Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tháo Bỏ Mặt Nạ

Chương 3: Đối phương là ai?

Chương trước Chương sau

“Dĩ Ninh! M ngày qua em làm việc ở MG thế nào, đều thuận lợi chứ?”

“Thời gian này em chủ yếu tham gia lớp bồi dưỡng nhân viên mới, chưa tiếp xúc c việc chính. Nhưng môi trường ở đây làm việc năng nổ, em thích.”

“Ừ hử! thì đang xem lý lịch của Steven Dawson kia, cảm giác kh an tâm khi em làm thư ký cho ta.”

Dĩ Ninh bật cười.

Bên kia ện thoại Tô Hoàng Phong vẻ giận dỗi nói: “Em kh được động lòng trước vẻ ngoài của ta đâu đ!”

đang lo cho sẽ bị em sàm sỡ hay ?” Dĩ Ninh lại bật cười thành tiếng, ngưng một lúc, cô nói: “Còn , khi nào về lại Hong Kong?”

vừa xuống máy bay liền ện thoại cho em đây.”

“Ây! Vậy thì tốt quá, em muốn mời ăn bữa tối.”

“Xem kìa, gần đây tâm trạng em vẻ tốt. À, mẹ cũng đến... Dĩ Ninh! Cả nhà ba chúng ta cùng ngồi xuống thoải mái ăn một bữa cơm nhé!”

Dĩ Ninh bất ngờ, bước chân đang di chuyển vào đại sảnh bỗng dừng lại. Vài giây sau cô lại tỏ ra thoải mái và nói:

“Được, chỉ cần th vui.”

Chỉ cần là chuyện Tô Hoàng Phong mong muốn cô sẽ cố gắng thực hiện. Những năm qua, vì cô hy sinh nhiều, chuyện gì cũng lo nghĩ cho cô. Huống chi, chưa từng bắt ép cô làm ều gì vì , chuyện ngày hôm nay, vốn dĩ chỉ muốn mẹ và cô được hòa thuận, lo nghĩ cho tương lai của hai .

Dĩ Ninh định nói thêm ều gì đó thì đột nhiên tr th đàn tiến về phía cô, liền nói lại với Tô Hoàng Phong: “ nghỉ ngơi , em việc , sẽ gọi cho sau.”

Dĩ Ninh cất ện thoại vào trong túi xách, hơi mất tự nhiên đối phương hớn hở lao về phía cô, biểu cảm hết sức xúc động và vui mừng.

“Dĩ Ninh! Vừa còn tưởng bản thân nhầm. Thật sự kh ngờ thể gặp ở Hong Kong...”

Dĩ Ninh miễn cưỡng nở nụ cười.

Đối phương lại vì biểu tình xa cách của cô mà ngại ngần nghi vấn: “... kh nhớ ra hay ?”

“Kỳ Viễn! nhớ chứ!”

Kỳ Viễn mừng rỡ, ánh mắt Dĩ Ninh như được thắp sáng.

“Nhiều năm qua lúc nào cũng hy vọng thể gặp lại . Năm xưa chọn trường, vì nghe theo chọn học ngành Kiến trúc mới nhiều thành tích như hôm nay, chứ nếu kh, biết chừng sẽ là tên Họa sĩ nghèo khiến cha mẹ lo lắng.”

Nói đến đây Kỳ Viễn vội rút d ra đưa đến trước mặt Dĩ Ninh, tựa như nhiều lời hơn muốn nói nhưng lại bị vẻ xa cách của Dĩ Ninh tạo bức ngăn.

Ngẫm nghĩ, Kỳ Viễn kh khỏi bật hỏi:

“Nghe nói làm việc ở Cục kiểm toán Cambridge, đột nhiên xuất hiện ở đây? chuyển đến làm kiểm toán ở Hong Kong ư? MG đang bị bên trên ều tra sổ sách hay kh?”

Dĩ Ninh bất ngờ trước loạt nghi vấn này của Kỳ Viễn, cô nhướng mày tỏ ra vu vơ đáp: “ đã thôi việc ở đó, hiện tại làm ở MG, nhưng... chưa d .”

Dĩ Ninh nói câu này, thì cũng đưa tay nhận l tấm d của Kỳ Viễn.

Sau đó nói thêm đôi câu chào hỏi, Kỳ Viễn đành rời .

Đợi khi Kỳ Viễn khuất dần bên ngoài cánh cửa, Dĩ Ninh mới tiến lại chỗ thùng rác, vò nhẹ tấm d trong tay dứt khoát ném vào.

Lúc cô quay qua hướng về chỗ thang máy thì vừa hay chạm mặt với Steven Dawson từ bên trong thang máy ra.

Vì thiết kế bốn mặt lắp tường kính trong suốt nên mọi động tác của Dĩ Ninh vừa Steven đều thu hết vào trong tầm mắt.

Dĩ Ninh chút kh thoải mái khi bị ngoài th chuyện của nhưng vẫn tỏ ra thản nhiên về chỗ thang máy bên cạnh.

Đúng lúc này thang máy của Steven dừng lại, bước ra ngoài, hoàn toàn kh chút để ý gì đến Dĩ Ninh.

Điện thoại reo, Steven mở máy, áp sát vào tai:

“Cô út! Con nghe đây ạ!”

“Steven! một tin tốt!”

“Ừm hửm! Kh lại tìm được một cô gái ưng ý cho con xem mắt chứ ạ?”

“Tên quỷ này, quả nhiên th minh. Nhưng mà cô gái lần này sẽ khiến con th bất ngờ và hứng thú.”

Steven vừa đến cửa đại sảnh liền nhân viên bảo vệ bước ra giúp kéo mở cánh cửa, thái độ vô cùng cung kính cúi chào.

ra ngoài, thì một chiếc BMW vừa hay dừng lại đón. Tài xế bên trong nh nhẹn ra kéo mở cánh cửa cho ngồi vào bên trong.

Mà cả quá trình Steven vẫn tập trung nói chuyện ện thoại với cô út của .

“Đối phương là ai, con kh đoán ra được đâu?”

“Là tiểu thư nhà Winslet ở Wales. thừa kế sáng giá của CC. Vì dự án Đô thị Ngàn hoa, lão Winslet kia quả nhiên khiêm nhường muốn giao hảo với MG chúng ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thao-bo-mat-na/chuong-3-doi-phuong-la-ai.html.]

Steven mặc dù kinh ngạc, nhưng vẫn cẩn thận che giấu . chậm rãi cảm khái:

“Lão ta già vẫn thích chuyên quyền độc đoán, loại chuyện kết thân như thế cũng kh ngại dùng tới.”

“Cô đã cho đặt bàn , con đừng từ chối.”

“Kh đâu. Đây rõ ràng là chuyện tốt.”

Steven tắt máy, ra ô cửa sổ chiêm ngưỡng cảnh sắc bên ngoài. về nước, mọi thứ đều thay đổi thật sự khác biệt.

Nhưng lòng thì vẫn vậy, thâm sâu và tàn nhẫn.

Dĩ Ninh tr thủ ăn trưa sau đó liền lên trang ện tử đặt mua một chiếc váy.

Cô biết mẹ Tô Hoàng Phong vô cùng kiêu ngạo, mắt luôn để trên đầu, lần này dùng cơm với bà kh thể kh chăm chút cho vẻ ngoài một chút.

Đã lâu cô kh hề ra ngoài mua sắm đồ mới cho , nhất là những bộ cánh hàng hiệu mãn nhãn.

Dĩ Ninh bấm bụng dò xem một loạt các bộ váy của Dior kh khỏi xuýt xoa cho túi tiền của . Cô kh thể để bản thân lộ vẻ nghèo hèn trước mặt bà Ân Liên, để bà ta thêm cơ hội mỉa mai cô, cô sợ vì chuyện vụn vặt kh đáng khiến Tô Hoàng Phong kh được thoải mái.

Dĩ Ninh đang rà chuột máy tính thì chợt dừng lại, do dự hai bộ váy trên màn hình. Đúng lúc này lại nghe được tiếng bước chân tới.

Cô quay sang, quả đúng thực là Steven Dawson đã trở về.

Cô ấn chuột, nh nhẹn thu nhỏ th c cụ.

Nhưng vẻ như Steven đã th .

“Chào , Phó Chủ tịch! về sớm ạ?”

Dĩ Ninh thản nhiên lên tiếng chào hỏi l lệ. Steven cô chăm chú, đôi mắt hai mí hút sâu đánh giá biểu cảm của cô, từ tốn nói.

“Sau này cứ gọi Steven, kh cần khách sáo quá.”

“Vâng.”

tiết mục?”

Dĩ Ninh hít sâu một ngụm, đương nhiên hiểu ra đối phương đang nói đến chuyện cô vừa chọn váy.

Cô gật đầu, sau đó thân thiện gợi chuyện: “ thể giúp góp ý kh?”

Dĩ Ninh quay sang ấn chuột, mở trang ện tử vừa lên.

Steven tỏ ra sẵn lòng, tiến lại gần hơn. Trong tích tắc đã chỉ ngón tay vào màn hình, thoải mái cho ý kiến:

“Màu x navy này . Da cô trắng, mặc lên sẽ cao sang.”

Dĩ Ninh kĩ hơn chiếc váy liền màu x dương gợi cảm và mang vẻ huyền bí, tỏ ra ưng ý mỉm cười. Cô ấn chuột, quyết định nghe theo gợi ý của Steven.

Steven giữ lại nụ cười nhạt trên môi, sau đó xoay lưng rời .

Dĩ Ninh cũng kh chút bận tâm nghĩ ngợi. lẽ tính cách của ta vốn là như vậy.

đồng hồ, sau đó hồi hộp tưởng tượng đến khung cảnh cùng Tô Hoàng Phong mà bà Ân Liên dùng cơm tối, âm thầm nén lại tiếng thở dài.

Buổi chiều sau khi tan ca về nhà, cô lại nhận được cuộc ện thoại của Tô Hoàng Phong.

“Dĩ Ninh! Bên Huấn Gia cuộc họp đột xuất, và mẹ xử lý c việc, kh thể kịp vòng về đón em đến nhà hàng Bích Trì.”

“Kh , em tự bắt taxi đến đó. Thật ra nên cùng bác gái, kh cần đưa đón em đâu.”

“Dĩ Ninh, lại khiến em chịu uất ức.” Giọng nói áy náy bên kia đầu dây truyền lại.

tốt với em là đủ .”

Đúng vậy, chỉ cần Tô Hoàng Phong đối xử tốt với cô.

Trước mặt bà Ân Liên, chỉ cần Tô Hoàng Phong tỏ ra ân cần, quan tâm cô, thì sẽ càng khiến bà thêm chướng mắt. Cô kh muốn Tô Hoàng Phong khó xử khi đứng giữa mẹ và bạn gái.

Dĩ Ninh trong gương, tỉ mỉ trang ểm. Dù cũng đến một nơi sang trọng, cho nên cô chọn lựa cách vấn tóc làm bật lên nét cao sang, hai bên thái dương thả xuống hai lọn tóc bu lơi kiêu kỳ.

Cô khe khẽ nở nụ cười, hy vọng bữa tối đầm ấm trôi qua.

Steven Dawson ngồi ở trong xe về phía cửa chính nhà hàng Bích Trì, trong lòng cứ kh ngừng bồi hồi, đến khi tr th Dĩ Ninh mặc trên chiếc váy liền màu x navy bước xuống từ taxi mới hay đẩy cửa xe ra ngoài.

Lúc Dĩ Ninh quay qua thì chạm mặt với Steven Dawson, ánh mắt thảng thốt.

“Phó... à, Steven! Trùng hợp vậy?”

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...