Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thanh Thanh Khẽ Phất Tay, Cả Hoàng Cung Tan Chảy

Chương 128: Cái bang là Vương quản gia?

Chương trước Chương sau

đó à, trước kia là quản gia của Tĩnh Quốc C phủ đ!” Lời vừa thốt ra, tựa hồ đá ném mặt hồ, tức khắc dậy sóng ngàn lớp, khiến Tạ Uẩn Xuyên lập tức tỉnh táo hẳn. Tạ Uẩn Xuyên kh chút biến sắc liếc Thập Tam, sắc mặt Thập Tam cũng vô cùng nghiêm trọng. Những khác kh hề hay biết, vẫn đang lắng nghe A Bà nói.

đó họ Vương, làm quản gia Tĩnh Quốc C phủ đã nhiều năm . Hồi y làm quản gia, nhiều bá tánh đều mắng chửi y lắm, bởi vì Vương quản gia này thường ỷ thế là quản gia Quốc C phủ, cứ thế mà ngang ngược vơ vét của cải của dân chúng phía dưới!”

A Bà tuổi đã cao, lại lần đầu nói chuyện trước mặt nhiều quý nhân trong cung thế này, lời lẽ phần lộn xộn, nhưng m vẫn hiểu được. Thì ra, hồi Vương quản gia còn làm quản gia Tĩnh Quốc C phủ, y đã nảy sinh tà tâm, muốn vơ vét chút lợi lộc. Chức quản gia này, trong một phủ đệ cũng coi như là một “ đất nhỏ”, lại trên dưới tiếp xúc bao nhiêu việc, muốn kiếm chác là chuyện dễ dàng.

Kh dám động chạm từ trong phủ, vậy thì động chạm từ bên ngoài.

Chẳng hạn như m dân mang rau tới Tĩnh Quốc C phủ, vốn dĩ trả cho họ một lượng bạc, nhưng Vương quản gia chỉ cho nửa lượng bạc. M dân ban đầu còn tức giận, nhưng ngươi vừa tức giận, y liền phái đánh cho ngươi hết giận, ép ngươi “vui vẻ” cầm tiền mà . Ngươi nói kh đưa nữa ư, được thôi, Tĩnh Quốc C phủ đủ mọi cách để khiến rau cỏ của ngươi thối nát tiếng tăm, chẳng ai dám mua, xem ngươi sống đây.

Lại nói đến những sòng bạc kia, Vương quản gia to gan đến mức lừa gạt cả chủ một sòng bạc nhỏ nhất lúc b giờ, nói rằng chỉ cần y thu một thành lợi tức là thể che chở cho . Sòng bạc kia th y là quản gia của Tĩnh Quốc C phủ, còn tưởng Vương quản gia nói là Tĩnh Quốc C phủ che chở , nghĩ rằng nếu thể dùng bạc hầu hạ y chu đáo để đổi l sự che chở của Quốc C phủ thì cũng chẳng lỗ.

Ai ngờ Tĩnh Quốc C phủ căn bản kh hề hay biết chuyện này, Vương quản gia cứ thế ỷ vào d tiếng của Tĩnh Quốc C phủ mà tác oai tác phúc m năm liền, cho đến tận cách đây kh lâu bị Tĩnh Quốc C phủ đuổi ra, chủ sòng bạc hỏi tội, Vương quản gia mới cứng cổ nói y kh lừa , y nói là y thể che chở sòng bạc.

Nghe nói chủ sòng bạc lúc đó tức đến bật cười, nói rằng y bây giờ chỉ là một thường dân bị Tĩnh Quốc C phủ đuổi ra, thì che chở sòng bạc kiểu gì, sau đó phái đánh y gần c.h.ế.t ném ra đường, còn ra lời mỗi lần gặp là đánh một lần.

trên phố th y như vậy, vừa bị Tĩnh Quốc C phủ đuổi ra lại bị của sòng bạc đánh, nào ai dám nhận y làm việc chứ. Hơn nữa Vương quản gia trước kia đã ức h.i.ế.p dân chúng như thế, bá tánh ai n đều mong y gặp quả báo.

Vương quản gia cũng kh thân, chỉ đành làm ăn mày, sống lay lắt trong kinh thành.

Này, đám vừa chính là tay sai của sòng bạc đ, chẳng thật trùng hợp , lại gặp Vương quản gia , thế là chỉ đành “giao lưu hữu hảo” thêm một trận nữa thôi.

M nghe xong, trong lòng cũng kh còn chút tức giận ban đầu nữa. Th Th nhất thời cũng kh biết tâm tình thế nào, tuy là cứu thật đ, nhưng lại là cứu một kẻ xấu.

Tạ Uẩn Giai an ủi nàng: “Đừng nghĩ nhiều, xấu đến m cũng nên giao cho luật pháp xử lý. Mặc dù Vương quản gia này đáng đời, nhưng đánh giữa phố cũng là phạm luật của quốc gia ta, làm tốt.”

Tuy thế gian này vô vàn chuyện tương tự, còn nhiều chuyện khác nữa. Thế nhưng lẽ họ vĩnh viễn sẽ kh đợi được một phán quyết dựa theo luật pháp.

Tạ Uẩn Giai kh nói câu này ra, sợ lại khiến tiểu gia hỏa hoảng sợ. Th Th lúc này mới yên lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-th-khe-phat-tay-ca-hoang-cung-tan-chay/chuong-128-cai-bang-la-vuong-quan-gia.html.]

Tiếng Tạ Uẩn Giai cũng truyền đến tai m bên ngoài, Tạ Uẩn Dạng gật đầu, quả đúng là đạo lý mà Tạ Uẩn Giai đã nói.

Hai trong cỗ xe ngựa phía sau th xe mãi kh nhúc nhích, Tạ Uẩn Kì còn thò đầu ra ngoài xem náo nhiệt một lúc.

“Này, Tứ ca, chuyện gì thế này?” Tạ Uẩn Kì vén màn cửa sổ lên cho xem, Tạ Uẩn Văn một lát, nói: “Nghe vẻ như Th Th vô ý bắt được một kẻ xấu.”

Tạ Uẩn Dạng ôn tồn nói với A Bà kia: “ cứ yên tâm , chuyện này chúng ta sẽ xử lý ổn thỏa, đa tạ đã kể những ều này.” Hộ vệ của Tạ Uẩn Dạng l tiền bạc ra, Tạ Uẩn Dạng định dùng làm quà tạ ơn A Bà, nhưng A Bà liên tục lùi lại: “Ối ối, đừng đừng mà, những chuyện này các vị hỏi đại một nào đó cũng đều biết cả thôi. Lão bà ta chẳng qua là tình cờ biết nhiều hơn một chút thôi, kh cần cám ơn đâu.”

Tạ Uẩn Dạng vẫn muốn nhét tiền cho bà, A Bà cười nói: “Vốn dĩ lão bà còn tưởng các quý nhân trong cung đều khó nói chuyện, kh ngờ các vị lại tốt bụng đến lạ. Th các vị tuổi tác đều kh lớn, lại còn xinh đẹp đến thế, lão bà ta cả gan đoán thử xem, là các hoàng tử c chúa trong cung kh? thể nói chuyện với hoàng tử c chúa, cũng coi như lão bà ta gặp may , hơn nữa các vị còn bắt cái thứ hại kia tống vào ngục, đó đã là món quà tạ ơn tốt nhất !”

Tạ Uẩn Dạng khựng lại một chốc, thực ra th A Bà này vẻ cuộc sống chút túng thiếu, mới muốn l cớ quà tạ ơn để cho bà chút bạc giúp đỡ. A Bà này dường như đã hiểu ý , nhưng vẫn từ chối.

Tạ Uẩn Dạng mỉm cười, thu bạc lại.

Tạ Uẩn Xuyên chút bị tính cách chất phác của bá tánh cảm nhiễm, cười nói: “A Bà nói thế, thực ra chúng ta cũng chỉ tiện tay đưa tới Đại Lý Tự thôi mà, bị nói cứ như đã làm chuyện đại sự gì vậy.”

lẽ vì họ luôn ôn hòa, lại chẳng chút vẻ kiêu căng nào, nên A Bà cũng nói chuyện bạo dạn hơn.

lại kh chứ, ví dụ như vị tiểu c chúa đây, được tấm lòng thiện lương cứu , đã là ều mà nhiều kh làm được . Lão bà ta tuy ngu dốt, nhưng cũng muốn nói một câu, sau này quốc gia này vẫn tr cậy vào các vị, hy vọng các vị ện hạ thể làm nhiều việc tốt cho dân chúng ta, làm một lương thiện, vậy là đủ !”

Nắng ấm mùa đ, xuyên qua sự ồn ào của chợ búa chiếu rọi lên m . A Bà chẳng qua là một thường dân nhỏ bé bình thường nhất ở kinh thành, cả đời cần cù chăm chỉ, chỉ để cuộc sống thể hạnh phúc hơn một chút.

Vào ngày bất ngờ này, A Bà trước mặt mọi , mỉm cười nói lên hy vọng trong lòng , cũng kh hề che giấu mà nói ra kỳ vọng của bà dành cho họ.

Đây là một cảm giác thật kỳ lạ, cảm giác được dân chúng kỳ vọng và tin tưởng, được nhân dân giao phó trọng trách. Khác với kỳ vọng của cha mẹ dành cho , mọi nghe xong lời này, đều kh tự chủ được mà ngây ra, một cảm xúc khó tả xuyên suốt toàn thân.

Th Th chống đầu nhỏ áp lên cửa sổ, gió lạnh thổi qua, lại bị nắng ấm xua tan. “Làm một lương thiện?” Th Th bất giác lẩm bẩm thành tiếng. “Đúng vậy!” A Bà cười gật đầu, xoay trở lại đám đ, “Ôi chao, lão bà lại lỡ lời nói nhiều quá , đa tạ các vị ện hạ đã nghe lão bà lải nhải nhé.”

M bóng lưng A Bà, đều kh lập tức hành động. Một lát sau, Tạ Uẩn Dạng mới cúi đầu mỉm cười, nói: “Đi thôi.” Tạ Uẩn Xuyên khẽ gật đầu: “Ừm.”

Th Th vẫn đang suy nghĩ, Tạ Uẩn Xuyên tới, cười gõ gõ đầu nàng: “Vẫn còn nghĩ ?” Th Th chớp chớp mắt, gật đầu, lại lắc đầu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...