Tháo Bỏ Mặt Nạ
Chương 11: Nhưng anh ghen
Phía này Anna gọi ện thoại nói lời cảm ơn bó hoa mà Steven tặng, tỏ ra cao hứng bu chuyện một hai câu, sau đó làm như vô tình nhắc đến Dĩ Ninh.
“Chiếc váy bị bẩn, khiến trường quay ngưng đọng c việc nhưng vẫn kh nặng lời với Thư ký của , xem chừng ra quý mến chị .”
Steven im lặng kh lên tiếng.
Anna vẻ đã quen với thái độ này, vẫn chuyên tâm d dài câu chuyện: “Hôm nay gặp nhau em và Rachel trò chuyện vài câu. Ây! Kh ngờ là đêm nay chị hẹn coi mắt, đối phương còn là nhân viên của Duẫn Phong. Steven! dùng cách này, lợi dụng Thư ký thăm dò tin tức của đối tác cạnh tr hay ?”
Steven tiếp tục im lặng, mà bản thân Anna xem như đã nói đủ, chỉ tươi cười và tắt máy, hoàn toàn kh cần suy đoán tâm trạng của Steven ra .
B nhiêu gộp lại, hoàn hảo khiến Dĩ Ninh bị đuổi việc và mất d dự.
Anna lại chợt nhớ ra chuyện gì đó, liền kh muốn bỏ lỡ cho liên lạc với bà Ân Liên.
Steven chiếc ện thoại thất thần m giây, trong đầu đều là hình ảnh của Dĩ Ninh tươi cười ngồi đối diện một gã đàn chuyện trò coi mắt, trong lồng n.g.ự.c như đốm lửa.
kh chút do dự liền gọi ện thoại bảo thư ký ở văn phòng Phó chủ tịch ều tra Dĩ Ninh đang ăn tối ở nhà hàng nào trong thành phố.
Kh chờ đợi, Steven xuống gara lái xe chạy xuống đường, dựa theo phỏng đoán mà nhắm địa ểm chạy .
vạn lần kh tin Dĩ Ninh sẽ hẹn hò với tên đàn khác, mà còn là giữ chức vụ quan trọng ở Duẫn Phong.
Cô quả nhiên biết cách làm cho th thất vọng.
Đến khi thư ký gọi đến cho địa ểm chính xác, lúc này Steven liền cho xe tăng tốc, đáy mắt hầu như đều là lửa hận.
Chẳng ngày trước luôn giữ hình mẫu nữ sinh kiêu ngạo hay ? Kh màng liếc đến bất kì nam sinh nào, đến cả cũng kh ngần ngại phớt lờ, hiện tại... lại tỏ ra tùy tiện như thế. Trong khi vẫn giữ mối quan hệ yêu đương với Tô Hoàng Phong. Coi mắt? Chuyện này thật nực cười biết bao.
Steven bước xuống xe, lập tức nhân viên cung kính cúi chào và kéo mở cánh cửa chính.
sải bước thật nh vào sâu bên trong khu VIP, ánh mắt quan sát từng khu ngăn cách th qua bức bình phong cổ ển, cho đến khi…
“Hạ Ưng?” Steven rít qua kẽ răng khẽ thốt lên một tiếng. Kh ngờ đối tượng coi mắt của Dĩ Ninh lại là tên lẻo mép chẳng ra gì mà m hôm trước giáp mặt.
Mà Hạ Ưng và Dĩ Ninh phía trước, hầu như kh phát giác ra sự tồn tại của , vẫn thân mật ôm dìu l nhau hướng lên khu vực khách sạn tầng trên.
Steven phát hỏa, nghiến răng nghiến lợi đứng ngây ra đó hai bọn họ khuất sau cánh cửa thang máy.
kh dám tin, Dĩ Ninh lại trở thành loại con gái như thế... cô ta, tuyệt đối kh xứng đáng nhận được sự khẩn trương bận tâm của .
Steven siết chặt nắm đ.ấ.m xoay lưng bỏ , kh muốn can dự vào chuyện bẩn thỉu đó.
Phía này, Dĩ Ninh choáng váng cố bấu víu vào thân áo vest của Hạ Ưng, chỉ sợ bu ra cơ thể sẽ xoay như chong chóng và rơi xuống vực thẳm. Cơ thể cô nóng rực, đầu óc quay cuồn cuộn... kh biết được bản thân cô đã ăn nhầm thức độc dược gì, lại khiến cơ thể nảy sinh phản ứng kỳ dị như thế.
Dĩ Ninh vẫn còn nghĩ rằng Hạ Ưng ý tốt đưa cô lên một căn phòng nghỉ ngơi, cho đến khi, trong khoảng lờ mờ như lớp sương dày đặc bao phủ, cô phát giác đối phương đang cởi bỏ thân áo trên xuống, khóe môi tựa hồ đang cười ngả ngớn...
Kh xong ... Cô kh vì uống thuốc hạ sốt giảm đau bị kích ứng, hay là do rượu làm cho choáng váng. Hạ Ưng, ý xấu.
Dĩ Ninh lần tìm ện thoại, muốn gọi báo cho Tô Hoàng Phong nhưng cánh tay nâng lên lại kh bao nhiêu sức lực. Nước mắt của cô trong phút chốc lã chã rơi xuống ga giường.
Cách đây kh lâu, vì xúc động nhất thời, cùng lúc men trong , cô đã phát sinh quan hệ với một lạ mặt mà cô nhầm tưởng là Tô Hoàng Phong. Đối với chuyện này cô vô cùng trăn trở và buồn phiền, cũng kh dám thổ lộ với Hoàng Phong san sẻ.
Đêm nay nếu như phát sinh loại chuyện đáng xấu hổ đó với Hạ Ưng, cô liệu rằng còn can đảm đối diện với Hoàng Phong?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dĩ Ninh gắng gượng ngồi dậy thì cơ thể càng nặng trĩu kh thể cử động, cặp mắt dần kh mở lên nỗi, chỉ muốn ngủ .
Cô dùng tay véo mạnh vào da thịt để bản thân được tỉnh táo trở lại, nhưng mọi hành động đều là dư thừa.
Hạ Ưng ngả ngớn nói năng linh tinh, Dĩ Ninh kh nghe rõ, nhưng biết sắp làm ra chuyện đồi bại với cô, bao nhiêu lý trí đều dồn sức để kháng cự.
Thân thể của Hạ Ưng dần áp sát lên cô, bàn tay thô lỗ di chuyển dọc theo thân váy... Dĩ Ninh bất lực, nước mắt lẳng lặng rơi xuống... sau đó thì nh chóng mất dần ý thức, chìm sâu vào giấc ngủ.
Hạ Ưng cười khoái trá, chậm rãi cởi bỏ chiếc váy trên Dĩ Ninh xuống, tia mắt chứa đầy dục vọng, kh ngừng thều thào xuýt xoa.
chưa từng th cô gái nào xinh đẹp long l như thế bao giờ, ngay khi chạm mặt... hầu như kh thể kiềm chế được. So với vẻ kiều diễm khó cưỡng của em họ Hàn Nghiên, thì sức hút mà Dĩ Ninh mang lại còn vượt trội gấp bội phần. Hạ Ưng xác định, đêm nay nhất quyết chiếm hữu cô gái này.
“Mở cửa!” Steven rít lên.
Nhân viên khách sạn run rẩy lắc đầu: “Chúng ... chúng kh quyền hạn này, Ngài Dawson! Mong th cảm.”
Steven quay phắt lại ghì siết cổ áo của đối phương thật mạnh, ánh mắt như muốn g.i.ế.c , lặp lại câu nói cũ: “Mở cửa!”
Dọc theo hành lang, vị Giám đốc chạy thật nh đến, vội vã can ngăn hành động của Steven lại, nhưng kh hề đả động được cơn thịnh nộ và sự kiên quyết của Steven hiện giờ.
“ mở, mở... Ngài đừng nóng giận.”
Giám đốc nh nhẹn làm loạt thao tác, cuối cùng cũng giúp Steven mở toang cánh cửa phòng.
Cảnh tượng bên trong làm cho mọi kinh ngạc, mặc dù là chuyện nằm trong tưởng tượng, nhưng dẫu ... bọn họ với cương vị này, vẫn đang phạm sai nghiêm trọng.
“Mẹ nó! Bọn mày ên à? Cút hết...” Hạ Ưng nghe tiếng động ngoài cửa liền cảnh giác kéo tấm khăn lớn đầu giường che c lại, hùng hồn cảnh cáo.
Tuy nhiên, trong tích tắc liền đón l một cú đạp thật mạnh từ phía Steven. Sau đó liên tiếp m cú như trời giáng. Mà hai con ngoài kia... kh ai can đảm chạy vào can ngăn. Họ biết Steven là ai, thân phận gì, tuyệt đối kh dám đắc tội.
“Phó chủ tịch Dawson... tha mạng... Từ từ nói...”
Steven tung cước bạo, mỗi quyền hạ xuống đều muốn dồn Hạ Ưng vào chỗ chí mạng, trong khoảnh khắc đã biến kh ra nằm sấp dưới sàn thở hổn hển.
Sợ xảy ra án mạng, hai ngoài cửa rốt cuộc cũng chạy vào can ngăn.
Steven ngừng tay, liền quay sang quan sát Dĩ Ninh đang nằm trên chiếc giường... đến lúc này mới thể ngầm xác định, cô chỉ là bị hại. Trong lòng như kim đâm, đau đớn vô cùng.
Tay khẽ khàng đặt lên gò má mềm mại của cô, tâm tư d.a.o động... nếu như kh quay lại kịp lúc, chỉ e cô bị tên thối tha kia dày xéo.
Dám động vào con gái của ? Thật khốn kiếp!
Chu ện thoại trong túi áo vest reo lên, Steven nhất thời sực nhớ đến, còn cuộc hẹn xã giao vô cùng quan trọng.
mở máy, nghe Jay bên kia đầu dây thúc giục. Steven lưu luyến Dĩ Ninh trên giường, sau đó kh thể kh quay lưng rời , chỉ kịp để lại ánh mắt ám hiệu cho nhân viên khách sạn xem chừng.
Lúc ra đến bên ngoài, cũng ngoài dự liệu chạm mặt với Tô Hoàng Phong.
Cả hai khựng lại nhau mất hai giây, sau đó thì mỗi một hướng. Tô Hoàng Phong cũng kh hề muốn nói lời dây dưa, tức tốc lao vào trong căn phòng vừa .
Sau lưng Steven vang lên tiếng gọi ‘Dĩ Ninh’ hết sức bàng hoàng của Tô Hoàng Phong. Steven thì vẫn duy trì bước chân thật nh của , vẻ mặt lạnh nhạt, giống như kh hề bận tâm đến loạt chuyện vừa xảy ra.
Nhưng ghen. Cồn cào và khó chịu.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.