Thảm Cỏ Rực Rỡ
Chương 4:
kh nhận được câu trả lời muốn thì cảm th hơi tức giận trong lòng: "Hoắc Dịch, thật sự kh biết ều. kh cho em thích là , kh cho em uống thuốc Bắc cũng là ."
Ấn đường Hoắc Dịch giật giật liên hồi. nặng nề thở ra một hơi, dùng giọng ệu cố gắng dịu dàng nhất nói: "Ân Ân, em còn nhỏ, căn bản là chưa hiểu được tình yêu là gì, lẽ chỉ là lòng chiếm hữu qu nhiễu, là thói quen mà thôi."
hoàn toàn kh muốn nghe những lời đạo lý lớn lao của . bịt tai lại, làm ra vẻ kh muốn giao tiếp. Dù thì vẫn luôn làm trò ngang ngược như thế này, hẳn là đã quen .
Đôi môi xinh đẹp của Hoắc Dịch mấp máy vài lần, nhưng cuối cùng chẳng nói ra lời nào. thở dài, giọng bất lực: “Ân Ân, chúng ta là một nhà.”
Gia đình thì kh thể tồn tại thứ tình cảm cấm kỵ như vậy. Thân phận trai đã định sẵn một số chuyện mãi mãi kh thể xảy ra.
tiến lên một bước, muốn tr cãi vài câu, nhưng Hoắc Dịch lại đột ngột lùi nửa bước, giữ khoảng cách giữa chúng ở một mức an toàn.
Hành động lùi lại nửa bước của như một con d.a.o cùn cứa cứa lại trong lòng . Giọng vừa chua xót vừa nghẹn đắng, như thể cổ họng bị bóp chặt: “Thế nhưng Hoắc Dịch, dạy em cách yêu một , nhưng lại kh dạy em cách kh yêu .”
Việc thích Hoắc Dịch cứ như một căn bệnh nan y kéo dài và dai dẳng. Thời gian kh thể chữa khỏi, trái lại còn khiến triệu chứng ăn sâu vào tận xương tủy.
thể khiến thích , lại tự tay cắt đứt tình cảm đó chứ. Điều này quá tàn nhẫn với .
Hoắc Dịch như bị ánh mắt của đốt cháy. Cuối cùng vẫn kh đành lòng th nước mắt của . nhẹ nhàng đặt tay lên đầu : “... Đừng khóc, tất cả là lỗi của .”
gạt tay ra, sau đó kh ngoảnh đầu lại mà rời khỏi nhà.
Từ nhỏ đến lớn, việc gì muốn mà kh tìm mọi cách để được? Hoắc Dịch dựa vào đâu mà nghĩ là ngoại lệ?
Ngày hôm đó, sau khi từ nhà trở về trường, kh chủ động liên lạc với Hoắc Dịch nữa. Mọi thứ vẫn như mọi khi, học, ăn cơm, ngủ nghỉ.
Khi bạn thân Sở Oánh tìm uống trà chiều đã nhắc đến Hoắc Dịch: “ nhất định là ?”
kh nói gì, nhưng Sở Oánh cũng hiểu ý .
Đúng vậy. Nhất định là Hoắc Dịch.
Sở Oánh thở dài: “Nhưng biết rõ Hoắc Dịch ám ảnh về gia đình kh kém gì nỗi ám ảnh của đối với mà.”
gật đầu đồng tình: “Tớ nhất định là và cũng chắc c sẽ kh yêu ai khác.”
Hoắc Dịch chỉ là một kẻ nhát gan. Đây sẽ là một quá trình gian nan và lâu dài.
Sở Oánh luôn là hiểu nhất, cô cười nói: “Vậy định làm gì?”
m vạn tệ tự nhiên xuất hiện trong thẻ kh rõ lý do thì chìm vào suy tư: “Vậy nên tớ định giảm bớt kỳ vọng vào một chút, đặt tình yêu sau tình thân, để Hoắc Dịch làm một trai đúng nghĩa trong một thời gian.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tham-co-ruc-ro/chuong-4.html.]
Vài ngày sau, ngồi trên chuyến bay đến bên kia đại dương. Lần gần nhất đặt chân lên vùng đất quen thuộc này là khi cùng Hoắc Dịch.
Muộn hơn một ngày so với dự kiến. Hoắc Dịch đã gọi ện cho bạn bè, bạn cùng phòng, thậm chí là cố vấn của . Sau đó chỉ nhận được cùng một câu trả lời: “Ngụy Ân đã tham gia hoạt động nghiên cứu ở Mỹ.”
Sở Oánh kịp thời gọi ện báo cho : “ kh biết lúc đến tìm tớ đã lo lắng đến mức nào đâu.”
thờ ơ nhún vai.
Sở Oánh nói: “Đặc biệt là khi tớ nói với rằng tham gia nghiên cứu này cùng một đàn đã thầm yêu từ lâu, lúc đó mặt xị xuống hẳn.”
Đúng vậy. Lần này cùng một đàn lập nhóm tham gia. Là thầy giáo sắp xếp, cũng kh quyền từ chối.
Nơi đất khách quê , trai đơn gái chiếc, tình cảm nảy nở. Kịch bản hoàn hảo biết bao.
Huống hồ nơi được chọn còn là Mỹ – nơi chất chứa những kỷ niệm tươi đẹp giữa và Hoắc Dịch.
Hoắc Dịch sẽ nghĩ thế nào? nghĩ rằng sẽ dùng ký ức của khác để che lấp những kỷ niệm giữa chúng kh?
Một cuộc ện thoại bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của . Là bố .
“Ân Ân à, con đột nhiên tham gia nghiên cứu mà kh nói với bố một tiếng, con hỏi một vòng mới biết con nước ngoài?”
vẫn như mọi khi, qua loa làm nũng: “Con biết lỗi , lần sau con nhất định sẽ kh làm thế nữa, làm bố và dì Hoắc lo lắng .”
Mặc dù kh cần nghĩ cũng thể đoán chắc c rằng đầu dây bên kia đang là cảnh ba cùng vây qu một chiếc ện thoại.
Sau khi trò chuyện đôi về việc gia đình, đột nhiên mở miệng nói: “À , bảo trai liệt kê những món ngon, nơi vui chơi ở đây thành bảng gửi cho con , con định cùng bạn bè.”
Đầu dây bên kia im lặng. ít khi gọi Hoắc Dịch là “ trai”, đây là ều cả nhà đều biết. Mặc dù từ nhỏ đã bị răn dạy nhiều lần, vẫn cứ gọi thẳng tên Hoắc Dịch bất kể lúc nào.
ta thường nói, sự việc bất thường ắt ều chẳng lành.
Quả nhiên giây tiếp theo, dì Hoắc đã lập tức hỏi: “Tiểu Ân, gần đây Hoắc Dịch làm con kh vui kh? Dì dạy dỗ nó nhé?”
kh nhịn được bật cười: “Đâu đâu dì, đối xử với con tốt lắm, hơn nữa đều là một nhà, thù gì mà để qua đêm đâu, bảo cũng nghĩ thoáng ra nhé.”
Giọng tùy tiện, cứ như thể đã thực sự bu bỏ mọi thứ. Nhưng Hoắc Dịch vẫn kh nói một lời nào.
“Đàn em! xong ! Chúng ta thôi!” Đàn đột nhiên đến tìm , lớn tiếng gọi.
vội vàng đáp lại: “Ồ được ạ! Em đến ngay đây!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.