Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tháo Bỏ Mặt Nạ

Chương 5: Dừng xe

Chương trước Chương sau

Dĩ Ninh ly rượu sóng sánh trong ánh đèn, bên tai là những lời chê bai kh ngớt của bà Ân Liên, từ thái độ phục vụ cho đến thức ăn ở Bích Trì, hầu như kh gì làm bà vừa ý.

Nhưng cô rõ hơn ai hết, sự kh vừa ý xuất phát từ cô, nếu như cô kh ngồi ở đây, bên cạnh Tô Hoàng Phong, đối diện bà .

Bà Ân Liên cuối cùng cũng bu d.a.o nĩa, ngước mắt lên lườm thẳng vào Dĩ Ninh, thái độ hà khắc, “Hoàng Phong! Chẳng con luôn miệng khen ngợi bạn gái là kiểm toán viên cao cấp trẻ tuổi nhất Cambridge hay , rốt cuộc bây giờ lại làm thư ký cho đối thủ cạnh tr, chịu nhún nhường phục tùng và làm chân sai vặt, mất mặt đến nhường nào.”

“Mẹ, đừng nói khó nghe như vậy, con kh để ý...”

“Nhưng mẹ để ý. Chỉ cần nghĩ sau này chạm mặt với tên Steven Dawson hại con kh ngóc đầu lên nổi, còn bị đám em trong nhà cười chê, mẹ hận muốn tát vào mặt cô ta.”

Dĩ Ninh cúi mặt kh nói gì, càng khiến Tô Hoàng Phong thương xót.

“Mẹ! Chúng ta đầm ấm ăn tối cùng nhau, khó khăn đến vậy , hà tất khiến kh khí mất vui.”

Dĩ Ninh sợ Tô Hoàng Phong kích động liền nắm l tay siết mạnh, ngụ ý nhắc nhịn xuống.

Đúng lúc này Anna chậm rãi bước lại, tỏ ra ngạc nhiên gọi bà Ân Liên, “Mọi cũng ở đây ăn tối ạ?”

“Anna! Thật khéo trùng hợp.” Giọng ệu bà Ân Liên lập tức thay đổi, mềm mỏng và nhiệt tình. Bà đứng lên, thân mật ôm nhẹ Anna xã giao: “Vẫn luôn kiêu kỳ xinh đẹp lắm! Cha mẹ nào lại nỡ gả chứ!”

“Lần trước bác tặng cháu chiếc cài áo bằng phỉ thúy quý giá, vẫn chưa cơ hội gặp bác nói lời cảm ơn.”

“Ây! Đều là chỗ thân quen cả mà.”

Nói đến đây Anna lại cười cười xuống bàn ăn, tỏ ra ngạc nhiên nói: “Chỗ thức ăn đặc sắc như vậy vẫn còn nguyên, mọi kh ai tâm trạng dùng bữa ạ?”

“Chẳng khẩu vị cho được.” Bà Ân Liên cười đạm.

Anna Dĩ Ninh, thẳng t chế nhạo: “Chị luôn tỏ ra đáng thương như vậy thì ích gì... Ôi chao! Chiếc nhẫn ở ngón áp út là hai đã đính ước với nhau ?”

Bà Ân Liên lập tức đen mặt, lúc này mới chú ý tới, bà nghiến răng kh hề nhân nhượng lao tới giật mạnh chiếc nhẫn trong ngón tay Dĩ Ninh ra và ném vào chén súp.

“Còn chưa sự đồng ý của , cô cũng háo tg quá chứ! Dĩ Ninh! Con trai trao cô chiếc nhẫn tầm thường đến vậy đủ th nó kh hề ý xem trọng cô. Xem , cô đứng cạnh Anna, bản thân trở nên hèn mọn đến mức nào. Cô đừng cố vọng tưởng, kiểu như cô chịu khó làm nhân tình theo đuôi Hoàng Phong còn kh xứng.”

Dĩ Ninh run lên, từng tế bào giống như bị thiêu rụi.

Cô đứng bật dậy, nước mắt lưng tròng Tô Hoàng Phong đang xúc động giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, “Em muốn được yên tịnh!”

Dĩ Ninh giật mạnh tay thoát khỏi Tô Hoàng Phong, dứt khoát rời .

Bên ngoài màn mưa trút xuống nặng hạt, nhưng Dĩ Ninh giống như vô hồn mất hết tri giác chạy ập ra ngoài đường, muốn dùng cơn mưa rửa trôi sự uất ức.

họ mãi kh bu tha cho cô, cứ chà đạp cô mới hả dạ?

Dĩ Ninh bật khóc, nước mắt và mưa hòa lẫn làm một.

Những chiếc xe chạy lướt ngang b.ắ.n từng đợt nước lên cô kh thương tiếc, giống như số phận này cô đáng cam chịu.

Anna ngồi trong xe, oán hận thân ảnh liêu xiêu trong màn mưa, “Rachel! Cô c.h.ế.t ...” Anna kh hề nghĩ ngợi nhiều, nghiến răng nhấn mạnh chân ga, phóng xe về phía trước...

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“A...”

Anna run rẩy, vào gương chiếu hậu, thân ảnh đổ gục xuống vũng nước b.ắ.n lên tung tóe, giây kế tiếp lại hả dạ bật cười.

Steven chứng kiến cả quá trình, nhưng vẫn lạnh lùng ra ngoài ô cửa sổ. Tài xế kích động quay xuống vồ vập nói:

“Phó chủ tịch! Xem kìa, bị... t trúng , giống thư ký mới của . xuống xe giúp cô gọi cấp cứu...”

Steven vẫn hết sức lạnh nhạt, cú lướt ngang vừa va chạm kh lớn, tin chắc Dĩ Ninh sẽ kh bị thương nặng. Huống hồ ngoài kia sẽ giúp được cô ta.

“Phó chủ tịch! mặc kệ... mặc kệ... thật ?”

Đêm mưa tầm tã, cũng giống như ngày đó ở , tr th Rachel Winslet ngồi thu bật khóc, giống như thằng ngốc kích động lao ra khỏi xe chạy về phía cô ta, mặc kệ những lời kêu gào đuổi theo của mẹ. bất chấp cơn mưa nặng hạt như trút đổ vào , bất chấp thê lương bao trùm l gia đình ... Cũng chỉ vì lần xúc động đó đã gián tiếp đẩy mẹ vào cửa tử.

hận.

Hận chính .

Hận những con đó.

Nói đến nhẫn tâm, làm sánh bằng những con tự cho là cao quý kia.

Cô ta ngày hôm nay, còn chẳng là lão thiên gia đến báo ứng, bắt cô ta gánh chịu nỗi đau xác thịt...

“Đi thôi.” Giọng nói âm trầm của Steven cất lên, trong kh gian gói gọn của chiếc xe, đặc biệt lãnh khốc.

Tài xế hít một hơi sâu, nén giữ lại lời muốn nói, kh thể kh nhấn chân ga cho xe chạy .

Xe lăn bánh, mưa bên ngoài kh thôi nặng hạt.

Steven lướt qua thân ảnh đang nằm dưới mặt đường, trái tim kh khỏi co thắt lại.

“Dừng lại.”

Steven nhắm chặt đôi mắt, nghe được giọng nói trầm khàn của chính vang lên bên tai... biết bản thân lại kh nỡ.

Thời gian trôi qua giống như bị ngưng đọng lại, trong lòng Steven đã hạ quyết tâm. Trong tức thì, dứt khoát đẩy mạnh cửa xe vội vã bước ra ngoài, mưa trút như xối, khiến da thịt trong m chốc lạnh như cắt. Nhưng kh hề chậm chạp bế cô gái đáng thương kia vào lòng, hối hả trở vào trong xe.

Tiếng mưa và tiếng lòng giống như đang hòa làm một, rả rích, tơi bời, kh hề yên tịnh như bộ dạng bên ngoài của .

Sau khi được bác sĩ cấp cứu và đưa đến phòng hồi sức, Steven mới được thả lỏng phần nào.

gương mặt như tr vẽ an tĩnh nằm trên giường bệnh trái tim cứ kh ngừng lao xao. rõ ràng, suốt nhiều năm qua bị con gái này chiếm hết tâm trí, nhưng cô thì ngược lại kh hề một chút lưu tâm nào dành cho .

Chỉ cần nghĩ đến ều này khiến vô cùng tức giận.

Steven đẩy cửa bước ra ngoài, căn dặn dưới kh được tiết lộ đã từng đến đây.

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...