Thanh Xuân Của Tôi Đầy Nắng
Chương 2: Những ngày đầu ở lớp 11A3
Buổi sáng thứ hai ở trường mới, Minh Hoàng đến sớm hơn mọi khi.
Sân trường vẫn còn vắng, nắng chưa gắt, chỉ vài học sinh trực nhật đang quét lá. Tiếng chổi xào xạc xen lẫn tiếng chim kêu nhẹ.
Hoàng ngồi trên ghế đá dưới gốc phượng, tai đeo tai nghe, mắt lên tán lá đang đung đưa. thích cảm giác này yên bình, kh ồn ào, kh cần nói chuyện với ai.
“Ê, học sinh mới mà tới sớm ghê ha?”
Giọng Hạ Vy vang lên sau lưng. Cô chống tay vào h, nở nụ cười rạng rỡ quen thuộc.
Hoàng tháo tai nghe, cười:
“Ờ, hôm qua bị trễ giờ, cô bắt ghi tên, sợ quá nên hôm nay dậy sớm.”
Vy bật cười: “Trường dễ thương mà, chỉ nghiêm với đẹp trai thôi.”
“Vậy chắc tớ nguy to .”
“Ừ, là th số bị chú ý đó.”
Hoàng định đáp lại thì Linh Đan xuất hiện, tay cầm tập đề kiểm tra:
“Vy, đừng chọc nữa. Còn nửa tiếng nữa là kiểm tra miệng môn Lý đó, chuẩn bị .”
“Trời ơi, cô Đan nghiêm túc từ sáng sớm…” – Vy lẩm bẩm, nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm vở ngồi xuống.
Hoàng khẽ cười. Trong ánh sáng buổi sớm, Linh Đan tr thật khác nghiêm nghị mà kh lạnh lùng, như thể cô luôn muốn kéo mọi thứ vào khuôn khổ.
th hơi nể, và… chút tò mò.
Giờ học bắt đầu.
Lớp 11A3 vốn nổi tiếng là “ồn vừa , học vừa đủ”. Ai cũng nói chuyện vừa đủ nghe, chơi vừa đủ vui.
Hoàng thích ều đó. kh kiểu hướng ngoại, nhưng kh đến mức thu .
Trong tiết Toán, cô giáo gọi:
“Nguyễn Minh Hoàng, em lên bảng làm câu 3.”
Cả lớp “ồ” nhẹ.
Hoàng cười trừ, tay cầm phấn bước lên. Dưới lớp, Vy huých Đan:
“Ê, ta run kìa.”
Linh Đan lắc đầu: “Tớ nghĩ kh đâu. vẻ bình tĩnh hơn ta tưởng.”
Hoàng đứng trước bảng, đề một chút viết nh m dòng. Dù kh hoàn toàn chính xác, nhưng cách trình bày khiến cô giáo mỉm cười:
“Cũng khá, chỉ sai ở bước biến đổi cuối. Lần sau chú ý hơn nhé.”
“Dạ.”
Vừa bước xuống chỗ, Vy chìa ngón cái:
“Giỏi ghê! Mới vô mà được cô khen .”
“Ờ… may thôi.”
Linh Đan , ánh mắt thoáng qua chút bất ngờ kh ngờ lười biếng hôm qua lại hiểu bài đến vậy.
Giờ ra chơi, Minh Hạ bước vào lớp.
tài năng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-xuan-cua-toi-day-nang/chuong-2-nhung-ngay-dau-o-lop-11a3.html.]
Cô vẫn mang cuốn sổ vẽ theo, dáng ềm đạm, ít nói, đôi khi chỉ cười nhẹ khi ai đó hỏi.
Vy kéo ghế ra mời:
“Nè, ngồi đây nè Hạ. Bọn này đang kể chuyện kiểm tra Lý bị cô Dung hù chết.”
Minh Hạ khẽ mỉm cười, ngồi xuống:
“Cô Dung nghiêm thôi chứ dễ thương mà.”
Hoàng ngẩng lên:
“ cũng th vậy hả? Hôm đầu tớ cứ tưởng cô khó tính lắm.”
“Kh đâu. Nếu cô khó, chắc tớ chẳng dám nộp bài vẽ lung tung như hôm qua.”
Cả nhóm bật cười.
Kh khí trong lớp trở nên ấm áp lạ kỳ như thể chỉ qua vài câu nói, khoảng cách giữa mới và tập thể đã tan .
Buổi trưa, khi tiếng trống tan học vang lên, học sinh đổ ra sân.
Hoàng vừa dọn sách thì Linh Đan đến, giọng đều đều:
“Này, mai lớp tập văn nghệ cho lễ hội tháng tới. tham gia được chứ?”
“Văn nghệ á? Tớ vụng về lắm.”
“Kh . ta cần thêm dựng ph, chỉnh âm th, kh cần múa hát.”
“Vậy thì được.”
“Ừ, tốt. Tớ sợ thuyết phục Vy mà cô cứ viện cớ bệnh nghề nghiệp làm biếng.”
Vy, đang ăn bánh, liếc sang:
“Này này, tớ ngồi đây nha.”
“Thì tớ nói cho nghe mà.” – Linh Đan đáp tỉnh queo.
Minh Hạ che miệng cười. Hoàng chỉ biết lắc đầu:
“Lớp này vui thật.”
“Ừ.” – Minh Hạ gật nhẹ. “Vui và… hơi ồn. Nhưng đáng yêu.”
Hoàng ba cô gái, khẽ thở ra.
Trong lòng , thứ cảm xúc mơ hồ lại dâng lên lần nữa vừa lạ, vừa ấm, như thể mỗi trong lớp đều đang để lại trong một màu sắc riêng.
Chiều muộn, Hoàng rời trường khi nắng đã nhạt.
Trên con đường rợp bóng cây, gió lướt qua mái tóc . bật nhạc bản ballad nhẹ, giọng ca nam trầm, nghe như nói thay tâm trạng.
Ngày thứ hai trôi qua, kh ều gì lớn lao xảy ra.
Chỉ là vài cuộc trò chuyện, vài nụ cười, vài ánh mắt vô tình chạm nhau.
Nhưng trong lòng Hoàng, biết…
Một ều gì đó đang bắt đầu.
Kết chương 2:
> “Đôi khi, ta chẳng cần ký ức lâu năm để gắn bó. Chỉ cần một buổi sáng trong trẻo, vài bạn mới, và một lớp học đầy tiếng cười thế là đủ để bắt đầu một câu chuyện.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.