Tháng Năm Rực Rỡ Của Tớ Và Cậu
Chương 36: Tin Nhắn Thoại Được Nghe Và Nước Mắt Muộn Màng
Rạng sáng hôm sau, Minh Nguyệt thức dậy. Cả đêm qua, cô ngủ kh ngon giấc. Hình ảnh ện thoại rung với tên "Hải Đăng" cứ ám ảnh cô.
Cô đã trải qua những tuần hạnh phúc và bình yên bên Khánh Nguyên, Khánh Nguyên là hoàn hảo. kh làm cô tổn thương, kh đòi hỏi cô hy sinh. Nhưng sự hoàn hảo đó lại khiến cô cảm th một sự thiếu vắng khó gọi tên, sự thiếu vắng của cảm xúc dữ dội, của những thử thách và của sự quen thuộc kh thể thay thế.
Minh Nguyệt cầm ện thoại lên. Cô mở hộp thư thoại. một tin n mới từ Hải Đăng.
Cô nhấn nút nghe.
Giọng của Hải Đăng vang lên, trầm và chân thật. Kh sự đòi hỏi, kh sự ghen tu. Chỉ sự hối hận và sự biết ơn.
...Tớ chỉ muốn nói rằng: Cảm ơn .
...Cảm ơn vì đã yêu tớ. Cảm ơn vì đã cho tớ th sự vô tâm của tớ. Cảm ơn vì đã cho tớ cơ hội trưởng thành.
...Dù ở bên Khánh Nguyên hay bất kỳ ai khác, tớ sẽ luôn tôn trọng ều đó. Tớ sẽ tiếp tục trưởng thành, kh để giành lại , mà để xứng đáng với tình yêu mà đã từng dành cho tớ.
Nghe đến đó, nước mắt Minh Nguyệt bắt đầu rơi. Cô kh thể kìm nén được nữa.
Đây kh là lời tỏ tình dối trá, kh là sự ép buộc. Đây là một lời xin lỗi vô ều kiện, một lời chấp nhận thất bại và một lời hứa sẽ trưởng thành.
đã hoàn toàn bu bỏ sự kiểm soát và sự ích kỷ.
Minh Nguyệt nhận ra, đã thực sự yêu cô. yêu cô bằng sự trưởng thành, bằng sự tôn trọng mà cô luôn khao khát. đã chiến tg được cái của .
Cô khóc kh vì đau đớn, mà vì sự thấu hiểu và hối tiếc. Cô hối tiếc vì đã kh đủ kiên nhẫn để chờ đợi khoảnh khắc này. Cô đã chạy trốn khỏi tình yêu cũ, và giờ đây, tình yêu cũ đã trở nên xứng đáng.
Minh Nguyệt mở cuốn sổ của . Cô những dòng đã viết về sự tự do và bình yên bên Khánh Nguyên. Cô biết, Nguyên là tuyệt vời, nhưng Khánh Nguyên kh là Tâm hồn Tri kỷ đã cùng cô lớn lên suốt bốn năm.
Sự bình yên là cần thiết, nhưng tình yêu là sự thấu hiểu sâu sắc, là sự giận hờn, sự tha thứ, và sự gắn bó kh thể xóa nhòa.
Minh Nguyệt nhận ra, sự trưởng thành của Hải Đăng đã khiến cô đối diện với lựa chọn thứ hai của .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô lập tức cầm ện thoại lên, n tin cho Khánh Nguyên.
Minh Nguyệt: Nguyên, xin lỗi, nhưng cần nói chuyện với bạn. Gấp.
, cô vào màn hình ện thoại, nơi tên Hải Đăng vẫn còn sáng.
Minh Nguyệt biết, cô nói chuyện với Hải Đăng. Cô kh thể để chịu đựng thêm sự im lặng này.
Cô soạn một tin n ngắn gọn, đầy sự do dự và cảm xúc.
Minh Nguyệt: Tớ đã nghe tin n thoại của . Cảm ơn , Đăng. đã trưởng thành thật .
Cô do dự, nhấn gửi.
Trong phòng ký túc xá của ( đã chuyển ra ngoài ở để tập trung học tập), Hải Đăng thức dậy khi tin n của Minh Nguyệt đến.
th nó. "Tớ đã nghe tin n thoại của . Cảm ơn , Đăng. đã trưởng thành thật ."
Hải Đăng kh nhảy cẫng lên, kh reo hò. chỉ cảm th một sự nhẹ nhõm sâu sắc.
Cô đã c nhận sự thay đổi của .
Nhưng cô kh nói: Tớ sẽ quay lại. Cô chỉ nói: Cảm ơn .
Hải Đăng biết, trận chiến chưa kết thúc. Nhưng đã nhận được sự chấp thuận cho hành trình của .
kh trả lời tin n. tôn trọng sự im lặng và sự riêng tư mà cô đã xây dựng.
biết, bước tiếp theo là một hành động mang tính biểu tượng và c khai, một hành động mà cả hai đều kh thể quên.
ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời buổi sớm đang chiếu rọi. đã sẵn sàng cho trận đấu cuối cùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.