Thảm Cỏ Rực Rỡ
Chương 6:
áp đầu vào cần cổ nóng rực của , nói nhỏ: “Hoắc Dịch, đã nghe câu này bao giờ chưa?”
Hoắc Dịch: “Em nói , vẫn luôn lắng nghe.”
nắm chặt cổ áo , l hết can đảm: “Sự chiếm hữu méo mó chỉ thể duy trì bằng mối quan hệ méo mó. Em bệnh, thể làm thuốc của em kh?”
Im lặng, một sự im lặng kéo dài, lâu đến mức tưởng thời gian đã dừng lại vào khoảnh khắc này.
Nhưng kh. Thời gian vẫn kh ngừng trôi, trôi theo từng nhịp thở và trái tim , hướng về một sự hoang vu kh th ánh sáng.
lâu sau, một giọng nói như ánh sáng xé toạc màn đêm, xuyên qua mây đen cứu rỗi .
nói: “Được.”
mượn thuốc hạ sốt của đàn cho Hoắc Dịch uống.
Trước khi ngủ, mở ện thoại lên, lúc này mới phát hiện trong thời gian tắt máy, Hoắc Dịch đã gửi tin n cho . Hèn gì lại hỏi những câu hỏi như vậy.
Dường như Hoắc Dịch đã mệt lả, nằm trên giường ngủ . kh ngủ được, dứt khoát l dây buộc tóc ra buộc tóc cho .
Hồi bé vụng về, luôn buộc tóc xấu. Sau nhiều lần làm làm mẩy, Hoắc Dịch đã mua một hàng búp bê Barbie, chuyên dùng để luyện tập.
Kh ngờ bây giờ vai trò đã hoán đổi, đến lượt buộc tóc hai b.í.m cho .
Hoắc Dịch để tóc dài thật đẹp.
Còn nhớ hồi cấp hai đặc biệt thích một bộ manga. Nam chính trong đó tóc dài. Lúc đó đã cầu xin Hoắc Dịch, lúc đó đang học cấp ba, để tóc dài.
Hoắc Dịch khi đó mạnh bạo đè lên ghế sofa cù lét một trận, khiến sợ đến mức kh dám nhắc đến chuyện này nữa.
Ba tiếng sau, cơn sốt của Hoắc Dịch đã giảm, cũng từ từ tỉnh lại.
ngồi trên giường, Hoắc Dịch búi tóc hai b.í.m từ từ đứng dậy.
“Cười gì đ?” Hoắc Dịch khó hiểu.
chột dạ dời mắt , chuyển chủ đề: “Khụ khụ... đói kh? Em nấu cơm cho .”
Hoắc Dịch nhíu mày, phủ nhận tài nấu ăn của : “Em nói câu này dễ gọi Satan ra lắm đ.”
trở lại vẻ mặt cà khịa của : “Hì hì, Satan nhà bên cũng thèm đến phát khóc luôn á~”
Hoắc Dịch cầm ện thoại gọi một suất ăn, sau đó đứng dậy vào nhà vệ sinh.
Ba giây sau, lại ra với mái tóc hai bím. chỉ vào đầu : “Em buộc à?”
giả vờ ngây ngô, chuyển chủ đề: “Hoắc Dịch ơi Hoắc Dịch, đàn để tóc dài thật sự tốt cho dạ dày ?”
Hoắc Dịch thật sâu, sau đó quay tắm.
nh chóng chạy đến mở cửa phòng vệ sinh.
tốt. Cửa đã bị khóa trái. Bị thằng ch.ó này đoán trước .
áp sát vào cửa kính, thì thầm như quỷ dữ:
“Em muốn xem tóc hai bím.”
“Em muốn xem tóc hai bím.”
“Em muốn xem tóc hai bím.”
Chưa đầy m phút, Hoắc Dịch lại ra. Ừm, đầu vẫn búi tóc hai bím.
đã ăn cơm tối , chỉ Hoắc Dịch là chưa ăn. Nhưng ều đó kh ảnh hưởng đến việc ngắm mặt để ăn cơm.
vẫn im lặng, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc đầy suy tư. đoán đang nhớ lại những lời nói khi còn đang mê man vì bệnh.
Ăn xong cơm đã là rạng sáng.
Hoắc Dịch đẩy vào phòng tắm. Khi bước ra, đang gọi ện thoại ở ban c. vẻ là chuyện gì đó khó giải quyết, nếu kh sẽ kh nhíu mày mãi như vậy.
kh làm phiền , tự nghịch ện thoại. Cho đến khi Hoắc Dịch gọi ện xong, trở về từ ban c, đứng trước mặt đưa tay ra: “Đưa ện thoại cho , muộn .”
đột nhiên nhảy dựng lên, vô cùng kh phục: “Hoắc Dịch, biết nói lý kh? Em hai mươi tuổi , còn thu ện thoại của em à?”
kh đổi sắc mặt đưa tay ra: “Em sáu mươi tuổi thì cũng thu thôi, đến lúc đó biến thành bà già bốn mắt, nhảy quảng trường cũng kh tìm được bạn nhảy đâu.”
: “...”
Kh là kh chịu đưa, chỉ là sợ Hoắc Dịch lén lút lục ện thoại của .
Hoắc Dịch như thể thấu được tâm tư nhỏ bé của : “Chẳng qua chỉ là cài định vị vào ện thoại của thôi , biết từ lâu .”
: “...”
Hoắc Dịch th ngoan cố chống cự, tiếp tục nói: “Thôi được , đặt làm búp bê BJD hình cũng là em, cũng đã biết .”
: “...”
lại biết hết vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tham-co-ruc-ro/chuong-6.html.]
kh cam lòng hỏi: “Ngay cả tiểu thuyết lớn em viết, cũng đã đọc qua ?”
L mày Hoắc Dịch giật một cái, nghiến răng nghiến lợi: “Em còn viết thật à?”
Xong . Tự khai . Cái khoản tự chui đầu vào lưới này.
Hoắc Dịch đẩy vào trong chăn, chuẩn bị về phòng của .
kéo ống tay áo , đáng thương nói: “Hoắc Dịch, ngủ cùng em được kh?”
Mỗi lần làm ra vẻ mặt này, đều sẽ chiều . Lần này cũng kh ngoại lệ.
cố ý dán cả lên Hoắc Dịch: “Hoắc Dịch, bây giờ được coi là bạn trai của em kh?”
Hoắc Dịch đang thở đều, nhưng biết kh ngủ.
“Tính.”
càng vui hơn. Nếu kh bị cánh tay kìm hãm, đã thể nhảy cao ba mét. Nhưng vui xong, lại kh nhịn được lo lắng: “Nếu bố em và dì Hoắc kh đồng ý thì ?”
Hoắc Dịch cúi đầu lẳng lặng một cái.
“Bây giờ em mới bắt đầu lo chuyện này à? lúc trước to gan như vậy, em lại kh nghĩ đến chuyện này?”
biết đuối lý, lặng lẽ vùi đầu vào n.g.ự.c .
Hoắc Dịch kh thể nhịn được nữa: “Kh sữa cho em uống đâu!”
: “Ồ…”
Một lúc sau, khi gần như đã ngủ , Hoắc Dịch đột nhiên lên tiếng: “ vừa gọi ện cho bố .”
: Hửm?
“ nói chúng ta đã ở bên nhau.”
: À!?
“Bố nói cần thời gian để chấp nhận.”
: Hả!?
Hoắc Dịch cúi đầu búng nhẹ vào một cái, bất lực nói: “Bố bảo nói chuyện rõ ràng.”
bật phắt dậy, ngồi lên eo Hoắc Dịch.
“ ...”
thể thẳng thừng như vậy chứ? Lỡ, lỡ bọn họ kh đồng ý thì ...
Hoắc Dịch bị đè lên thì khẽ rên một tiếng, khó khăn mở miệng: “Từ khi em bắt đầu vấn đề tâm lý, đã bàn bạc với gia đình .”
: ???
Vậy chẳng … Bố và dì Hoắc luôn biết thèm muốn Hoắc Dịch ? Thế mà cứ tự cho là đúng khi đóng vai em hòa thuận trước mặt họ!
Cơn buồn ngủ vốn đang trào dâng bỗng tan biến kh còn chút nào sau khi nghe Hoắc Dịch nói thế.
hoàn toàn kh ngủ được nữa. Sau khi Hoắc Dịch đè đang quẫy đạp loạn xạ xuống lần thứ mười, đã hoàn toàn bó tay: “Rốt cuộc làm em mới chịu ngủ?”
suy nghĩ, sau đó trừng mắt với đôi mắt sáng hơn cả bóng đèn: “Đọc truyện cổ tích trước khi ngủ cho em , em sẽ tìm truyện cho .”
Hoắc Dịch đồng ý, nhưng khi th nội dung cụ thể và tên của , lại sụp đổ một lần nữa.
“Ngụy Ân! Em bắt đọc m cái truyện lớn tự em viết à?”
tủi thân làu bàu: “ thế chứ, nó tính gây nghiện lắm đ.”
Hoắc Dịch đặt ện thoại xuống, quyết định giả chết.
bắt đầu ngân nga: “ ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi ơi...”
Hoắc Dịch kh thể chịu đựng thêm được nữa, lập tức bịt miệng lại: “Ở đây đâu gà mà em cục ta cục tác mãi thế?”
: “...”
ngừng ngân nga, bắt đầu cố gắng vào giấc ngủ. Vài phút sau, trong phòng vang lên tiếng thở dần đều.
thực sự tò mò, lại một lần nữa đặt câu hỏi: “Hoắc Dịch, đàn để tóc dài thật sự tốt cho dạ dày à?”
Hoắc Dịch: “... Thật. Ngủ .”
: “Kh tin, trừ phi cho em sờ thử.”
Hoắc Dịch dứt khoát kh trả lời nữa.
th vô vị, đành ngoan ngoãn nằm trong vòng tay ngủ.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cảm nhận được một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve đầu .
Hoắc Dịch khẽ vuốt ve má , trầm giọng thì thầm: “Đồ ên nhỏ... sẽ cùng em phát ên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.