Tháo Bỏ Mặt Nạ
Chương 6: Đâu có bị thất tình
Dĩ Ninh mơ màng thức dậy thì trời cũng bắt đầu tờ mờ sáng, cô muốn gọi cho Tô Hoàng Phong và cô bạn thân Kang Ji Seok thì phát hiện chiếc ện thoại đã kh còn dùng được. Nghĩ đến khung cảnh đêm qua bị bà Ân Liên sỉnhục, lòng dạ cô tựa như đóng băng.
Cô ôm l đầu gối, gục đầu chán nản.
Nằm dưỡng bệnh đến tầm trưa, cô chợt nhớ đến ở MG hiện tại còn nhiều việc cần giải quyết, dù thế nào cô cũng gắng gượng làm.
“Đêm qua nào đã tốt bụng đưa đến bệnh viện?”
Nữ hộ lý lắc đầu trả lời: “ vừa mới giao ca, chuyện tối qua kh rõ. Nhưng cô kh nghỉ lại một hôm ? Cánh tay cô bị bong gân khá nặng, cô vẫn đang sốt.”
“ l thuốc về.”
Dĩ Ninh tr thủ về nhà tắm gội, sau đó gấp rút đến c ty kịp giờ nghỉ trưa. Lúc tr th cô đến chỗ làm, Jay tỏ ra bất ngờ, “Steven báo với Nhân sự cho em nghỉ ba ngày, em lại xuất hiện ở đây?”
Lúc này đổi ngược lại là Dĩ Ninh kinh ngạc: “Là Steven giúp em xin phép?”
“Để em gặp trình bày.”
Dĩ Ninh cười gượng, sau đó tiến về văn phòng riêng của Steven gõ cửa.
Đợi khi nghe được giọng nói bên trong vang lên mới đẩy cửa vào.
“Jay! báo với...”
Steven từ phía cửa sổ sát đất quay mặt lại, th bước vào là Dĩ Ninh thì bất giác sững sờ.
“Cô ổn ?”
“Steven! Đêm qua là đưa vào bệnh viện ạ? th ai đã đụng trúng hay kh?”
“ chỉ th cô thất tình gào khóc. Nghĩ rằng năm ngày mười bữa chưa chắc là ổn định trạng thái.”
Dĩ Ninh sượng sùng lập tức phủ định: “ đâu bị thất tình. Xin lỗi, muốn hỏi về bản báo cáo mà đã làm, góp ý gì hay kh?”
Steven đưa tay ra, ý bảo Dĩ Ninh ngồi xuống.
Sau đó đặt bảo báo cáo được in ra gi lên mặt bàn, dùng đầu cây bút gõ xuống một tòa nhà trong hình, “Khả thi! Em và Jay theo sát tiến độ thu mua lô nhà này .”
“Vâng ạ.”
“Đến phòng Quan hệ kinh do kiểm tra vật phẩm tài trợ đưa đến trường quay . Nhân tiện hỗ trợ mọi , kiểm tra tiến độ.”
“Vâng ạ.”
Dĩ Ninh phấn chấn rời nhưng Steven ngược lại lạnh lùng dõi theo.
Cô ta kh bị thất tình?
ném mạnh xấp gi, ấn nút kết nối trên chiếc ện thoại bàn.
“Chọn thiết kế của Anna Winslet theo chủ đề của bộ sưu tập trang sức... , trong buổi ghi hình hôm nay.”
...
Dĩ Ninh xoa xoa bả vai, chật vật chen chúc trong trường quay hỗn độn, bên tai nghe đạo diễn đến các quản lý mắngchửi nhân viên, kh khí vô cùng căng thẳng.
“Này, cái cô thư ký đó... tiện tay mang ly latte đá này cho cô Hàn Nghiên .”
Dĩ Ninh chỉ ngón tay vào mặt , hỏi ngược lại đối phương, “Bảo đúng chứ?”
Trả lời câu hỏi của cô, nữ quản lý liền vội vàng đến giao bốn năm túi đựng cà phê vào tay cô. Dĩ Ninh kinh ngạc xuống số cà phê trong tay... kh Hàn Nghiên chỉ một thôi ?
Dĩ Ninh cũng kh quá để tâm vòng vào trường quay tìm kiếm bóng dáng của Hàn Nghiên.
Hàn Nghiên đứng giữa nơi dựng cảnh, xung qu hóa trang, stylist và trợ lý vây qu, cứ như nữ hoàng, Dĩ Ninh khó khăn để chen vào bên trong.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chị uống chút vitamin này...”
Hàn Nghiên đẩy nữ trợ lý ra xa, vẻ mặt cáu gắt, “Đừng làm hỏng cảm xúc của .”
Hàn Nghiên hít một hơi sâu, cố l lại biểu cảm xúc động ở cảnh quay vừa , ánh mắt chăm chú vào tờ kịch bản của trợ lý khác cầm trước mặt, miệng lẩm nhẩm.
Dĩ Ninh th tình huống này thì xác định kh nên mang cà phê vào, vừa hay muốn quay lưng bỏ thì nghe nữ stylist gọi lại: “Này, mang cà phê qua đây, đau đầu muốn nổ tung.”
Dĩ Ninh quay lại, gật gù phát từng cốc cà phê vào tay từng nhưng vẫn hết sức né tránh Hàn Nghiên.
Chỗ tay bị bong gần bắt đầu quặn lên từng cơn đau, từ nãy giờ đã lố thời gian uống thuốc. Dĩ Ninh thao tác nh nhẹn, muốn sớm rời khỏi đây.
“Chị Hàn Nghiên! Latte đá chị thích kìa, uống một chút .”
“Được, mang qua đây.”
“Đó là diễn viên mới ? xinh quá chứ!” Stylist bên cạnh xì xầm với nữ quản lý, cả hai đều trưng bộ mặt thưởng thức về phía Dĩ Ninh.
Lời này đúng lúc lọt vào tai của Hàn Nghiên, Hàn Nghiên liếc qua phía Dĩ Ninh đang hướng cô đem cốc cà phê mang tới... gương mặt này, quả nhiên xinh đẹp!
Hàn Nghiên chau mày, tâm trạng đang lúc bực dọc kh thoải mái, liền với tay giật cốc cà phê nh và mạnh, khiến tay cầm của Dĩ Ninh chằng đau giống như bị quật xuống, các ngón tay bị tê cứng, trong phút chốc kh vững vàng làm cốc cà phê tuột khỏi tay.
Hàn Nghiên chưa cầm chắc trong tay, cũng kh giữ được cốc cà phê, đến cuối cùng thì rơi xuống sàn, cà phê bị bung phần nắp đậy, nước bên trong b.ắ.n lên váy áo thành một mảng lớn đen kịt. Tất cả trong th đều một phen hoảng hốt.
“Ôi... bẩn ! làm đây? Sắp tới cảnh quay tiếp theo, đạo diễn đã sắp xếp hơn 2 giờ đồng hồ .”
Mọi kéo lại xem tình hình, trong cuộc chỉ biết che miệng thảng thốt.
Hàn Nghiên vuốt ngực, sắc mặt kh hề dễ chịu.
“Cô cố ý đúng kh? Hàn Nghiên bước ra nghề đã lâu, cái trò hất cà phê làm bẩn trang phục đã quá quen thuộc và nhàm chán. Cô tên gì? Làm ở c ty nào?”
Dĩ Ninh lập tức xua tay lắc đầu: “Kh cố ý. thành thật xin lỗi.”
“Kh cố ý? Cô muốn chơi , hôm nay ghi hình vô cùng quan trọng đối với sự nghiệp của , nhưng kh vì cái trò hề này thể quật ngã nổi đâu.”
Dĩ Ninh hít một hơi, thẳng đối đáp: “ là Thư ký Phó chủ tịch, hôm nay đến khảo sát c tác quay phim và mang nữ trang tài trợ. Chuyện này là ngoài ý muốn. Chúng ta nghĩ cách , xem còn chiếc váy khác tương tự thay vào kh?”
Dứt lời, Dĩ Ninh liền về phía tủ kính đang để phục trang, vẻ thả lỏng và nói, “Vẫn còn nhiều váy dự phòng, stylist thể thay cô Hàn Nghiên chọn bộ khác. Cà phê để lâu tẩy rửa khó, phiền cô Hàn Nghiên vội thay ra cho xử lý vết bẩn.”
Trước cách hành xử ềm tĩnh và trôi chảy của Dĩ Ninh mọi hơi l làm ngạc nhiên, tuy nhiên qua đó cũng nói cho cô biết vấn đề quan trọng hơn.
“Theo đề xuất mặc váy trắng.” Một lên tiếng.
Dĩ Ninh liền chỉ tay vào trong tủ, “Bên trong đúng lúc đến hai bộ...”
“Cô hiểu chuyện hơn , cái Hàn Nghiên đang mặc là thiết kế độc quyền của CC Winslet, chỉ một cái duy nhất ngày hôm nay.”
Dĩ Ninh lúc này mới tá hỏa hiểu ra, trong phút chốc vẻ mặt đã sượng nhiều.
“Vẫn thể linh hoạt được mà, bất quá chỉ duy nhất ngày hôm nay.” Dĩ Ninh kiên trì thuyết phục mọi .
Hàn Nghiên lần này nhịn kh được, liền giật mạnh khuỷu tay của Dĩ Ninh dùng móng nhọn ở đầu ngón tay bấm mạnh xuống, “Cô muốn hại c.h.ế.t ? Góp ý linh tinh! CC Winslet kết hợp với Star Diamond, nhất định đúng Bộ sưu tập kim cương đỏ, ‘Giọt sương dưới ánh trăng’.”
Dĩ Ninh biết lúc này khó mà chửa cháy, nhưng... cô làm ?
Đạo diễn đang bận rộn bị đám đ chỗ dựng cảnh làm thu hút lại xem xảy ra chuyện gì, nghe trợ lý kể qua thì vẻ mặt bắt đầu chuyển sang khẩn trương. Ông đánh giá Dĩ Ninh một lược, suy cho cùng vẫn nể mặt và nói.
“Cô trao đổi với Giám đốc phụ trách, xem vấn đề hôm nay giải quyết ra làm ? Chuyện này... vượt quyền hạn của .”
“Đạo diễn Trần, phiền cân nhắc, quay cảnh khác trước được kh? Chiếc váy cần thời gian xử lý.”
Tiếng giày cao gót chậm rãi vang lên, âm th th mảnh đồng thời cất tiếng: “ chuyện gì xảy ra với chiếc váy của ?”
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.