Thanh Xuân Của Tôi Đầy Nắng
Chương 1: Ngày đầu tiên ở ngôi trường mới
Tiếng chu báo giờ học vang lên giữa kh gian rợp nắng.
Trường trung học Phan Châu Trinh nằm ngay giữa trung tâm thành phố tán cây cổ thụ đan xen trên sân, gió lướt qua nghe xào xạc. Buổi sáng tháng Mười, trời vừa đủ mát để ai đó cảm th dễ chịu, vừa đủ ồn ào để biết rằng năm học mới thật sự bắt đầu.
Nguyễn Minh Hoàng đứng trước cổng trường, hít sâu một hơi.
Áo sơ mi trắng, balo đen khoác lệch một bên vai, tai đeo tai nghe nhưng chưa bật nhạc.
Tr chẳng khác gì một học sinh bình thường nếu kh muốn nói là hơi lười biếng với mái tóc rối nhẹ và dáng vẻ chậm chạp.
“Trường mới, bạn mới, giáo viên mới. Mọi thứ đều mới, chỉ là vẫn như cũ…”
khẽ nghĩ, tự cười một bước vào cổng.
Lớp 11A3 căn phòng học nằm ở tầng hai, hướng ra sân sau, nơi giàn hoa gi hồng phấn đang trổ rộ.
Tiếng nói chuyện rộn ràng, tiếng ghế kéo ken két, vài ánh mắt tò mò khi th học sinh mới bước vào.
“Chào em, em là học sinh chuyển trường đúng kh?” – cô chủ nhiệm, cô Dung, hỏi với nụ cười hiền.
“Dạ, em là Nguyễn Minh Hoàng, chuyển từ trường Lê Quý Đôn.”
“, em ngồi bàn cuối, cạnh Linh Đan nhé.”
Cô giáo chỉ tay về phía cô bạn đang cúi đầu viết gì đó.
Linh Đan ngẩng lên đôi mắt đen sâu, mái tóc buộc gọn sau gáy, gương mặt kh quá nổi bật nhưng ánh lại gì đó kiên nghị, sáng rõ.
“Chào .” – Cô nói nhỏ, giọng nhẹ mà rõ ràng.
“Ờ, chào .” – Hoàng cười, gãi đầu.
ngồi xuống, thở ra khẽ khàng, lòng th nhẹ hơn một chút.
“Ít ra ngồi cạnh kh vẻ khó tính.”
Buổi học trôi chậm chạp.
Hoàng phát hiện Linh Đan là lớp phó học tập, mà ai trong lớp cũng nể vì học giỏi và… hay nhắc bài bạn khác.
Thỉnh thoảng cô liếc qua vở , thở nhẹ khi th dòng chữ nguệch ngoạc.
“ viết như vầy làm mà đọc lại được?”
“Ờ… thì tớ bí quyết riêng.”
“Là viết cho khác khỏi mượn chép đúng kh?”
“Chuẩn luôn.”
Câu nói đùa khiến Linh Đan khẽ cười nụ cười đầu tiên trong ngày.
Còn Hoàng, kh hiểu , cảm th lớp học này bỗng… đỡ ngột ngạt hơn hẳn.
Giờ ra chơi, sân trường tràn nắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-xuan-cua-toi-day-nang/chuong-1-ngay-dau-tien-o-ngoi-truong-moi.html.]
Một cô gái tóc nâu nhạt bước vào lớp, tay cầm hộp sữa và nụ cười rạng rỡ.
“Hê! Cho tớ ngồi ké nhé Linh Đan!”
“Vy à, lại trốn trực nhật hả?”
“Kh nha! Tớ… đang giám sát nhóm trực nhật thôi.” – cô gái tên Vy nói, giọng l lảnh.
Vy th Hoàng, ánh mắt sáng lên:
“Ủa, mới hả? Dễ thương ghê.”
“Ờ… cảm ơn?” – Hoàng hơi lúng túng.
“Nguyễn Minh Hoàng, đúng kh? Tớ là Hạ Vy, bạn thân của Linh Đan. Chào mừng đến với lớp 11A3 nơi hỗn loạn nhưng đáng yêu nhất trường.”
Hoàng bật cười: “Nghe giới thiệu là biết chuẩn bị khổ .”
“Chắc c luôn.” – Vy cười khúc khích.
Buổi trưa, Hoàng rời lớp, ngang qua hành lang tầng ba. Ở đó, tình cờ th một cô gái khác dáng nhỏ, mái tóc đen dài, đang ngồi một bên cửa sổ.
Cô đang phác họa gì đó trong cuốn sổ vẽ.
Hoàng dừng lại, ngập ngừng một chút lên tiếng:
“Vẽ đẹp đ.”
Cô giật , quay lại đôi mắt to và trong như nước hồ thu, giọng nhỏ đến mức gió cũng gần như cuốn :
“Cảm ơn… Tớ chỉ vẽ cho vui thôi.”
“ là… học sinh mới à?”
“Ừ, mới chuyển sáng nay.”
“Vậy… chào mừng. Tớ là Minh Hạ.”
Tên khiến Hoàng nhớ mãi.
Kh vì cô xinh hơn ai, mà vì cách cô nói khiến khác th bình yên, như thể mọi ồn ào xung qu đều tan biến.
Chiều hôm đó, khi về đến cổng trường, Hoàng khẽ lại tấm bảng tên lớp 11A3.
Ngày đầu tiên khép lại, kh gì quá đặc biệt chỉ vài câu nói, vài nụ cười, nhưng đủ khiến cảm th một ều mà lâu mới lại xuất hiện:
Sự ấm áp.
tài năng
Bước chân chậm rãi trên con đường về, ánh nắng xiên qua hàng cây, chiếu lên gương mặt trai vừa bắt đầu một hành trình mới.
chẳng biết phía trước là gì chỉ biết rằng, trong lòng đang một niềm háo hức mơ hồ, giống… tuổi mười bảy.
Kết chương 1:
> “Mọi ngôi trường đều câu chuyện riêng. Và đôi khi, những câu chuyện đẹp nhất lại bắt đầu từ những ều nhỏ bé nhất như một lời chào, hay một nụ cười buổi sáng đầu tiên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.