Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thánh Thượng Là Sói

Chương 2: Không thể tránh

Chương trước Chương sau

Phi Huệ nhoẻn miệng cười duyên, gương mặt chẳng hề giấu giếm sự coi khinh đối với Hồ Xuân.

Nàng ta toan bỏ nhưng sực nhớ ra ều gì, bèn xoay lại, nhướng đôi l mày ngài đã được kẻ vẽ tỉ mỉ: “Ta nghe đám ăn kẻ ở kháo nhau rằng, ở cái Thượng diên này, Hồ Chưởng diên là tay nghề bếp núc giỏi nhất hạng. Coi bộ bữa nay ta lộc ăn , cô hãy lo liệu món mọc vân ám dâng lên cho ta ! Từ hồi Chưởng diên Mã thị ra khỏi cung, ta chẳng màng thưởng thức lại món đó, bởi ngại tay nghề kẻ khác non kém, làm hỏng mất phong vị.”

Hồ Xuân chỉ biết cúi đầu quỳ mọp, miệng vâng dạ cho đến lúc phi Hiền khuất hẳn. Nàng khẽ thở dài thườn thượt một tiếng; thiệt tình, đâu mà ác nhân thất đức, hễ còn đứng đó là còn tìm cách hành hạ ta cho bằng được mới chịu thôi.

Xem chừng cái số nàng chạy trời kh khỏi nắng, rốt cuộc vẫn giáp mặt Hoàng thượng theo đúng sự sắp đặt của trang sách. Chẳng lẽ cái vòng luẩn quẩn này kh cách nào xoay chuyển được ? Nghĩ lại thì hình như chẳng , vì trong truyện gốc, phi Hiền đâu bắt nữ chính nấu mọc vân ám. Chung quy cũng tại cái lòng dạ nhỏ nhen, chẳng chịu bu tha cho yếu của bà này mà ra hết.

Nghĩ tới đó, Hồ Xuân rùng một cái lạnh toát. Chuyện đọc truyện và chuyện thực sự dấn thân vào chốn này đúng là cách biệt một trời một vực. Hồi đó cầm cuốn sách trên tay, nàng th nhân vật này tính này, nhân vật kia nết nọ là chuyện thường tình để tạo nên những nút thắt cao trào. Tới chừng đối mặt với hạng lòng lang dạ thú, nắm trong tay quyền sinh quyền sát của , nàng mới th cái sợ nó len lỏi vào tận xương tủy.

Hồ Xuân sang nàng cung nữ theo , th con nhỏ còn run cầm cập như cầy s, bèn bảo: “Thị Duyên nè, em về Thượng diên trước . Chuyện này hổng can hệ gì tới em đâu mà sợ.”

Thị Duyên mới vào cung chưa bao lâu, nay theo nàng mà bị vạ lây, thật tội nghiệp. May mà phi Huệ chẳng thèm chấp nhặt hạng tép riu như nó.

Con nhỏ ngước gương mặt đầm đìa nước mắt lên, níu l tay áo Hồ Xuân mà mếu máo: "Hồ Chưởng diên ơi, chị chảy m.á.u nhiều quá kìa, em sợ quá chị ơi."

Hồ Xuân nắm l bàn tay Thị Duyên, siết nhẹ một cái cho nó vững dạ bu ra. Nàng khẽ cười, lắc đầu bảo: “Thôi mà, chị hổng đâu. Em mau về , chị sẽ về sau. Nhớ kỹ nè, đừng khóc lóc nữa. Ở trong cái chốn cung đình sâu thăm thẳm này, chuyện gì thực đáng mới được rơi nước mắt, còn cái phận tớ tụi á thì...”

Thị Duyên nghe vậy thì nín bặt, quýnh quáng đưa tay quẹt ngang hai hàng lệ nóng. Dẫu lòng chẳng nỡ, nhưng th chị quả quyết quá nên nó kh dám cãi lời. Nó lật đật đứng dậy: "Vậy em về trước nha, chị ở lại nhớ giữ . Em sẽ chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c bôi với đun nước ấm chờ chị. Chị nhớ bảo trọng đó."

Con nhỏ cố nuốt nước mắt vào trong, thương chị vô cùng mà chẳng làm gì được. Vốn dĩ quỳ trên đất thường thì đâu đến nỗi m.á.u ra dầm dề như vậy, khổ nỗi phi Hiền tâm địa độc ác, bắt nàng quỳ ngay trên đống sỏi dăm sắc lẹm cho hả dạ nàng ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/th-thuong-la-soi/chuong-2-khong-the-tr.html.]

Hồ Xuân nhắm mắt lại, nghe tiếng bước chân con Duyên xa dần. Đầu gối nàng bắt đầu giật lên từng cơn đau buốt, đúng là cái thân phận tớ rẻ rúng thật mà. Cứ cái đà này thêm một c giờ nữa, chẳng biết đôi chân này còn đứng gì được bình thường hay kh?

Dẫu nàng chẳng muốn dính dáng gì tới đám thê của Hoàng thượng, nhưng ngặt nỗi lúc này chỉ con đường đó mới cứu mạng được nàng.

Ngẩng đầu bầu trời mây đen kịt đang kéo tới, Hồ Xuân cười khổ một . Cái thế kỷ hai mươi mốt tươi đẹp chắc là xa vời vợi !

Gió bắt đầu thổi mạnh, tạt vào như muốn xô nàng ngã nhào. Mưa đổ xuống ào ào, từng hạt nặng trịch quất thẳng vào mặt rát buốt như ai cầm roi mà đ.á.n.h. Đang lúc chịu phạt, nàng kh thể che c cũng chẳng thể né tránh, chỉ biết cúi đầu chịu trận dưới làn nước lạnh ngắt xối xả. Áo quần sũng nước dán c.h.ặ.t vào , làm nàng run lên bần bật vì cái lạnh thấu xương. Hồ Xuân c.ắ.n răng, cố giữ cho tư thế quỳ kh bị xiêu vẹo.

Dòng m.á.u đỏ thắm hòa vào nước mưa, loang dài ra mặt đất nhạt màu dần. Hồ Xuân theo dòng nước, tự nhủ thôi thì đành tới đâu hay tới đó.

Nghĩ lại cũng nực cười, phi Huệ vì chướng mắt kh muốn nàng trèo cao nên mới hành hạ. Ai dè đâu "gậy đập lưng ", chính vì nàng ta bắt nàng quỳ ở đây nên nàng mới dịp gặp mặt Thánh thượng đó chứ.

Lúc này, nàng chợt nhớ tới nhân vật nam chính trong bộ truyện, vị vua cai trị triều đại bây giờ; tên húy là Túc An, niên hiệu Thần Cảnh đế. này vốn mang cái nết của loài sói, dũng mãnh mà cũng dữ dằn lắm. Trong truyện, nữ chính ám sát kh thành cũng tại ta quá tinh tường.

Bởi vậy, Hồ Xuân quyết định , trước tiên cứ nương nhờ cái " sói" này cái đã. Dù nàng cũng rành tính nết ta hơn là cái tổ chức phản triều đình mờ mịt kia. Cứ tùy cơ ứng biến, gió chiều nào theo chiều n, hễ th ta thất thế thì tính đường khác. Làm "gián ệp hai mang" chắc nàng cũng kham nổi mà.

Giữa màn mưa trắng xóa, cái lạnh như d.a.o cứa vào da thịt làm Hồ Xuân kiệt sức dần. Nước mưa xối lên mặt, nàng cảm th cái lớp mặt nạ da bắt đầu bở ra, ngứa ngáy khó chịu vô cùng.

Cái thứ này dùng để che giấu dung mạo thực của nàng, theo đúng truyện thì nó sắp rớt tới nơi , nghĩa là Thần Cảnh đế cũng sắp tới đó. Trong lòng Hồ Xuân thầm thở phào một cái.

Nàng ráng gượng thêm chút nữa. Lớp mặt nạ giả rốt cuộc cũng theo nước mưa rơi rụng xuống đất, nhão ra bị cuốn trôi mất. Đúng lúc đó, từ phía xa xa, một góc hoàng bào thêu chỉ vàng thấp thoáng hiện ra giữa làn mưa dày đặc.

Hồ Xuân khẽ cử động cái khóe miệng đã lạnh tới mức tê dại. thời xưa thật tài tình, một cái mặt nạ mà thay đổi được cả mặt mày, tới lúc rớt ra thì tan biến sạch trơn. Thật là một kỳ c kh tưởng!

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...