Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 60: Nhật Ký Xuyên Thành Quả Phụ Tái Giá/ Tiểu Thiếp Cổ Đại Ở Thập Niên 60

Chương 118:

Chương trước Chương sau

Giang Minh Xuyên nói tiếp: "Chúng đến đây để nói cho biết, Cảnh Chi đã nhà bênh vực. nhận ơn nhà chúng , nhưng kh hoàn thành trách nhiệm nuôi dạy, đó là lỗi của trước. Từ nay về sau, Cảnh Chi sẽ với chúng . tự giải quyết cho tốt."

Kim Tú Châu bảo Lưu Cảnh Chi: "Đi thu dọn đồ đạc của em, theo chúng ."

Lưu Cảnh Chi do dự một chút gật đầu, rút tay ra, quay bước vào phòng ngủ.

Kim Tú Châu suy nghĩ giây lát, theo cô. Lưu Ái Hoa th vậy cũng hướng về phòng, sợ cô l đồ của .

Lưu Cảnh Chi kh l gì nhiều, chủ yếu cũng chẳng gì đáng l, chỉ cầm chiếc mũ Kim Tú Châu tặng m hôm trước và m quyển sách mang từ trường về.

lại giường, định l chiếc áo khoác ở cuối giường. Lưu Ái Hoa lên tiếng: "Đó kh quần áo của chị."

Lưu Cảnh Chi tay khựng lại, rút về.

Chiếc áo khoác đó trước kia mẹ nói mua cho cô, nhưng mẹ cố ý mua nhỏ hơn một chút. Vì em gái kh cao, kh muốn mặc áo phục, nên đành bắt cô chịu thiệt. Mua về xong em gái l mặc trước, giờ mặc cũ mới đến lượt cô.

Kim Tú Châu cười: "Kh , ngày mai chị dâu mua quần áo mới cho em."

Lưu Ái Hoa nghe vậy, tức giận hừ một tiếng.

Kim Tú Châu nắm tay Lưu Cảnh Chi, cười nói: "Đi thôi."

Lưu Cảnh Chi ừ.

Bên ngoài, Giang Minh Xuyên th họ bước ra, liền đỡ l đồ từ tay em gái, quay dẫn đầu ra.

Đám , Lưu Cần mới thở dài, nói: "Làm sai ."

Tống Tiểu Như cửa, chồng, mấp máy môi, cuối cùng vẫn kh nói gì.

Đều tại cô, trước kia nếu kh đồng ý cho em trai đến đây, lẽ đã kh xảy ra chuyện này.

Về đến nhà trọ, Kim Tú Châu bảo Giang Minh Xuyên dời giường lại một chút, dành ra một chiếc cho em gái ngủ.

Lưu Cảnh Chi chị dâu bận rộn, trong lòng dần dần vững vàng.

Dù chưa sống cùng nhau lâu, nhưng cô lại tin tưởng họ một cách kỳ lạ. Nghĩ đến những ngày sau, cô kh th mơ hồ, mà còn hơi chờ đợi.

Kim Tú Châu còn nói với cô: "Vốn ngày mai chị định đến nhà nói chuyện của em. Chị còn dặn em nhẫn nhịn, dù bố mẹ nuôi đưa ra yêu cầu gì, chỉ cần kh vô lý, chúng ta đều đồng ý. Con mới là quan trọng nhất."

"Kh ngờ lại xảy ra chuyện thế này. Cũng tốt, ngày mai chúng ta nghỉ ngơi, ngày kia . Chị nhớ em nói mười tám tháng này nhập học, vậy ở đơn vị thể ở thêm vài ngày, lúc đó dẫn em chơi."

Lưu Cảnh Chi gật đầu.

Giang Minh Xuyên dọn giường cho cô: "Chăn hơi mỏng, l thêm một cái."

Lưu Cảnh Chi vội nói: "Kh cần đâu."

Giang Minh Xuyên kh nghe, đã bước ra ngoài.

Kim Tú Châu cười: " em vui lắm, cứ để ."

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lưu Cảnh Chi cũng khẽ mỉm cười.

Tối đó, vốn dĩ cả nhà bốn ngủ chung hai giường, nhưng sau đó hơi chật, đặc biệt Hạ Nham ngủ bên cạnh còn hay quậy, nửa đêm Phó Yến Yến chịu kh nổi, trèo từ cuối giường xuống, bò sang chiếc giường khác gần đó.

Lưu Cảnh Chi đang nửa tỉnh nửa mê, bỗng th n.g.ự.c ôm một thân hình nhỏ n mềm mại. Đầu tiên cô giật , sau đó nghe giọng nũng nịu của cô bé: "Cô ơi, ôm cháu một cái."

Trong lòng cô lập tức mềm nhũn, đưa tay ôm l , kéo chăn đắp kín lưng cô bé, sợ cô bé lạnh.

Ngửi mùi hương thơm phức của cô bé, Lưu Cảnh Chi nh chóng chìm vào giấc ngủ. Kh biết đứa trẻ ôm mà lần này cô ngủ say, còn mơ một giấc mơ đẹp.

Sáng tỉnh dậy, mặt cô rạng rỡ nụ cười.

Cô dậy lúc trời đã sáng, cô bé trong n.g.ự.c đã biến mất. Hai đứa trẻ ở giường bên đang ngồi, th cô tỉnh, Hạ Nham nói: "Cô ơi, mẹ bảo cô dậy thì xuống rửa mặt đ.á.n.h răng."

Lưu Cảnh Chi đồng hồ, đã 8 giờ rưỡi. Cô hiếm khi dậy muộn thế, hơi ngượng, hỏi: "Bố mẹ cháu đâu?"

"Họ đang nấu cơm dưới nhà."

"Ừ, tốt."

Lưu Cảnh Chi mặc quần áo xuống lầu. Bữa sáng cháo, Giang Minh Xuyên xào hai món, Kim Tú Châu còn cố ra ngoài mua bánh bao và quẩy.

Cả nhà năm ăn uống ngon lành. Lưu Cảnh Chi gầy, mọi đều gắp cho cô ăn thêm. Cô từ chối kh được, hai má phình lên vì nhét đầy thức ăn.

Trong bữa, Giang Minh Xuyên nói: "Về đổi lại họ . Em về sau theo họ mẹ, là Bạch Cảnh Chi."

Bạch Cảnh Chi.

Lưu Cảnh Chi thầm nhắc lại cái tên hai lần, gật đầu, kh phản đối.

Từ tối qua biết là con nuôi, đặc biệt biết họ định gả cho con trai , nhớ lại bao năm bố mẹ nuôi đối xử bất c, lòng cô nguội lạnh.

Cô tự hỏi kh làm gì sai với họ. Bao năm qua, cô thương bố mẹ vất vả, ngày nào tan học cũng về nấu cơm, sáng sớm đã dậy giặt giũ quét dọn. Với em gái, cô cũng chiều theo ý họ, nhường nhịn đủ ều. Đổi lại là sự đối xử như vậy.

Cô là bằng xương bằng thịt, cô cũng muốn được cha mẹ yêu thương.

Ăn xong, Giang Minh Xuyên và Hạ Nham bưng bát đĩa xuống rửa. Lưu Cảnh Chi muốn phụ, bị Kim Tú Châu giữ lại: "Để . Trong lòng vui, chị kh khen ngoa, và cháu trai em rửa bát sạch hơn ai hết."

Lưu Cảnh Chi liếc Kim Tú Châu, trai, th Giang Minh Xuyên khóe miệng nở nụ cười, nên im lặng.

Khi Giang Minh Xuyên và Hạ Nham xuống lầu, Phó Yến Yến nói: "Mẹ chỉ muốn lười thôi."

Kim Tú Châu giận dữ chọt vào đầu con gái.

Cô bé như đã đoán trước, ngoảnh m.ô.n.g chạy biến.

Lưu Cảnh Chi bật cười.

Kim Tú Châu khẽ hừ, nói với Lưu Cảnh Chi: "Chúng ta là phụ nữ, da dẻ mềm mại. Những việc nặng thể tránh thì tránh. Sau này l chồng, nhớ kỹ ều này, đừng nhận hết việc nặng. Làm nhiều nhất chỉ được câu khen, mà khen thì đâu thể tiêu được? Tay chân , thương."

Lưu Cảnh Chi lần đầu nghe lập luận này, tròn mắt Kim Tú Châu. Trước giờ ở nhà, mẹ và các dì hàng xóm đều bảo cô chăm chỉ, nói sau này dễ l chồng, mẹ chồng nào cũng thích con dâu biết việc.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...