Thanh Thanh Khẽ Phất Tay, Cả Hoàng Cung Tan Chảy
Chương 127: Kẻ ăn mày là ai?
Vì sáu họ đều đã rời cung, Tạ Ngự Tiêu đặc biệt phái một đội cấm quân hộ tống. Chuyến của họ là hành trình riêng tư, m cũng kh ai phô trương, sẽ kh chuyện vừa ngang qua liền bắt bách tính quỳ xuống hành lễ. Nhưng cấm quân tùy hành, uy phong lẫm liệt, Tạ Uẩn Xuyên và Nhị hoàng lại cưỡi ngựa mà , muốn kh thu hút sự chú ý cũng kh được. Bách tính đều tự giác lui về hai bên đường, tiếng nói chuyện nhỏ nhiều, hoặc hiếu kỳ hoặc sợ hãi m cỗ xe ngựa tinh xảo xa hoa lướt qua. Lại nhiều thiếu nữ má ửng hồng lén lút đệ đang cưỡi ngựa trò chuyện.
Th Th nghe hai cô nương xì xào bàn tán nào là "thật tuấn lãng", nào là "thật phong độ", nàng cảm th thật vinh dự. Th Th quay đầu vui vẻ nói: "Hoàng tỷ, nhiều khen Nhị hoàng và Thái tử ca ca đẹp trai đó!"
Chuyện này thì Tạ Uẩn Giai kh thể phản bác, nàng còn đùa giỡn nói: "Vậy muốn chọn một nàng dâu về cho các ca ca kh?"
Tiểu đoàn tử giật , xua xua tay: "Nàng dâu đương nhiên là do các ca ca tự thích mới được chứ."
Tạ Uẩn Giai hừ một tiếng cười khẩy: "Yên tâm , cho dù thật sự muốn chọn cho họ cũng kh thể tự quyết định. Đừng nói là , lẽ ngay cả bản thân họ cũng kh thể."
Tiểu đoàn tử kh hiểu, chuyện thành thân như vậy là chuyện trăm năm, thể kh tự làm chủ được chứ?
Tạ Uẩn Giai im lặng một lát, kh biết vì nghĩ đến bản thân nàng cũng tương tự như vậy hay kh, nàng xoa đầu Th Th: "Những chuyện khác thì th minh, chuyện này lại kh hiểu? Sau này ta sẽ kể cho nghe, bây giờ hãy chăm chú ngắm phố ."
Tiểu đoàn tử nửa hiểu nửa kh hiểu "ừ" một tiếng, lại quay đầu lại.
Thật ra nàng dường như đã hiểu, sau khi Tạ Uẩn Giai im lặng một lát nàng đã ngộ ra ều gì đó. Thế gian quá nhiều chuyện thân bất do kỷ, thân là hoàng tử c chúa, mặc dù Tạ Ngự Tiêu là một phụ thân tốt, cũng mong con cái hạnh phúc, nhưng thân ở chốn hoàng cung sâu như biển thì làm thể hoàn toàn như ý được.
Th Th chút khó tưởng tượng, sau này nếu cùng một xa lạ sống cả đời sẽ như thế nào. Càng kh thể tưởng tượng nổi, cùng một kh thích làm phu thê sẽ là trải nghiệm ra .
Th Th ngước mắt, đập vào mắt là cảnh tượng phồn hoa dân gian nàng chưa từng th, đủ loại và sự vật khiến những suy nghĩ bay bổng của nàng hơi quay trở lại, chút ngơ ngẩn u sầu cũng được xoa dịu. Cảm xúc của trẻ nhỏ đến nh cũng nh, nh Th Th đã hoàn toàn chìm đắm vào những ều mới mẻ này.
Hai bên phố dài, ngói x tường xám chồng chất lên nhau, cột hành lang sơn son chống đỡ mái hiên cong vút, cửa sổ chạm khắc của các cửa hàng ven phố hé mở, trên khung cửa treo biển hiệu dát vàng, dưới mái hiên, các loại đèn lồng khẽ lay động theo gió. Mành trúc quán trà xào xạc trong làn gió lùa, lan can gỗ chạm khắc ở lầu hai tửu lầu chìa ra một đoạn, cùng với con đường lát đá x bên phố, những chiếc chu đồng treo dưới mái hiên, phác họa nên một khung cảnh cổ kính trang trọng. Tuy kh lộng lẫy bằng hoàng cung, nhưng dù đây cũng là Kinh thành, so với những nơi khác đã tinh tế và bề thế hơn nhiều, ngay cả những khách ếm tửu lầu bình thường nhất cũng đàng hoàng.
"Oa, Hoàng tỷ, ở đây thật náo nhiệt và đẹp quá!"
Tạ Uẩn Giai kh phân tâm cảnh phố, còn kh thú vị bằng vẻ mặt của tiểu đoàn tử. Khóe môi Tạ Uẩn Giai mang theo ý cười, th nàng thần thái bay bổng cũng ung dung, nàng nhàn nhạt trêu chọc Th Th: "Cẩn thận đ, đừng mà lật ra khỏi cửa sổ này nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-th-khe-phat-tay-ca-hoang-cung-tan-chay/chuong-127-ke-an-may-la-ai.html.]
Tiểu đoàn tử chu môi nói mới kh thèm, giây tiếp theo ánh mắt nàng bị một đám to lớn thô kệch trong con hẻm nhỏ thu hút. Đám kia tr kh vui vẻ gì, chút hung thần ác sát, trên mặt lộ vẻ kh kiên nhẫn, như đang vội vàng làm việc gì đó, nhưng lại kh thể kh tạm thời dừng lại.
Th Th nh mắt th một trong số đó dùng chân đá mạnh ra sau, kỹ vào chỗ đó mới phát hiện, sau lưng đám kia lại giấu một , đang run rẩy cuộn trên mặt đất, ôm bụng, rên rỉ đau đớn. kia áo quần rách rưới, lẽ là do y rên lên tiếng khiến ta kh vui, lại bị đá mạnh một cú. qua đường cũng kh dám nói gì, chỉ liếc một cái liền bị đám kia trừng mắt lại, đường cũng kh muốn rước họa vào thân, lập tức ôm mặt bỏ chạy.
Ánh mắt của Th Th vẫn dừng lại ở góc hẻm đó, cho đến khi đoàn xe qua, nàng th đám kia cuối cùng cũng quay lại đánh đập tàn nhẫn gã ăn mày trên mặt đất.
"Đợi một chút!" Th Th sốt ruột, nửa lại trực tiếp thò ra ngoài cửa sổ.
Tạ Uẩn Giai giật , vội vàng kéo nàng lại. Đoàn xe dừng lại, Tạ Uẩn Dương và Tạ Uẩn Xuyên nghe th động tĩnh liền cưỡi ngựa quay đầu lại. Tạ Uẩn Xuyên nhíu mày, cho đến khi Tạ Uẩn Giai kéo nàng về ngồi yên vị mới bu lỏng.
" vậy?"
"Ca ca, ở đó đánh !" Th Th chỉ tay về phía con hẻm đó.
M theo hướng ngón tay của tiểu đoàn tử sang, đám kia chỉ bốn kẻ, vừa chắc hẳn là vì kiêng dè đoàn xe của hoàng gia qua kh dám làm càn nên mới tạm thời dừng tay, bây giờ chúng cho rằng đoàn xe đã qua, đang ngươi một cú ta một cú đánh đập gã ăn mày trên mặt đất.
"Dưới chân thiên tử, lại dám trắng trợn như vậy." Tạ Uẩn Dương nghiêng đầu dặn dò bắt m kẻ đó trói lại đưa đến Đại lý tự kh, cụ thể là nguyên nhân gì khiến chúng dám đánh giữa ban ngày ban mặt, Đại lý tự sẽ hỏi rõ.
Chuyện vặt này thu hút kh ít bách tính về phía này, đặc biệt là khi th m cấm quân chạy vào con hẻm đó bắt , nhiều xì xào bàn tán. Vốn dĩ chuyện này cứ thế mà qua , nhưng Th Th kh biết vì , trong lòng nàng luôn tò mò về thân phận của gã ăn mày kia. Cứ như thể nếu nàng kh tận mắt th gã ăn mày đó, nàng sẽ bỏ lỡ ều gì vậy.
Nhưng cảm giác khó hiểu này lại khiến Th Th cảm th nghi hoặc, nàng thể vì lòng thiện lương mà tạm thời dừng lại để hoàng lo chuyện đó, nhưng kh lý do gì nhất định lên xem. Nàng luôn tin tưởng trực giác của , nhưng trực giác hôm nay, lại minh bạch lẫn ám khiến nàng chút kháng cự. Tiểu đoàn tử trong lòng rối bời, một mặt là hiếu kỳ, một mặt là sự kháng cự bài xích khó nói, trong lòng nàng rối như tơ vò. Tiểu đoàn tử tự nhủ, nàng cũng vô ích thôi, nàng đâu Đại lý tự kh, đâu thể chủ trì c đạo.
Tạ Uẩn Xuyên th tiểu đoàn tử cứ nhíu mày về phía đó, đang định mở lời hỏi nàng, thì đúng lúc này, một bà lão bán rau cẩn thận tiến lên, hết sức thận trọng nói: "Quý nhân, bị đánh đó kh tốt đâu ạ, các quý nhân lòng tốt, nhưng đừng cứu nhầm nhé!"
Bà lão khép nép sắp xếp ngôn ngữ, bộ quần áo vải thô trên bà tạo thành sự tương phản rõ rệt với những "quý nhân" ăn mặc xa hoa này. Th Th mở to mắt, hiển nhiên là nàng hứng thú với lời bà nói. Tạ Uẩn Xuyên nàng một cái, nhẹ giọng hỏi bà lão: "A bà, thể nói rõ vì kh?"
Bà lão xua tay, thụ sủng nhược kinh, hiển nhiên kh ngờ họ lại dễ nói chuyện như vậy, thần sắc căng thẳng cũng thả lỏng kh ít.
Chưa có bình luận nào cho chương này.