ánh mắt kh gợn sóng:
“Ta biết, hôm nay ngươi tới là muốn thay Kiểu Kiểu trút giận. Kh nói việc này đã được mẫu thân ngươi gật đầu cho qua, chỉ riêng chuyện ngươi nay đã mười chín, làm quan tứ phẩm, Lục Nhi cũng đã mười tuổi, ngươi còn định xử trí ra ? Dẫm nó dưới chân đánh đập? Hay muốn nó thân bại d liệt với thân phận nữ nhi Cố gia?”
Đường Tiểu Bạch nghe xong một đoạn mới phản ứng lại được: “Kiểu Kiểu” mà bà ta nói là chỉ , kh khỏi liếc mắt Đường Tử Khiêm.
Thì ra dọc đường mọi dặn nàng đừng nghịch ngợm chính là vì chuyện này?
Chuyện Cố Vũ Lan đẩy nàng xuống nước, đến nay Đường Tiểu Bạch vẫn kh hiểu ngọn ngành.
Giữa nàng và Cố Vũ Lan chỉ qua lại trong Cần học đường, mà trong Cần học đường nàng một lòng học hành, kh lý nào lại kết thù với ai.
Thế nhưng sau chuyện đó, Cố gia nh chóng đưa ra lời giải thích, sự việc còn chưa kịp bùng nổ đã sớm lắng xuống.
Đã vậy hai bên gia đình cũng đã trao đổi, nàng kh nhắc lại nữa. Kh ngờ Đường Tử Khiêm vẫn chưa nguôi cơn giận.
“Tam cữu mẫu quả là hiền đức.” Đường Tử Khiêm bật cười một tiếng.
Hàn thị chẳng buồn quan tâm trong tiếng cười kia bao nhiêu phần mỉa mai, chỉ nhàn nhạt nói:
“Nếu kh còn chuyện gì khác, vậy ta kh giữ hai đứa nữa.”
Đường Tử Khiêm mỉm cười đứng dậy, thi lễ với bà ta:
“Ngoại ệt cũng kh dám nghĩ xấu về Lục biểu . Tiểu Bạch và kh oán kh thù, càng kh tr giành ều gì, Lục biểu tất nhiên kh cố ý va Tiểu Bạch. Dù cho Tiểu Bạch chuyện gì bất trắc, thì nàng thân là nữ nhi Cố gia, chẳng được lợi gì từ phủ Yến Quốc C ta, cữu mẫu nói kh?”
Hàn thị cuối cùng cũng biến sắc. Đường Tử Khiêm lại mỉm cười, sai tùy tùng dâng lên một hộp gỗ:
“Đây là ít đồ chơi ngoại ệt l được từ Đột Quyết, chẳng đáng bao nhiêu, xin tặng biểu Th Lan giải sầu!”
Dứt lời, lại thi lễ lần nữa cáo từ. Vừa rời khỏi tam phòng, Đường Tiểu Bạch kh khỏi cảm thán:
“ mà kh đấu đá trong hậu viện thì thật phí đ!” Quả kh hổ là nam phụ độc miệng lòng dạ như rắn rết, thật biết cách ly gián khiêu khích!
“Gì cơ?” Đường Tử Khiêm kh nghe rõ.
“ hỏi… mang theo quà tới, định gọi Cố Th Lan và Cố Vũ Lan ra làm gì?”
“Ta thì thể làm gì?” Đường Tử Khiêm làm vẻ mặt vô tội, “Ta nay đã mười chín, làm quan tứ phẩm, còn như hồi nhỏ gây sự đánh nhau?”
Lời vừa dứt chưa đến một khắc, vị tiểu tướng quân tứ phẩm của chúng ta đã đem tiểu lục lang Cố Do nhà họ Cố giẫm dưới chân!
“Cái thân thể tay chân nhỏ như đũa thế kia mà ngươi còn tự đắc à?” Đường Tử Khiêm lạnh lùng cười, “Ngay cả nữ hài nhỏ hơn cũng đánh kh lại, thật làm vẻ vang cho gia tộc đ nhỉ?”
Cố Do đỏ bừng cả mặt, ngẩng cổ nói: “Ta… ta đâu đánh lại…”
“? Ngươi còn muốn đánh lại nữa?”
“Kh… kh dám…”
Cố Duyên cùng bên cạnh khẽ ho hai tiếng, nói: “Lục lang lỗ mãng lỡ lời, xin Đường biểu ca định tội.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thai-tu-va-tuyet-hoc-tra-x-de-nhat-thien-ha/chuong-89-hai-nguoi-ben-c-de-giao-cho-ta-di.html.]
Đường Tử Khiêm rời Tây Bắc ba năm, nhưng chưa ai dám quên tính khí của .
Đắc tội với tiểu thư nhà họ Đường, dù trưởng bối hai bên bàn bạc hình phạt thế nào, đến chỗ Đường Tử Khiêm cũng nhất định phạt thêm một lần.
Trước kia, Bình Dương c chúa mắng Kiều Kiều một câu, liền bị Đường Tử Khiêm dùng tổ chim úp thẳng lên đầu.
Cứ tưởng là tai họa sắp giáng xuống, chẳng biết Đường Tử Khiêm làm thế nào thu phục được c chúa, từ đó về sau, vị đại c chúa vốn được nu chiều kia lại thân thiết với Đường gia hơn bao giờ hết.
C chúa còn tránh kh nổi, huống chi là Cố Do?
Cố Do kh dám lên tiếng, cúi đầu nhận tội. Đường Tiểu Bạch th tình hình thế này, thể tưởng tượng được nàng khi xưa đã ngang ngược thế nào.
Nhưng nghĩ kỹ lại, m lần nàng gặp nguy, Cố Do cũng miễn cưỡng an ủi nàng, chuyện lúc nhỏ nói một câu kh đáng, kh cần phạt phạt lại mãi.
Bèn kéo tay áo Đường Tử Khiêm, ghé tai thì thầm: “Ca ca, trưởng thành , đừng nghịch ngợm quá nha!”
Đường Tử Khiêm kh nhịn được, khẽ búng trán nàng một cái: “ hiểu ,” đứng dậy rút chân lại, mỉm cười, “Vì Tiểu Bạch cầu tình, ta tha cho ngươi một lần”
Cố Do ngẩn , lén liếc Đường Tiểu Bạch, tai bỗng ửng đỏ.
“ ều” Đường Tử Khiêm kho tay sau lưng, đầu mũi chân khẽ hất một cái dưới Cố Do, vậy mà lại đá bật dậy một cách nhẹ nhàng!
Đường Tiểu Bạch kinh ngạc thán phục!
trưởng của nàng thoạt thật giống một cao thủ a!
“Dáng vẻ gầy yếu này của ngươi, ta kh ưa nổi. Từ mai trở , mỗi sáng sớm, ta sẽ sai dẫn ngươi đến do trại phía tây thành luyện tập cùng binh sĩ.” – Đường Tử Khiêm nói.
Lần này, Đường Tử Khiêm tiến kinh áp giải tù binh về, dẫn ba nghìn tinh binh đóng tại do trại phía tây thành.
Đó toàn là binh lính vừa rút khỏi chiến trường Tây Bắc, hôm qua lúc tiến vào cửa thành, kh ít đã tận mắt chứng kiếnquân dung hùng tráng, sát khí ngút trời.
Một đội quân như thế, việc luyện tập ra ?
Cố Do sắc mặt x mét: “Ta… ta còn đến học đường!”
“Vậy thì dậy sớm một c giờ, luyện xong hẵng học.” Th Cố Do còn ý phản kháng, Đường Tử Khiêm khẽ cười, ánh mắt rũ xuống, cố ý bẻ khớp ngón tay, vang lên tiếng “rắc rắc” đầy uy hiếp.
Cố Do cuối cùng cũng biết ều mà ngậm miệng lại.
…
L cớ rèn luyện nơi quân dolý do quang minh chính đại, chính khí lẫm liệt như vậy, e rằng chẳng phụ nào thể khước từ.
Ngay cả Đường Tiểu Bạch cũng gật đầu tán thành. Học hành là trọng, nhưng thể chất cũng kh thể xem nhẹ!
Cái gì? Phạt thể xác? Việc rèn luyện thân thể thể gọi là hình phạt?
một vị trưởng bá đạo như vậy, thật… chút sảng khoái!
Chẳng trách khi nàng ra ngoài, tiểu thư nhà bên vừa hưng phấn vừa hâm mộthì ra sớm đã biết trưởng nàng muốn dẫn nàng báo thù.
Nghĩ vậy trong lòng hớn hở, đến cổng phủ Tiểu Bạch vội vàng chạy đến bên xe ngựa, định đỡ Đường Tử Khiêm xuống.
Đường Tử Khiêm tr th thì mỉm cười, cố ý nghiêng về phía nàng.
Tiểu cô nương tuổi còn nhỏ, thân thể lại yếu, bị trưởng đụng một cái lảo đảo lùi về sau.
Ngay lúc Đường Tử Khiêm định thu lại lực đạo, thì từ bên kia, một tiểu xa phu vừa nhảy xuống đã bước dài tiến tới, vươn tay đỡ l tiểu cô nương, ánh mắt đen nhánh sâu thẳm khẽ chuyển, dừng lại trên , l mày hơi nhíu, ánh như mang theo vài phần bất mãn.
“ trưởng hôm nay chẳng lẽ quá mệt? Ngay cả đứng cũng kh vững nữa ?” Tiểu cô nương vẫn chưa nhận ra ều khác thường, vẻ mặt đầy lo lắng, gọi thị tùng bên cạnh đến dìu Đường Tử Khiêm.
Đường Tử Khiêm liếc Lý Mặc, ánh mắt lại lướt qua một tiểu đồng khác đang cố tình đứng cách xa, chợt bật cười: “Tiểu Bạch”
Tiểu cô nương quay đầu đáp lời, đôi mắt đen tròn ngập tràn tin tưởng. Đường Tử Khiêm bỗng th hơi chột dạ, ho khan hai tiếng, nói: “ một việc, ta muốn bàn với một chút”
“ cứ nói.”
Ánh mắt Đường Tử Khiêm lần lượt đảo qua hai vị “thư đồng” bên .
“ bên cạnh qua cũng chút hữu dụng… hay là, để ta dùng ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.