Tháo Bỏ Mặt Nạ
Chương 10: Tháng ngày sau này càng không dễ dàng
Steven sau khi bàn chuyện với khách hàng thì một ra ban c ngoài nhà hàng hóng gió, tay cầm chiếc ện thoại do dự mãi cuối cùng cũng ấn vào phím gọi, kết nối với số máy của Dĩ Ninh.
Tiếng chu đầu dây vang lên kéo dài, qua một lúc lâu thì kh ai mở máy. Steven càng thêm nôn nóng, muốn gọi lại lần nữa thì nghe được tiếng giày cao gót sau lưng vang lên, quay lại .
Anna uyển chuyển bước tới, dáng vẻ cao sang nổi bật trong chiếc váy c sở màu cam đất, tươi cười và cất tiếng: “Em dùng cơm với bạn, tr th Jay, liền đoán ra l qu đây.”
Steven nhún vai, tỏ ra kh bận tâm, ánh mắt lại di chuyển xuống màn hình ện thoại, chút bồi hồi nhen lên.
“ kh ngạc nhiên là em quen biết Jay?”
Nghe Anna nói Steven mới thực sự chú ý, quả nhiên là thắc mắc vì hai họ quen nhau.
“Chỉ là tình cờ hỏi thăm lẫn nhau, em cũng muốn biết về cô út của thế nào...” Anna cuối cùng tự trả lời.
Th Steven mất tập trung vào ện thoại, lại tỏ ý phớt lờ với cô, trong lòng Anna là kh vui. Từ trước đến nay, kh ai đối đáp với cô mà lại lạnh nhạt như vậy.
Anna bất mãn, muốn kết thúc cuộc trò chuyện thì nghe được Steven mở lời: “Muốn tìm hiểu cô út thì nên chọn trò chuyện với . Về chuyện chiếc váy, hy vọng kh khiến em để bụng.”
“Vâng.”
“Lần trước kh cơ hội thăm hỏi qua lại nhiều hơn, vậy thì hẹn em bữa tối hôm sau dùng bữa.”
“Hy vọng là một bữa tối thật sự thân mật.” Anna nhếch môi, xoay lưng rời , thần thái kiêu hãnh.
Steven kh màn để ý, ngón tay giống như vô thức chạm vào phím kết nối, tiếng chu vang lên, lần này nh đã mở máy.
“Alo!”
Steven vừa áp sát ện thoại vào tai thì khựng lại, do dự mới mở lời: “Đưa máy cho Dĩ Ninh!”
“Hoàng Phong! Giờ này ai gọi thế?”
“Chắc lại là gã si tình nào đó của em .”
Đối đáp của Tô Hoàng Phong và Dĩ Ninh ở bên kia đầu dây Steven đều nghe lọt hết vào tai, bản thân suýt thì muốn bẻ gãy chiếc ện thoại làm đôi.
Dĩ Ninh trả lời ện thoại, âm th hơi dè dặt: “Steven! gọi đến việc gì ạ?”
Steven ều chỉnh tâm trạng, giọng nói trầm trầm vang lên: “Nghe giọng nói của em vẻ đã được khỏe nhiều.”
“Cảm ơn quan tâm, cũng nhờ bác sĩ của gọi đến, kê thuốc uống liền hạ sốt.”
“Còn cánh tay...”
“Đã bớt đau.”
Steven cảm th bản thân đã lo lắng dư thừa trong lòng bất giác lại sinh ra giận dỗi, buồn bực nói: “Hôm sau đặt một bó hoa lớn thay mang đến tặng Anna Winslet .”
Bên kia đầu dây Dĩ Ninh vẻ sững sờ, nhưng nh cô đã đồng ý: “Vâng ạ. yên tâm, sẽ kh sinh thêm chuyện.”
“Còn nữa...”
“ ạ?”
“Sau này đừng chơi trò ngất xỉu trước mặt nữa, th nhàm chán. Minh tinh ngất trên thảm đỏ, nữ nhân viên văn phòng áp lực c việc xỉu gục... m hình ảnh như vậy gặp qua nhiều , kh động tâm nỗi đâu.”
Dĩ Ninh vừa muốn lên tiếng giải thích thì bên kia đầu dây Steven đã sớm tắt máy, trong lòng cô giống như một cục tức chặn lại ngay ngực, buồn bực kh thôi. Lý nào lại nghi ngờ cô giả vờ diễn kịch, ta nghĩ là ai chứ?
Dĩ Ninh ghim chuyện này trong lòng, rốt cuộc cả buổi tối cũng kh thể ngon miệng với Tô Hoàng Phong và Kang Ji Seok.
Lại nghĩ đến ều kiện vớ vẩn của Hàn Nghiên kh khỏi th thêm phiền.
Theo ý của Steven, Dĩ Ninh kh đến c ty làm việc, nhưng vẫn theo Jay theo sát vụ thu mua nhà ở tòa chung cư cũ khu Cửu Long Thành. Tầm xế chiều được rỗi rảnh thì mang bó hoa tulip đỏ rực đến nơi làm việc của Anna để bày tỏ thành ý.
Tr th cô đến và mang tặng bó hoa, Anna cũng chút bất ngờ, vẻ mặt vẫn giữ sự đắc ý.
“Rachel! Pha giúp hai cốc hồng trà .”
Dĩ Ninh hơi khựng lại, quay sang thì th trợ lý của Anna khẩn trương đẩy cửa ra ngoài, trong lòng lại cảm giác tự giễu.
“Hy vọng em bỏ qua chuyện ngày hôm qua! Bó hoa này là tâm ý của Phó chủ tịch.”
Dĩ Ninh trao tặng hoa, thái độ kín kẽ.
Anna tươi cười nhận l, quét mắt đánh giá cô một lược, kh ngại nói ra lời đả kích.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chẳng hiểu nổi vì Hoàng Phong chấp nhận cho chị làm c việc hèn mọn này, dì Ân Liên nói cũng chẳng sai.”
Trợ lý mang hồng trà và ểm tâm đặt lên bàn, tiện thể nhắc qua lịch trình c việc của Anna, nghe xong Anna liền khó chịu trách móc.
“Kh th ngoài ở đây hay ? Nhàm chán!”
“Xin lỗi!”
“Rachel! Loại ngu xuẩn như cô nên học tập Lễ tân dưới sảnh chính .”
Trợ lý Rachel tái mặt, dường như kh hiểu chuyện gì.
Anna chán ghét phất tay bảo: “Ra ngoài , hết chuyện của cô .”
Dĩ Ninh dõi theo đối phương cúi mặt ủ rũ đẩy cửa ra ngoài, nhưng chẳng hiểu cô lại cảm th mà Anna vừa sỉ nhục ngược lại chính là cô.
“Rachel! Tháng ngày sau này càng kh dễ dàng đâu.”
Dĩ Ninh đứng bật dậy, lạnh lùng lên tiếng: “Em kh cần lo nghĩ sâu xa, cứ cắn chặt kh bu chuyện xưa cũ, hèn mọn mới đúng là em đó.”
Anna nghiến răng, kh tin được Dĩ Ninh dám ăn nói ng cuồng với cô như thế. Cô tức giận rít lên: “Chị cút ! Kh tiếp nữa.”
“Em chướng mắt với , em nghĩ rằng thích tr th vẻ mặt của em ? luôn cố dây dưa là em thôi.”
Dĩ Ninh cầm l túi xách, một mạch thẳng ra ngoài.
Anna cười lạnh, nhưng trong lòng như cuồng phong.
Cô hận.
Chỉ cần Dĩ Ninh được sống tử tế cô liền muốn triệt tiêu.
Cô nhất định đập tan bộ dạng đắc ý đó, kh để sót lại chút ít nào.
Dĩ Ninh cố gắng dẹp bỏ tâm trạng tồi tệ, lựa cho chiếc váy và ểm trang nhẹ nhàng đến chỗ hẹn mà Hàn Nghiên sắp xếp.
Tối qua cô muốn nói chuyện này cho Hoàng Phong biết, để kh hoang mang hay nảy sinh nghi ngờ kh đáng , nhưng lo sợ Kang Ji Seok cũng biết thì sẽ ái ngại và cảm th lỗi với cô. Ngẫm nghĩ, cuối cùng cô quyết định chọn im lặng.
Dĩ Ninh đến trễ hơn đối phương, e dè mở lời khách sáo, sau đó âm thầm đánh giá trai mà Hàn Nghiên luôn miệng tán dương, thật sự chút bất đắc dĩ.
của Hàn Nghiên xem chừng đã gần bốn mươi, dáng vẻ cao ráo lịch sự, nhưng cũng thuộc dạng mắt để trên đầu, qua vài câu nói thì đã khiến Dĩ Ninh bài xích trong tiềm thức.
Nhưng kh muốn kh khí mất vui, khiến Hàn Nghiên sinh lòng thị phi nên cô cũng nhẫn nại đối đáp lễ phép.
“Vừa nói là Trưởng phòng Sales của một c ty Quảng cáo?”
“A, đó là Nghị Gia, một trong những c ty con của Tập đoàn Duẫn Phong.”
Dĩ Ninh bất giác lạnh sống lưng, hỏi xác minh lần nữa, “ là của Tập đoàn Duẫn Phong?”
“Đúng vậy. Duẫn Phong tiếng tăm, em chắc là nghe qua.”
Dĩ Ninh tối mặt.
Cô kh nghe qua mà là qua trong gi, được Jay ghi chú cẩn thận đó là Tập đoàn cạnh tr tối kỵ của MG, bất kì nhân viên giữ chức vụ quan trọng đều kh được mối quan hệ ngoài luồng với bên đó, nếu kh... yêu cầu sa thải.
Di Ninh căng thẳng, vội vàng kiếm cớ vào nhà vệ sinh.
Cô muốn gọi cho Hàn Nghiên, nhưng trong lòng lại đắn đo kh dứt.
thể đây là cái bẫy, lý nào lại trùng hợp như thế?
Dĩ Ninh hoang mang tột độ, nhưng vẫn muốn dành cho Hàn Nghiện sự tin tưởng. Dù gì thì Hàn Nghiên theo quan sát của cô kh là loại tâm cơ, huống chi chuyện c ty cạnh tr cấm kỵ, chưa chắc cô được rõ.
Chắc hẳn là trùng hợp.
Nếu là trùng hợp thì cô thể khéo léo hành xử cho qua.
Dĩ Ninh rửa mặt, sau đó tô lại son dưỡng môi, đến khi l lại cảm xúc mới bình thản trở ra ngoài.
“Gan ngỗng này mùi vị kh tồi, uống chung với rượu trắng này là hợp nhất! Em thử nhé!”
Dĩ Ninh tươi cười chạm ly rượu thủy tinh trong tay với đối phương, sau đó nhấp một ngụm lớn, cô né tránh trao đổi nên cúi gầm mặt ăn nốt phần gan ngỗng trong đĩa.
Bụng dạ bắt đầu th bồn chồn khó chịu.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.