Tháo Bỏ Mặt Nạ
Chương 4: Trùng hợp
“Phó... à, Steven! Trùng hợp vậy?”
Steven đánh giá Dĩ Ninh một lược, đôi mắt lộ tia hài lòng.
“Nếu kh em mặc chiếc váy này, thì thật sự kh ra.”
Dĩ Ninh vuốt nhẹ lọn tóc ở bên thái dương, e lệ mỉm cười.
Hai sóng bước vào bên trong.
“ về nước đã du lịch những nơi nào ?” Dĩ Ninh qua loa bắt chuyện.
Steven Dawson cô, lạnh nhạt trả lời: “ kh thời gian.”
“À.” Dĩ Ninh ngước mắt lên Steven, nhẹ nhàng cười.
Đúng lúc này, Steven chợt dừng lại bước chân, xúc động sâu vào đôi mắt hạnh trong veo của Dĩ Ninh, trái tim lại xốn xang mất kiểm soát.
Đã mười năm trôi qua, vì cảm giác này kh hề thay đổi? Đôi mắt màu hổ phách hấp háy như ánh vẫn thừa sức hấp dẫn , mang cho cảm giác rung động kh muốn rời.
“Đêm nay em đến đây, Tô Hoàng Phong biết kh?” Steven Dawson bất chợt lên tiếng.
Dĩ Ninh kinh ngạc, vừa muốn mở miệng trả lời thì bên kia hành lang nghe được tiếng gọi quen thuộc, “Dĩ Ninh!”
Steven qua, hầu như kh cần nghe câu trả lời từ Dĩ Ninh. Chẳng hiểu , lại muốn Tô Hoàng Phong biết được hôm nay họ hẹn với nhau xem mắt. Thế thì cảm giác sẽ như thế nào?
Steven lạnh lùng bỏ tay vào túi quần, tr đợi phản ứng của Tô Hoàng Phong.
“Hoàng Phong! lại ra ngoài này, bác gái...”
“Dĩ Ninh! Nhiều ngày kh được gặp em... thật nhớ...” Tô Hoàng Phong kéo nhẹ chiếc eo của Dĩ Ninh về gần sát , giống như nơi này kh bất kỳ ai, thản nhiên ôm chầm l cô hôn vội xuống đôi gò má.
“Thật là... Cứ như trẻ con.” Dĩ Ninh e thẹn cúi mặt, sau đó chợt nhớ ra ều gì đó liền hướng sang Steven đưa tay ra giới thiệu, “Ây! Nhân tiện giới thiệu với , đây là Phó chủ tịch MG, Steven Dawson!”
Tô Hoàng Phong tựa hồ mới chú ý đến Steven đang đứng bên cạnh, vẻ mặt hơi ngạc nhiên, sau đó tỏ ra thân thiện đưa tay mở lời chào, “Phó chủ tịch Dawson! Hạnh ngộ!”
Steven Dawson mặt lạnh như tiền, ảm đạm đưa tay ra bắt tay với Tô Hoàng Phong theo phép lịch sự, “Hạnh ngộ!”
“Đêm nay chúng bữa cơm gia đình, dịp khác sẽ mời dùng cơm, xem như cảm ơn đã chiếu cố Dĩ Ninh.”
“Kh cần khách sáo.” Steven vẫn giữ thái độ lạnh lùng đáp lời.
Nhưng Tô Hoàng Phong và Dĩ Ninh hầu như kh để ý lắm, cứ vậy thong thả vẫy tay chào và rời , Steven đứng bất động dõi theo, trái tim giống như vừa hay bị ai đó bóp chặt, kh khỏi cười giễu chính .
kh bị nhầm lẫn, đêm nay Dĩ Ninh kh hẹn cùng với .
Khoảnh khắc vừa đúng lúc thu hết vào tầm mắt của con gái đứng ở góc cửa chính xoay tròn bên kia, lúc này cô mới chậm rãi tiến lại, nhẹ nhàng cất tiếng để Steven chú ý tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thao-bo-mat-na/chuong-4-trung-hop.html.]
“Chào , Steven!”
“Cô là...”
Steven nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, tỏ ra kh m thiện cảm.
“Em là Anna.”
Ánh mắt Steven trầm xuống, giấu lại tâm sự trong lòng, con gái trước mắt nét lai Tây đặc trưng khiến kh thể kh nghĩ tới... “Em là tiểu thư nhà Winslet?”
Anna cười lạnh lẽo, ánh mắt thâm trầm dõi về phía hành lang bên kia, giống như đang về một nào đó, “ biểu cảm của vừa xem chừng ra là hiểu lầm đêm nay xem mắt là Rachel? quen với Rachel từ trước?”
Steven kh muốn trả lời, tay bỏ vào túi quần thong thả bước .
Anna cũng bước theo sau, tâm tình nặng nề.
Mãi đến khi hai ngồi vào bàn và gọi thức ăn vẫn giữ ý lạnh lùng kh ai nói chuyện với ai.
Steven uống đến ly rượu thứ hai mới bắt đầu nâng d.a.o nĩa dùng món, hầu như phớt lờ sự tồn tại của Anna.
Đối với Anna đây giống như sự sỉ nhục, cô kh cam tâm liền mở lời châm chọc, “Thái độ của sau khi bắt tay với Tô Hoàng Phong xem ra kh hề dễ chịu, Rachel là mối tình đầu của ? thầm thương trộm nhớ chị ta nhiều kh kể hết.”
“Hai ... rốt cuộc quan hệ thế nào?”
Anna hừ lạnh một tiếng, vô cùng mỉa mai đáp: “Chị ta chỉ là trẻ mồ côi bị y tá trao nhầm, sau đó thì may mắn hưởng phước suốt 15 năm dài.”
“Em mới chính là con gái ruột của bà Winslet?” Dù thì đối với Steven đây cũng là một sự thật đáng ngờ, trong nhất thời thậm chí cảm th khó lòng tiếp nhận.
Anna nâng ly rượu nho lên nhâm nhi, ánh mắt vô hồn, “Cho nên đêm nay mới trở thành đối tượng xem mắt của .”
Steven Dawson chọn im lặng.
Anna cất giấu sự cồn cào oán hận, cô rút bản hợp đồng ở trong túi xách ra đưa đến trước mặt Steven và nói, “MG là nhà đầu tư lớn nhất cho bộ phim thần tượng Chân Thiện Mỹ, em hy vọng được đóng góp tài trợ những bộ cánh cho các vai diễn, ý thế nào?”
Steven mở ra xem, sau đó rút cây bút máy trong túi áo khoác vest ra ký vào bản hợp đồng, thái độ trầm tĩnh và dứt khoát.
Anna ngạc nhiên, “ khẳng khái mau lẹ chứ nhỉ?”
“Vì vừa xem em là bạn.”
Anna cười đến méo mó, ta nói lời thân thiện vẫn lạnh như hố băng thế kia, vậy thì cô nên thiện cảm hay kh?
Mười năm qua, kể từ sau khi cô được nhà Winslet đón về, đã gặp gỡ qua kh ít những thành đạt, loại nào cũng th, nhưng Steven quả thật sự khác biệt.
Quan trọng là chính đêm nay, hai được trưởng bối sắp xếp buổi coi mắt, càng kh cô bằng ánh mắt dung tục của những gã đàn cô từng tiếp xúc. Vì ểm này khiến cô cảm giác thưởng thức con .
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.