Thảm Cỏ Rực Rỡ
Chương 5:
Quay đầu lại, lại đối diện với ện thoại, l lại vẻ thoải mái: “Thôi được , sau nửa tháng nữa, chương trình nghiên cứu sẽ kết thúc, con sẽ ở lại đây chơi thêm một tuần, đừng giục con nha. À , nhớ bảo con nh chóng tổng hợp thành bảng gửi cho con, con cảm ơn nha!”
Sau khi cúp ện thoại, đeo ba lô ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ nghiên cứu. Đế tối trở về, theo thói quen l ện thoại ra mở một ứng dụng định vị. Lúc này chấm đỏ đó đang lơ lửng trên bầu trời đại dương.
Chương trình nghiên cứu kh hề nhẹ nhàng như nghĩ.
Tr thủ giờ ăn trưa, và đàn nh chóng giải quyết bữa trưa quyết định về khách sạn nghỉ ngơi một lát. Nhưng kh ngờ lại th một gương mặt quen thuộc.
“Hoắc Dịch? lại ở đây?”
Chưa đợi trả lời, đã nh chóng nói thay : “Ồ~ Đến quan tâm hoạt động xã giao của em ? Yên tâm, em nghe lời . Chẳng em đây đang làm theo lời nói, quen biết những ưu tú ?”
đã quá quen với chuyện chọc Hoắc Dịch tức giận . Dù thì cũng đã làm chuyện này hơn hai mươi năm.
Mái tóc dài của Hoắc Dịch bị gió thổi hơi rối, m lọn tóc x lấp ló bên trong cực kỳ nổi bật.
Quai hàm siết chặt, ánh mắt dừng lại trên đàn bên cạnh .
Đàn giỏi sắc mặt đoán ý khác: “Vậy lên nghỉ ngơi trước nhé, gặp lại em sau giờ nghỉ trưa.”
mỉm cười tiễn đàn vào thang máy.
Hoắc Dịch nhíu mày nói: “ ta là ai?”
thờ ơ nói: “Đàn thôi, vừa nãy kh nghe th ?”
Hoắc Dịch lẳng lặng , như muốn tìm ra cảm xúc khác lạ nào đó trên mặt . Nhưng rõ ràng, kh tìm th.
Hoắc Dịch xoa trán, dường như hơi đau đầu: “ hỏi về mối quan hệ của hai .”
đột nhiên im lặng, sau đó hỏi ngược lại : “ dùng tư cách gì để chất vấn em?”
Câu hỏi này rõ ràng đã làm Hoắc Dịch cứng họng. cứng đờ ra th rõ.
vậy? Câu hỏi này khó trả lời lắm ?
tốt bụng lên tiếng thay : “Nếu dùng tư cách là một trai để hỏi em thì xin lỗi, em kh thể đưa ra bất kỳ câu trả lời nào, dù em cũng kh thể đảm bảo rằng sau này em và đàn sẽ kh quan hệ gì.”
Sự im lặng lan rộng giữa chúng , thậm chí còn cảm nhận rõ ràng khí áp trên Hoắc Dịch nặng nề hẳn.
Cuối cùng, Hoắc Dịch chịu thua trước, chuẩn bị thuê một phòng mới.
kéo cổ tay lại, nói nhỏ: “Em đã đặt phòng suite , phòng lớn như vậy, buổi tối em sẽ sợ.”
Hoắc Dịch vẫn kh nỡ để sợ hãi. theo lên tầng thượng.
Từ giây phút bước vào phòng, Hoắc Dịch đã kh ngừng nghỉ sắp xếp hành lý của . Như nhiều lần trước đây, phân loại và sắp xếp quần áo của .
như hầu trung thành và chu đáo nhất của , lặng lẽ sắp xếp mọi việc đâu ra đ.
Biết thói quen đau đầu sau khi ngủ trưa, Hoắc Dịch đã đặt một cốc nước mật ong ở đầu giường.
“Những gì em muốn ăn, muốn chơi, đều đã tổng hợp xong . Sau khi nghiên cứu xong, sẽ cùng em, hửm?”
kh nói gì, nghiêng đầu vào gối và giả vờ ngủ.
Bạn xem. Hoắc Dịch luôn như vậy, luôn đáp lại bằng thái độ tích cực nhất.
Thế là, hợp tình hợp lý trở thành vật chứa hoàn hảo cho mọi bản năng tăm tối và sự chiếm hữu cố chấp của .
Chúng kh em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tham-co-ruc-ro/chuong-5.html.]
Chúng là d.a.o và vỏ.
Sau khi kết thúc nhiệm vụ nghiên cứu trong ngày, trời đã tối. Điện thoại của đã hết pin từ lâu.
đoán chắc Hoắc Dịch đã ăn cơm , thế nên kh gói đồ ăn cho .
Lúc mở cửa phòng suite ở tầng thượng, bên trong tối đen như mực. L mày giật một cái, lập tức cảm th kh ổn. kh nghĩ ngợi gì mà x thẳng vào phòng Hoắc Dịch.
Trong phòng kh bật đèn, trên giường nhô lên một cục nhỏ.
“Hoắc Dịch?”
rón rén tới, sợ làm giật tỉnh giấc. Dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, mới nhận ra mặt Hoắc Dịch đỏ bất thường. Lúc đưa tay chạm vào, càng th toàn thân nóng đến đáng sợ.
Chết tiệt! Bị sốt ! Hèn gì ban ngày lại th trạng thái tinh thần của kh ổn lắm.
vừa định mua thuốc thì cổ tay bỗng bị nắm chặt. Theo quán tính, trực tiếp ngã vật xuống giường. Gần như nửa Hoắc Dịch đè lên , ánh mắt mơ màng. Mái tóc dài của rủ xuống má , hơi ngứa.
giật : “Hoắc Dịch, thể buộc tóc lên kh?”
Hoắc Dịch kh nói gì, chỉ một cách mơ hồ, như đang cố gắng phân biệt là ai.
vừa định mở miệng trêu chọc một câu ti tiện, nhưng khi ngẩng đầu lên lại phát hiện khóe mắt Hoắc Dịch hơi ướt.
Trong ký ức, dường như chưa bao giờ th Hoắc Dịch khóc. Nhưng bây giờ, đang khóc.
sững sờ trên giường như bị sét đánh, quên cả hít thở.
Hoắc Dịch ngớ ra m giây, sau đó mới như phản ứng lại rằng đây kh là mơ, lúc này mới cố gắng đẩy ra.
Đương nhiên sẽ kh để toại nguyện: “Hoắc Dịch, em đã thử ... thật sự đã thử . Nhưng cai còn khó hơn cai kh khí.”
Mắt hơi cay, dùng sức chớp m cái, bu xuôi nói: “Hay là cứ bóp c.h.ế.t em luôn , đỡ cho em khó chịu thế này.”
Nhưng Hoắc Dịch kh làm vậy.
Hoắc Dịch ôm như khi còn bé, ôm chặt vào lòng, tạo thành sự bảo vệ toàn diện 360 độ.
nhẹ nhàng vỗ lưng : “Kh c.h.ế.t kh chết, kh nỡ.”
Nước mắt lại một lần nữa lặng lẽ chảy dài. Ngày bị chẩn đoán mắc chứng rối loạn cảm xúc lưỡng cực, Hoắc Dịch cũng đã ôm như vậy. liên tục nói với : “Xin lỗi xin lỗi xin lỗi...”
Nhưng kh hiểu lắm. Hoắc Dịch lại là nói hai từ này chứ?
Rõ ràng là vẫn luôn kéo nhảy xuống vực sâu. còn xin lỗi ngược lại kẻ gây ra đau khổ chứ?
Trong mơ hồ, nghe th giọng Hoắc Dịch hơi nghẹn ngào: “Ân Ân kh cần nữa, đúng kh?”
Cổ họng khô khốc, khó khăn đáp: “Kh, em kh bỏ đâu.”
Hoắc Dịch như đang nói mê: “ bây giờ em mới về? em kh trả lời tin n? em lại chiến tr lạnh? Giúp mua hộp thuốc hạ sốt mà em cũng kh chịu nữa ? Ân Ân, kh em nói chỉ Mỹ cùng thôi ?”
Bốn câu hỏi, câu sau nhỏ hơn câu trước. Nói đến cuối cùng, giọng gần như cầu xin.
cẩn thận trả lời: “Nhưng rõ ràng nói chỉ muốn làm trai, trai kh thể đòi hỏi nhiều đến thế...”
Hoắc Dịch đột nhiên nghẹn lời, như vừa tỉnh mộng: “ , chúng ta chỉ thể là em.”
lập tức hoảng lên, chỉ là muốn kích thích thôi, lại coi là thật vậy?
vội vàng ấn đầu Hoắc Dịch, hôn bừa lên : “Kh kh kh! Em cứ thích đ, Hoắc Dịch, là của em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.