Tháng Năm Rực Rỡ Của Tớ Và Cậu
Chương 35: Bữa Tối Đầu Tiên Và Cuộc Gọi Nhỡ
Mối quan hệ giữa Minh Nguyệt và Khánh Nguyên đã bước vào giai đoạn lãng mạn nhẹ nhàng. Khánh Nguyên là bạn trai tinh tế, luôn lắng nghe cô, tôn trọng kh gian của cô, và khuyến khích cô phát triển những đam mê của .
Tối hôm đó, họ buổi hẹn hò chính thức đầu tiên tại một quán cà phê sách yên tĩnh.
" tìm th một quyển sách này, nghĩ bạn sẽ thích," Khánh Nguyên nói, đưa cho Minh Nguyệt một tập thơ của một tác giả cô yêu thích. " nhớ bạn đã từng nói bạn thích những bài thơ về sự cô độc và sự giải thoát."
Minh Nguyệt mỉm cười. "Bạn luôn nhớ những ều nhỏ nhặt về ."
"Bởi vì những ều nhỏ nhặt làm nên con bạn," Khánh Nguyên đáp. "Minh Nguyệt, bạn còn cảm th áp lực kh?"
"Áp lực?" Minh Nguyệt hỏi.
"Áp lực từ sự thay đổi của Hải Đăng," Khánh Nguyên nói thẳng t. " biết đang cố gắng. Nhưng cũng biết, bạn đã chiến đấu quá lâu để được sự bình yên này. Bạn kh cần cảm th trách nhiệm với sự trưởng thành của ."
Minh Nguyệt gật đầu. Cô biết Khánh Nguyên nói đúng. Cô vẫn luôn dõi theo sự thay đổi của Hải Đăng. đã trở thành một học sinh giỏi, một đội trưởng bóng rổ gương mẫu. Sự trưởng thành của là một lời xin lỗi kh lời tuyệt vời.
"Tớ kh cảm th áp lực nữa," Minh Nguyệt nói. "Tớ cảm th bình yên. Tớ đã chấp nhận rằng, tớ và Hải Đăng đang ở hai con đường khác nhau. Tớ cần thời gian này cho chính tớ."
Khánh Nguyên mỉm cười. "Tuyệt vời. Vậy thì hãy quên , và đọc bài thơ này cho nghe nhé."
Minh Nguyệt mở tập thơ ra, đọc một đoạn thơ về sự tự do và khám phá. Giọng cô nhẹ nhàng, trong trẻo.
Cùng lúc đó, Hải Đăng đang ở nhà. đã hoàn thành bài tập về nhà và ôn luyện cho bài kiểm tra lớn sắp tới. đã giữ lời hứa kh làm phiền Minh Nguyệt suốt nhiều tuần.
Nhưng tối nay, quyết định thực hiện một hành động cuối cùng, kh để đòi hỏi, mà để kết thúc một chuỗi hành động hối hận của .
đã học cùng Minh Nguyệt, đã chơi bóng rổ cùng Minh Nguyệt, đã cãi nhau và làm hòa cùng Minh Nguyệt. Nhưng chưa bao giờ trực tiếp thừa nhận sai lầm của một cách c khai, ngoài lời tỏ tình bị từ chối.
mở ện thoại, mở d bạ của Minh Nguyệt. đã soạn một tin n dài, nhưng xóa . kh muốn cô đọc nó. muốn cô nghe nó.
Hải Đăng nhấn nút gọi.
kh mong cô bắt máy. chỉ muốn để lại một tin n thoại. muốn cô nghe th sự hối hận chân thành, kh bằng lời hoa mỹ.
Điện thoại của Minh Nguyệt rung lên trên bàn. Cô liếc . "Hải Đăng".
Khánh Nguyên cũng th tên. kh nói gì, chỉ tiếp tục vào tập thơ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Minh Nguyệt Hải Đăng gọi. Cô th sự giằng xé trong lòng. Cô biết, đang gọi để làm gì. Nhưng cô kh thể trả lời. Cô đang ở bên Khánh Nguyên, và cô đã hứa với bản thân sẽ bước tiếp.
Cô để ện thoại đổ chu. Một lần, hai lần, ba lần.
, cuộc gọi kết thúc. đã để lại một tin n thoại.
Minh Nguyệt hít một hơi sâu, cô tắt ện thoại .
" chuyện gì kh, Minh Nguyệt" Khánh Nguyên hỏi.
"Kh gì, Nguyên," Minh Nguyệt nói, giọng cô kiên định. "Chỉ là một cuộc gọi nhỡ."
Minh Nguyệt tiếp tục đọc thơ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết: Cô đang tránh mặt sự thật. Cô đang tận hưởng sự bình yên, nhưng cô chưa giải quyết được hoàn toàn quá khứ.
Hải Đăng nghe tiếng "tút tút" và biết Minh Nguyệt đã kh bắt máy. kh thất vọng. đã mong đợi ều đó.
mở tin n thoại vừa gửi.
Giọng trầm, hơi nghẹn, nhưng kh hề sự giận dữ hay đòi hỏi.
"Minh Nguyệt, là Hải Đăng đây. Tớ chỉ muốn nói... tớ đã hoàn thành xong bản thiết kế, và tớ đã chiến tg trận bóng rổ. Tớ đã mua đôi giày mới. Tớ... tớ đã tự làm mọi thứ."
"Tớ gọi cho kh để nói rằng tớ muốn quay lại làm y tá hay tri kỷ cho tớ. Tớ gọi để nói rằng: Cảm ơn ."
"Cảm ơn vì đã yêu tớ. Cảm ơn vì đã cho tớ th sự vô tâm của tớ. Cảm ơn vì đã cho tớ cơ hội trưởng thành. Và cảm ơn , vì đã dạy tớ cách yêu một ... bằng sự tôn trọng và chân thành."
" xứng đáng được hạnh phúc. Dù ở bên Khánh Nguyên hay bất kỳ ai khác, tớ sẽ luôn tôn trọng ều đó. Tớ sẽ tiếp tục trưởng thành, kh để giành lại , mà để xứng đáng với tình yêu mà đã từng dành cho tớ."
"Minh Nguyệt, chúc một buổi tối an lành."
Hải Đăng cúp máy, đã làm xong, đã nói hết những gì cần nói.
ngồi một , cảm th sự cô đơn, nhưng cũng là sự giải thoát. đã hoàn toàn bu bỏ sự kiểm soát và sự ích kỷ.
sẽ kh gọi lại, sẽ để cho Minh Nguyệt được tự do.
Giờ đây, chỉ thể chờ đợi. Chờ đợi một sự tha thứ, hoặc chờ đợi một sự quên lãng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.