Thánh Thượng Là Sói
Chương 1: Phạt quỳ
“Ái chà chà, coi bộ Hồ Chưởng diên đây cũng mong m dễ vỡ dữ nghen. Mới quỳ một c giờ chứ nhiêu mà đã xỉu lên xỉu xuống, làm cho ta vào kh biết lại tưởng ta đây ác độc, thiệt là đáng thương quá !”
Nói dứt câu, phi Huệ l chiếc khăn tay thêu hoa che miệng nhoẻn miệng cười duyên một cái. Dẫu miệng nói lời thương xót, nhưng giọng ệu và vẻ mặt nàng ta lại mười phần châm chọc. Ngó xuống đứa cung nhân đang quỳ tới mức m.á.u tươi thấm đỏ cả gấu quần, phi Huệ chỉ th thêm chướng mắt chứ chẳng chút mủi lòng.
M bà cung tần khác th vậy cũng xúm vào đon đả phụ họa theo lời phi Hiền, làm cho Võ Mỹ nhân – một mới chân ướt chân ráo vào cung – sợ tới nỗi mặt mày cắt kh còn giọt m.á.u.
Nhưng biết làm được, cái chốn hậu cung này vốn dĩ là vậy.
Bên ngoài, cung tần mỹ nữ của Hoàng thượng ai n cũng dáng vẻ yêu kiều, dịu dàng, tr vừa cao quý vừa th sạch. Nào ngờ đâu bên trong, lòng dạ sớm đã bị mưu mô chước quỷ nhuộm đen, tâm địa hệt như rắn rết, coi mạng như cỏ rác ven đường. thể nói hậu cung này chính là cái lò luyện mỹ nhân. Luyện từ ngày này qua ngày khác, luyện cho tới khi th m.á.u đổ mà kh biết sợ, luyện cho tới lúc hại c.h.ế.t một mạng mà mắt kh mảy may chớp động.
“Thưa phi Hiền, em cảm th trong hơi mệt, xin phi cho phép em về viện nghỉ ngơi sớm đặng dưỡng sức ạ.”
Phi Hiền nhếch môi đầy kiêu ngạo, liếc mắt khinh khi Võ Mỹ nhân đang run rẩy. Đúng là thứ dân đen mang thân phận thấp kém, dẫu bước chân vào tới cung vàng ện ngọc thì cũng là hạng hạ tiện. Chỉ mới b nhiêu đó mà đã sợ mất mật, kh biết sau này khi Thánh thượng lạt lòng, kh còn sủng ái nữa thì hạng như nàng ta sống được m hơi?
Nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt phi Hiền lại mỉm cười dịu dàng, nàng ta phất tay bảo: “Được , nếu em đã mệt thì cứ về viện mà nghỉ . Hiện nay em là được Thánh thượng thương quý nhất, nhỡ đâu em bề gì, Ngài lại trách ta kh biết chăm sóc em chu đáo, giáng tội xuống đầu ta thì khổ.”
Võ Mỹ nhân vội vàng dạ một tiếng lật đật rời khỏi vườn Thượng Uyển.
Vốn dĩ khu vườn này trăm hoa đua nở, hương thơm ngào ngạt lan tỏa bốn bề. Vậy mà giờ đây, cái mùi hoa cỏ th khiết đã bị mùi m.á.u t nồng làm cho vẩn đục.
"Võ Mỹ nhân thiệt là lương thiện hiền lành, biểu mà Thánh thượng hổng cưng cho được!”
Tần Nhã nhẹ nhàng đưa đẩy cái eo thon, môi nở nụ cười mỉa mai, thong thả bu lời trào phúng.
Hồi đó Thánh thượng cải trang vi hành về chốn thôn quê, kh biết duyên cớ làm mà lúc trở về lại mang theo một cô gái. Sau đó Ngài sắc phong nàng ta vào hàng Bát giai, tuyên bố với hậu cung rằng cô gái đã cứu Ngài một mạng trong lúc gặp bọn thích khách.
Tần Nhã nghĩ thầm, chắc là thứ "mèo mù vớ cá rán" thôi, chứ cái ệu bộ yểu ệu, đứng như kh xương của ả thì cứu mạng ai cho nổi? Họa chăng chỉ là hạng liều để mong trèo cao thụ hưởng vinh hoa. Nghĩ tới đó, Tần Nhã bĩu môi, trong lòng th khó chịu vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/th-thuong-la-soi/chuong-1-phat-quy.html.]
“Thưa chị, em cũng hơi mệt trong . Em xin phép về viện trước, buổi chiều em qua dùng cơm chung với chị nghen.”
“Ừa, Tần Nhã về nghỉ em. Chị đã sai mang rượu t.h.u.ố.c qua viện Đoan Huy cho em đó. mau mau khỏe lại đặng còn hầu hạ Đức Kim Thượng nữa chứ!”
Lúc này, mí mắt Hồ Xuân hơi co giật, đầu óc quay cuồng màn kịch đang diễn ra trước mắt. Cơn đau buốt từ đầu gối xộc thẳng lên đại não khiến nàng nghiến răng thật c.h.ặ.t, cố kh để phát ra tiếng kêu rên.
Nàng thật kh ngờ lại xuyên kh vào cái bộ truyện ngôn tình ba xu vừa mới đọc xong. Chỉ sau một giấc ngủ, mở mắt ra nàng đã thành nữ chính trong cái cốt truyện ngược đãi tơi bời này.
Theo đúng bài bản, lát nữa nàng sẽ gặp được nam chính – vị Hoàng thượng của triều Vũ Hậu, một triều đại kh hề trong sử sách. sau đó nàng sẽ được Ngài bế sủng hạnh, một bước lên mây thành sủng phi vinh hiển vô cùng. Để tới một đêm mưa gió bão bùng, vì ám sát nam chính kh thành mà nàng bị tống vào ngục tối, chịu đủ thứ nhục hình c.h.ế.t trong tủi nhục.
Kh được! Bây giờ vẫn chưa tới lúc gặp vua đó, nàng vẫn còn đường xoay chuyển. Nàng kh muốn làm cung tần, kh muốn làm một trong hàng ngàn đàn bà quỳ lạy hầu hạ một gã đàn , chẳng khác nào dùng chung đồ đạc với thiên hạ. Hơn nữa, sau lưng nữ chính này còn một tổ chức phản triều đình độc ác khôn lường. Nghĩ tới tương lai mà Hồ Xuân th mịt mờ như đêm ba mươi.
Nàng nhắm c.h.ặ.t mắt, cố nhớ lại tình tiết để bắt chước cái giọng ệu của xưa. Nàng phủ phục xuống sát mũi chân phi Hiền, run rẩy thưa: “Dạ kính thưa Lệnh bà, vốn mắt như mù nên mới trót dại suy nghĩ vượt quá thân phận tớ. Giờ đây đã biết qu quá lắm, trong lòng hối hận khôn cùng. chăng bây giờ cũng đã đến giờ Thân, xin bà rộng lòng thương xót cho được trở về Thượng diên đặng chuẩn bị ngự thiện cho bề trên. xin dâng lên món ngon cho bà để chuộc lỗi, sau đó sẽ tự đóng cửa sám hối, hổng dám bén mảng đâu trong cung dù chỉ nửa bước. hứa từ rày về sau hổng dám tư tưởng viển v nữa, xin bà châm chước cho cái thân hèn này, xin c.ắ.n rơm c.ắ.n cỏ mà đội ơn bà.”
Vốn dĩ nguyên chủ vì muốn gặp Thánh thượng nên mới c giờ xuất hiện ở đây. Nhưng tính kh bằng tác giả sắp đặt, Thánh thượng việc nên tới trễ. Thành ra cần gặp thì kh th, lại đụng ngay bà phi Hiền sắc sảo. Cái trò tớ muốn quyến rũ quân vương để đổi đời vốn chẳng lạ gì chốn này, nên phi Hiền vừa qua đã thấu tận tâm can.
Theo truyện, phi Hiền sẽ phạt nữ chính quỳ suốt hai c giờ. Tới lúc nàng sắp kiệt sức thì trời đổ mưa lớn, làm rớt chiếc mặt nạ da , lộ ra nhan sắc chim sa cá lặn khiến Thánh thượng ngang qua mủi lòng sủng ái. Cũng từ đó mà phi Hiền đ.â.m ra căm ghét nữ chính tận xương tủy.
Hồ Xuân càng nghĩ càng th nhức đầu. Nàng chỉ muốn xin phi Hiền tha cho về sớm để né mặt Thánh thượng. Hiện giờ hai bên tuy va chạm, nhưng nàng vẫn chưa làm gì khiến Hoàng thượng chú ý, chắc phi Hiền cũng kh đến mức hận thù sâu sắc, cùng lắm là chướng mắt một đứa nữ quan kh chịu an phận mà thôi.
Nhưng Hồ Xuân đã lầm. Trong truyện tả phi Hiền tuy vẻ ngoài th tao nhưng lòng dạ hẹp hòi, độc ác như rắn rết. Muốn bà ta bỏ qua dễ dàng như vậy, e là chuyện kh tưởng!
Phi Hiền kiêu kỳ chớp đôi mắt phượng. Tuy nàng ta hơi bất ngờ trước sự thay đổi thái độ của Hồ Xuân, nhưng lại th cái vẻ khúm núm này mới thật sự vừa mắt.
Chỉ tiếc là Hồ Xuân tỉnh ngộ hơi muộn. Nàng ta kh ý định tha bổng cho nàng một cách nhẹ nhàng như vậy.
Nở một nụ cười nhạt, phi Hiền bày ra vẻ rộng lượng giả tạo: "Ôi, nếu Hồ Chưởng diên đã biết sai thì thôi vậy, bỏ . Ta đây đâu hạng nhỏ nhen, thích hành hạ kẻ dưới làm chi cho tổn đức. Thôi thì cô cứ quỳ thêm một c giờ nữa cho đủ lệ bộ là được, chuyện cô vô lễ với ta hồi nãy coi như xí xóa cho xong.”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.