Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thánh Thượng Là Sói

Chương 3: Tình yêu của Đế vương - thứ xa xỉ

Chương trước Chương sau

Nhưng như thế thì mới phù hợp với tình tiết của cốt truyện. Nếu mặt nạ da kh hòa tan vào trong nước thì với tính tình đa nghi của Thần Cảnh đế, một khi đã tr th chiếc mặt nạ da , làm thể sủng ái nữ chính được chứ?

Còn về lời tố cáo của chúng phi tần, nói rằng từng th dung mạo của nữ chính khi còn mang mặt nạ da thì Thần Cảnh đế cũng kh dễ lòng tin tưởng. Vì chính bản thân cũng hiểu rõ sự ghen tị, đấu đá đến đầu rơi m.á.u chảy của đám phi tần trong chốn hậu cung này.

Vạt áo màu hoàng kim dần dần tiến đến gần dừng lại ngay trước mắt nàng. Tâm trí Hồ Xuân đã rệu rã, nàng chỉ kịp cảm nhận cằm bị một bàn tay cứng cáp nâng lên, nhưng chưa kịp rõ mặt đối phương thì đã ngất lịm . Cơn đau thấu xương hòa cùng cái lạnh lẽo thấu tâm can khiến cơ thể nàng đạt đến cực hạn, kh thể chống chọi thêm được nữa.

Thần Cảnh đế vươn đầu ngón tay miết mạnh vào đôi môi chẻ của Hồ Xuân, thầm nghĩ xúc cảm này cũng khá tốt. kh hề để ý chuyện Hồ Xuân đang ướt nhẹp, nhưng đúng là "Hoàng thượng kh lo mà thái giám đã vội". Đỗ Bình đứng phía sau th vậy thì dùng cái giọng the thé của mà kêu lên: “Đức Kim thượng ơi, cô gái này ướt nhẹp hết trơn , Ngài xem…”

Nhưng khi Đỗ Bình liếc mắt xuống, ta bỗng th một dung mạo yêu kiều, những đường cong sắc sảo trên cơ thể mềm mại thấp thoáng hiện ra dưới lớp y phục ướt sũng dán c.h.ặ.t vào da thịt.

Thần Cảnh đế liếc Đỗ Bình một cái khiến ta cụp mắt xuống ngay tức khắc. Đỗ Bình hiểu rõ, đó là cái cảnh cáo đầy lạnh lẽo. Một là vì tội nhiều lời, hai là vì ta đã lỡ th thứ kh nên .

Đỗ Bình giật thót trong lòng, lật đật nâng tay lên tự tát một cái rõ kêu: "Dạ bẩm Đức Thánh thượng, thần tội, thần đáng tội c.h.ế.t. Mong Đức Thánh thượng mở lòng từ bi mà tha cho cái thân hèn này một lần.”

Thần Cảnh đế lặng thinh cất bước, đám cung nhân phía sau nh ch.óng chạy theo để kịp thời che ô cho Ngài. Còn Đỗ Bình thì đứng đó, chân tay run lẩy bẩy. Từ thuở còn trẻ, ta đã hầu hạ Tiên hoàng, đến nay đã qua đời vua kế tiếp mà vẫn bình chân như vại. Những tưởng cái đầu này đã đủ khôn ngoan để kh phạm sai lầm nào, ngờ đâu trong lúc chủ quan, ta vẫn mắc lỗi. Gần vua như gần cọp, vui buồn chỉ trong một khoảnh khắc mà thôi.

Đỗ Bình lại tự tát lên mặt thêm cái nữa rõ đau, tự răn lòng nhớ kỹ sai phạm hôm nay. Ông ta cũng chỉ một cái đầu để giữ l mạng mà thôi. Hầu hạ Ngài Ngự đã gần mười năm kể từ khi đăng cơ, ta phần nào hiểu được Thần Cảnh đế kh tính kiên nhẫn cao. C lao hầu hạ b lâu nay cũng chỉ như gió thoảng mây mờ, làm tốt là bổn phận, làm sai chính là trọng tội. Đỗ Bình thở dài một tiếng, nh nhẹn nhấc chân chạy theo, bằng kh lúc Thánh thượng cần mà kh th mặt thì lại thêm một tội trạng khác.

B giờ, phi Huệ đang đứng trong cái đình nhỏ cách đó kh xa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng ta nghiến răng nghiến lợi, tức tối đến mức mặt mày đỏ lừ.

Chuyện là ban nãy, sau khi trở về viện Bách Hoa, phi Huệ mới sực nhớ ra việc Hoàng thượng sẽ ngang qua vườn Thượng Uyển. Nàng ta vốn phạt Hồ Xuân quỳ vì cái tội muốn trèo cao, nào ngờ cuối cùng lại vô tình tạo cơ hội cho con ả gặp gỡ Hoàng thượng.

Vì vậy, phi Huệ mới vội sai đến lệnh cho Hồ Xuân chuyển chỗ khác mà quỳ. Kh ngờ chỉ một lát sau, khi nàng ta đang nhàn nhã uống trà nóng để xua cái lạnh thì cung nữ thân cận chạy hối hả về báo tin: Hoàng thượng đã gặp Hồ Xuân !

Phi Huệ mặc kệ cái gì là cao quý đoan trang, mặc kệ trời mưa gió lạnh lẽo, nàng ta dốc sức chạy tới vườn Thượng Uyển. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nàng ta tan nát cõi lòng: một bóng lưng cao lớn, uy quyền đang bồng bế Hồ Xuân rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/th-thuong-la-soi/chuong-3-tinh-yeu-cua-de-vuong-thu-xa-xi.html.]

Mưa gió lạnh lẽo thật, nhưng lòng phi Huệ còn lạnh lẽo hơn gấp trăm nghìn lần. Liên tục ba ngày qua, nàng ta đã được độc sủng, những tưởng Thánh thượng đã dành cho một tình cảm đặc biệt. Thế nhưng chỉ mới đây thôi, Ngài lại ôm ấp một cô gái khác vào lòng.

Phi Huệ cười khổ, xem ra mẹ nàng ta nói kh sai. Ở chốn thâm cung này, thứ xa xỉ nhất chính là tình yêu của Thánh thượng. Đã từng âu yếm nhường , triền miên mỗi đêm như vậy, hứa hẹn chân thật biết bao... Hóa ra, tất cả đều là do nàng ta tự ảo tưởng. Hậu cung ba nghìn giai lệ, trái tim nào nhỏ lệ vì riêng ai?

Tâm Nghi – một trong hai cung nữ thân cận của phi Huệ nhẹ giọng khuyên nhủ: “Thưa Lệnh bà, bà đừng quá đau lòng. Đức Kim thượng… Ngài cùng lắm cũng chỉ là th mới nên hiếm lạ đôi chút thôi. Nhưng còn bà đây, bà nhà mẹ đẻ chống lưng, lại biết cách làm cho Ngài vui vẻ. Đức Kim thượng chắc c sẽ luôn nhớ đến bà mà. Bà đừng như vậy nữa, con lo lắng lắm thay!”

Tâm Nghi kh khỏi thở dài. Tuy phi Huệ mưu trí và quyết đoán, nhưng suy cho cùng, nàng ta cũng chỉ là một cô gái trẻ đang độ xuân thì, mộng tưởng về tình yêu lứa đôi là ều khó tránh.

Dẫu vậy, hoàng cung này là nơi nào chứ? Long tr hổ đấu, mưu sâu hơn biển. Từ nhỏ Tâm Nghi đã được dạy dỗ nghiêm khắc để bảo vệ phi Hiền. Dòng tộc họ Phó đã trải sẵn đường nước bước vì biết chắc nàng ta sẽ trúng tuyển tú. Chuyện tuyển tú đâu đơn giản là thích hay kh, nó còn liên hệ mật thiết đến triều chính. Tâm Nghi mong phi Huệ sớm ngày trưởng thành, vào thực tại để kh khổ sở vì những thứ kh bao giờ được.

Phi Huệ cười khổ, biết rằng những lời của Tâm Nghi chỉ là để an ủi . Nàng ta vịn tay Tâm Nghi, từng bước nặng nề về Bách Hoa cung. Giọt lệ sầu cay cay nơi khóe mắt, dẫu chỉ là một cái liếc mắt lại của Ngài cũng thật khó cầu.

Thần Cảnh đế bế Hồ Xuân về ện Uy Vũ, thẳng vào nội ện truyền gọi cung nữ đến thay quần áo cho nàng. Riêng về phần Thần Cảnh đế, từ trước đến nay kh thích nào khác chạm vào ngoại trừ cung phi, nên mọi sinh hoạt cá nhân đều tự tay lo liệu.

Thay quần áo xong, Thần Cảnh đế ngồi xuống bàn phê duyệt tấu chương. Thời gian lặng lẽ trôi , một c giờ sau Hồ Xuân vẫn chưa dấu hiệu tỉnh lại.

Thần Cảnh đế bất giác về phía long sàn, trầm giọng gọi: “Đỗ Bình!”

Nghe gọi, Đỗ Bình kh cần đợi lệnh cũng đoán được vị tổ t này muốn hỏi chuyện gì.

“Dạ bẩm Đức Thánh thượng, thái y nói Hồ Chưởng diên vì kiệt sức nên vẫn còn hôn mê sâu. Do trời nắng nóng lại dầm mưa đột ngột, cộng thêm vết thương ở đầu gối khá nặng nên sức lực suy giảm.”

Thần Cảnh đế chau mày. Đỗ Bình th Ngài kh vừa ý nên lập tức nói tiếp: “Dạ bẩm Đức Thánh thượng, thái y cũng nói nếu liên tục cho Hồ Chưởng diên dùng c gừng thì nàng sẽ sớm tỉnh lại thôi ạ. Dạ để thần dặn dò đám nô tì làm ngay.”

B giờ, Thần Cảnh đế mới gật đầu ra vẻ hài lòng. hờ hững hỏi: "Chuyện của Hồ Chưởng diên là thế nào?"

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...