Thanh Xuân Của Tôi Đầy Nắng
Chương 4: Tin đồn trong lớp
Sáng thứ hai.
Tiết sinh hoạt đầu tuần chưa bắt đầu mà lớp 11A3 đã rộn như chợ.
Đâu đó vang lên những câu thì thầm, vài ánh mắt trêu chọc, và một tờ gi chuyền tay nhau khiến kh khí càng lúc càng sôi nổi.
“Ê, mày đọc chưa? đăng lên nhóm trường đ.”
“Cái gì mà ‘cặp đôi bán trà sữa hot nhất lễ hội Th Xuân’ nè!”
“Ảnh hai tình dễ sợ luôn á!”
Nguyễn Minh Hoàng vừa bước vào lớp, chưa kịp ngồi xuống đã th hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía .
“Ờ… chuyện gì vậy?”
Hạ Vy từ bàn đầu cười khúc khích:
“ hỏi chi nữa, ta khen cặp đôi bán hàng đẹp nhất lễ hội đó, mà ai đứng bán chính hôm đó nhỉ?”
Linh Đan ngẩng lên khỏi cuốn tập, sắc mặt bình thản nhưng vành tai hơi đỏ:
“Kh cần nói nữa đâu Vy.”
“Ờ, thì tớ nói sai đâu.”
Hoàng chống cằm, tờ gi Vy cầm, và… c.h.ế.t lặng.
Trong bức ảnh là và Linh Đan đang đứng cạnh nhau sau quầy trà sữa. Cô cúi xuống ghi đơn, mỉm cười đưa ly cho khách. Ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ làm khung hình tr ấm áp đến lạ.
khẽ bật cười:
“Tr cũng đâu gì đâu, chỉ là góc chụp thôi mà.”
Vy nháy mắt: “Góc chụp mà khiến ta nghĩ đang Đan bằng ánh mắt của phim ngôn tình đ.”
Hoàng ho khan: “Tớ … bình thường thôi!”
“Bình thường mà dịu dàng dữ vậy à?”
Cả lớp cười ồ lên. Linh Đan bối rối, cắn môi kh nói gì, chỉ lẳng lặng cúi xuống bàn.
Hoàng sang, th dáng cô nghiêm nghị nhưng sống mũi lại hồng lên. gãi đầu:
“Ờ… thôi, kệ . Tin mạng chứ thật đâu.”
Giờ ra chơi, Hạ Vy kéo Linh Đan ra ngoài hành lang:
“Này, kh giận à?”
“Giận gì chứ?” – Đan đáp, giọng đều đều.
“Thì ta ghép đôi với đó. Cả trường đang bàn tán kia kìa.”
“Kh . Miễn đừng lan quá xa là được.”
“ bình tĩnh thật. Nếu là tớ chắc chạy mất dép .”
Linh Đan mỉm cười nhẹ, gió thổi làm mái tóc cô khẽ lay.
“ những chuyện càng th minh thì càng thành thật. Mà tớ cũng… kh th phiền lắm.”
Vy chớp mắt, suýt đánh rơi ện thoại.
“Ơ, khoan… nói gì cơ?”
“Kh gì hết. Vào lớp .” – Linh Đan quay , giọng nhỏ hơn hẳn.
Buổi trưa, Minh Hạ đến muộn.
Cô ngồi xuống cạnh Hoàng, đặt túi bánh lên bàn.
“Nghe nói nổi tiếng lắm hả?”
Hoàng rên: “Đừng nhắc nữa… đâu ta cũng .”
“Thế à?” – Hạ chống cằm, nhoẻn miệng cười. “Vậy mà tớ th cũng đáng yêu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-xuan-cua-toi-day-nang/chuong-4-tin-don-trong-lop.html.]
“Đáng yêu cái gì?”
“Ảnh hôm đó. Tớ lưu lại đ.”
Hoàng quay sang, th cô giơ ện thoại với nụ cười dịu như nắng sớm.
Bức ảnh chính là góc khác: Linh Đan đang cúi đầu, Hoàng cô, cả hai cùng cười.
im lặng vài giây.
“…Tớ kh biết tr lại cười kiểu đó.”
“Ừ. Tr thật hơn mọi khi.” – Hạ khẽ nói, lơ đãng mở sổ phác họa.
Hoàng thoáng ngẩn . Kh hiểu , giọng cô lúc nói câu lại khiến hơi bối rối.
Chiều về, trời mưa nhẹ.
Hoàng dắt xe ra khỏi cổng trường thì th Linh Đan đang che cặp bằng áo khoác, dáng nhỏ n ướt lấm tấm.
vội chạy lại:
“Này, kh mang ô à?”
“Kh. Tớ nghĩ mưa nhỏ thôi…”
Hoàng mở chiếc dù duy nhất trong giỏ xe, đưa cho cô:
“Cầm .”
“ thì ?”
“Tớ chạy xe mà, kh đâu.”
“Nhưng mưa thế này ướt hết đó.”
“Thì mai tớ bệnh, cho chép bài là được .”
Linh Đan khựng lại, giây lát. Mưa rơi lộp độp trên dù, âm th nhẹ nhưng rõ.
Cô khẽ mỉm cười, giọng mềm :
“Đưa vai lại gần chút, chia ra mà che.”
Hoàng sững .
Hai cùng dưới chiếc ô nhỏ, mưa nhẹ vờn qu, con đường trước mặt loang ánh đèn vàng mờ ảo.
Kh ai nói gì thêm, nhưng cả hai đều nghe th rõ nhịp tim của nh hơn, lạ hơn.
Tối đó, trong nhóm chat lớp, tin đồn vẫn chưa dừng.
“Ảnh dưới mưa, như poster phim học đường luôn!”
“Ghép đôi 11A3 đúng thật nha!”
Hoàng lướt qua, kh đáp. chỉ dòng tin n riêng vừa tới.
tài năng
Linh Đan: “ về nhà chưa?”
Hoàng: “. Còn ?”
Linh Đan: “Cũng vừa về. Cảm ơn vì cái ô.”
Hoàng: “Kh gì. Mà... kh th phiền vì tin đồn chứ?”
Linh Đan: “Kh đâu. Ít ra nó khiến tớ cười.”
Hoàng dừng lại, dòng chữ một lúc lâu.
kh hiểu cảm giác trong n.g.ự.c là gì chỉ biết tim bỗng đập hơi mạnh, và đôi khi, những ều bắt đầu bằng tin đồn… lại hóa ra là thật.
Kết chương 4:
> “Tin đồn thể là lời nói đùa của ngoài,
nhưng với ai đó, nó lại là lý do để mỉm cười,
là bước đầu cho một câu chuyện mà chính họ cũng kh ngờ tới.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.