Thanh Xuân Của Tôi Đầy Nắng
Chương 3: Lê hội thanh xuân bắt đầu
Buổi sáng thứ năm, sân trường Trung học số 7 rộn ràng hơn mọi ngày.
Những tấm băng rôn treo khắp nơi, dòng chữ đỏ nổi bật:
“Chào mừng Lễ hội Th Xuân – nơi lưu giữ khoảnh khắc tuổi 17”
Từng tốp học sinh qua mang theo thùng sơn, vải màu, bong bóng, cả loa kéo… tiếng cười nói ồn ào xen lẫn mùi keo và mùi phấn trắng.
Nguyễn Minh Hoàng đứng giữa khung cảnh đó, thở dài một hơi.
“Linh Đan ơi, bảo tớ đến phụ, mà tớ th giống bị lừa lao động c ích thì đúng hơn đ.”
Cô bạn cùng bàn kh ngẩng đầu, vẫn chăm chú cắt tấm bìa màu x:
“Lao động là vinh quang. Với lại cao, chỉ mới dán được phần trên kia.”
“Ờ, cao để bị lợi dụng chứ gì…” – Hoàng lầm bầm, nhưng vẫn cầm băng keo leo lên ghế.
Bên cạnh, Hạ Vy vừa tô vẽ vừa cười khúc khích:
“ than vậy thôi chứ lát nữa ai khen ‘cái ph lớp đẹp quá’ là lại tự hào cho xem.”
“Kh nha.” – Hoàng cãi lại yếu ớt. “Tớ chỉ muốn làm nh cho xong, ăn sáng.”
Minh Hạ ngồi ở góc lớp, cầm cọ tô mảng màu cuối cùng trên tấm biển “11A3 – Nơi th xuân bắt đầu”. Cô kh nói nhiều, chỉ khẽ mỉm cười khi nghe bọn họ cãi nhau.
Ánh sáng lọt qua khung cửa sổ, phản chiếu lên mái tóc nâu sẫm của cô, khiến khung cảnh tr như một bức tr yên bình giữa buổi sáng rộn ràng.
Đến gần trưa, sau hơn hai tiếng dán, cắt, sơn, vẽ, lớp 11A3 cuối cùng cũng hoàn thành xong gian hàng của .
Một gian nhỏ trang trí bằng ph x trắng, treo đèn lồng gi, phía trước là bàn gỗ bày đồ ăn vặt: kẹo b, trà sữa, bánh tráng trộn, cả… mì cay tự chế.
Hạ Vy chống nạnh một lượt, cười mãn nguyện:
“Đẹp! Đáng đồng tiền bát gạo c sức m đứa !”
“Tiền bát gạo gì…” – Linh Đan liếc cô. “Tụi tự làm hết, ai trả c đâu.”
“Thì tớ nói ẩn dụ thôi mà. Mà này, ai sẽ đứng bán chính đây?”
Cả đám im lặng ba giây. tất cả quay đầu về cùng một hướng.
Nguyễn Minh Hoàng chỉ tay vào , nhướn mày:
“… lại tớ?”
Vy chống cằm: “Nam chính trong lớp, ngoại hình ổn, nói chuyện dễ nghe. đứng bán là hút khách liền.”
“Kh. Tuyệt đối kh.”
“ Linh Đan đứng cùng.”
“…Được.”
Vy và Hạ phá lên cười. Linh Đan đỏ mặt khẽ lườm:
“ cần đồng ý nh thế kh?”
Hoàng cười trừ:
“Ờ… thì để đỡ tớ đứng một thôi mà.”
Chiều hôm đó, sân trường ngập nắng, học sinh các lớp tấp nập chuẩn bị. Gian hàng lớp 11A3 nh chóng trở thành ểm tụ tập vì kh khí vui vẻ và “nhân viên bán hàng” bắt mắt.
“Trà sữa đường đen giảm giá cho học sinh nữ nha!” – Hạ Vy hét to qua loa.
“ chắc cô chủ nhiệm nghe được câu này kh sẽ trừ ểm hạnh kiểm kh đ?” – Linh Đan nhăn mày.
Vy nhún vai: “Miễn bán chạy là được.”
Hoàng vừa ghi hóa đơn vừa cười, giọng nói pha chút trêu chọc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/th-xuan-cua-toi-day-nang/chuong-3-le-hoi-th-xuan-bat-dau.html.]
“Nhờ câu đó mà nãy giờ tụi lớp bên kia qua mua liền bốn ly đ.”
“Th chưa? Marketing tâm như tớ!”
Minh Hạ ngồi phía sau quầy, lặng lẽ vẽ lại khung cảnh. Trong bức tr cô, Linh Đan nghiêm túc nhưng dịu dàng, Hạ Vy rạng rỡ như ánh nắng, còn Minh Hoàng thì… cười, nụ cười tự nhiên mà cô chưa từng th hôm nào.
Buổi chiều, gió mát thổi qua, nắng nhạt dần.
Khi lễ hội gần kết thúc, Linh Đan ngồi nghỉ sau gian hàng, mái tóc dính vài sợi gi màu. Hoàng đưa cho cô chai nước.
“Cảm ơn. mệt kh?” – cô hỏi.
“Kh . Còn ?”
“Cũng hơi mỏi chân.”
Hoàng ngồi xuống cạnh, đám học sinh đang chơi bóng chuyền ở sân bên kia:
“Tớ cứ tưởng m lễ hội thế này nhàm lắm, ai ngờ cũng vui thật.”
“Ừ.” – Linh Đan mỉm cười. “Vui là vì cùng làm với .”
cô, muốn nói ều gì đó, nhưng Vy đột ngột lao đến, trên tay cầm phiếu bốc thăm trúng thưởng:
“Ê, ê! Lớp trúng giải gian hàng sáng tạo nhất !”
“Thật á?” – Linh Đan bật dậy.
“Thật chứ! Cô hiệu phó mới th báo xong. 11A3 tg !”
tài năng
Cả nhóm cùng reo lên, cười vang cả góc sân.
Hoàng qu Linh Đan đang cười tươi, Hạ Vy nhảy nhót, Minh Hạ ngồi vẽ tiếp khung cảnh .
Trong khoảnh khắc đó, nhận ra… th hạnh phúc thật sự.
Kh vì chiến tg, mà vì những bên cạnh.
Tối về, Hoàng nằm trên giường, bật ện thoại xem lại những bức ảnh cả lớp chụp trong lễ hội.
Trong một bức, Linh Đan và Hạ Vy đứng hai bên, Minh Hạ phía sau giơ hai ngón tay tạo dáng, còn thì đang cười, nụ cười thoải mái hiếm hoi.
Tin n mới đến.
Linh Đan: “Hôm nay vui nhỉ?”
Hoàng: “Ừ, vui thật.”
Linh Đan: “Ngày mai vẫn là 7h tập thể dục nhé, đừng ngủ quên.”
Hoàng: “Để xem… 😏”
Linh Đan: “Đừng để tớ kéo dậy lần nữa.”
Hoàng: “Ờ, được . Ngủ ngon.”
Linh Đan: “Ngủ ngon.”
Hoàng bật cười, tắt màn hình, thả lỏng .
Ngoài kia, trăng treo cao, tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ.
Ngày hôm nay, lẽ là một trong những ngày đáng nhớ nhất của tuổi học trò.
Một ngày bình thường, nhưng ấm áp đến lạ.
Kết chương 3:
> “Th xuân vốn dĩ chẳng cần ều gì lớn lao.
Chỉ cần vài bạn, một nụ cười, và một buổi chiều nắng nhẹ thế là đủ để khiến tim ai đó khẽ rung lên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.