Thập Niên 60: Nhật Ký Xuyên Thành Quả Phụ Tái Giá/ Tiểu Thiếp Cổ Đại Ở Thập Niên 60
Chương 119:
Dù cô kh nghĩ vậy, cô làm tất cả chỉ để bố mẹ đỡ vất vả.
"Nhưng việc nhà kh làm kh được, nên em dỗ đàn làm. Nếu sinh con trai, em còn thể bảo nó làm. Chúng kh cần da mềm."
Lưu Cảnh Chi choáng váng trước suy nghĩ của chị dâu, nhưng ngẫm kỹ lại th lý.
Cô hỏi: "Nhưng ta kh chịu làm thì ?"
"Thì em dùng lời ngon ngọt dỗ họ làm chứ ."
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
"Nếu họ vẫn kh làm thì ?"
"Thì chia tay, ai chịu kh nổi thì ."
Lưu Cảnh Chi: "..."
Hóa ra còn cách này.
Buổi sáng, cả nhà năm lại ra chợ lớn. Lần này Kim Tú Châu muốn mua sắm, vì hồi ở thủ đô, Chương và m vị lớn tuổi cho nhiều tiền mừng tuổi, họ mới dùng một ít.
Kim Tú Châu kh tiếc tiền cho , mua một chiếc đồng hồ mới, mua quần áo mới cho cả nhà. Cô còn mua vở và bút cho Lưu Cảnh Chi và hai đứa trẻ, cuối cùng mua ít đồ ăn vặt và kẹo địa phương, định mang về tặng nhà chị U Linh, chị Tiền và cô Phương Mẫn.
Mọi xách đầy túi lớn túi nhỏ về, ai ngờ dưới nhà trọ gặp Lưu Ái Hoa.
Nhân viên nhà trọ nói: "Cô tìm mọi . bảo mọi vắng, để cô đợi ở đây."
Lưu Ái Hoa th họ xách nhiều đồ, ghen tức mắt đỏ ngầu. Lúc đến cô còn định nhắc Lưu Cảnh Chi chuyện mợ, kh ý tốt, nhưng giờ cô chẳng muốn nhắc nữa.
Tại chứ?
Tại sống khổ thế này, còn cô ta được theo chị ruột sang giàu?
Cô bặm môi, nói bằng giọng bất mãn: "Bố mẹ em bảo muốn nói chuyện lại với mọi . Giờ là thời đại mới , chuyện xưa xảy ra trước khi lập nước, đâu còn tính nữa. Dù Lưu Cảnh Chi cũng là nhà em nuôi, thể muốn đem là đem ? Mọi muốn đem cũng được, bố em biết địa chỉ mọi , lúc đó làm ầm lên trong đơn vị, xấu hổ lắm."
Câu cuối là cô tự bịa, dù cũng kh thể để cô ta .
Giang Minh Xuyên nghe vậy, sầm mặt.
Lưu Ái Hoa th ta vậy cũng sợ: "Kh em nói, là họ nói."
Nói quay chạy biến.
Kim Tú Châu hỏi Giang Minh Xuyên: "Giờ tính ?"
"Đi thôi. Chút nữa đến đồn c an, nhờ cảnh sát c chứng giúp, viết rõ ràng gi trắng mực đen, để sau này họ kh đổi ý."
Kim Tú Châu gật đầu, th ý hay, nhưng bổ sung: "Vậy giải thích với đồng chí cảnh sát, nhờ họ cùng đến xưởng tìm lãnh đạo, mời một đến làm chứng."
"Họ dám hù dọa, kh thể mềm yếu. Bằng kh họ chắc nước, sau này phiền phức kh dứt."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lưu Cảnh Chi lo lắng chị dâu, th làm phiền họ.
Giang Minh Xuyên gật đầu: "Được. Mọi lên phòng trước, đồn c an ngay."
Kim Tú Châu và Lưu Cảnh Chi đỡ đồ ta đang xách, tiễn .
Về phòng, Lưu Cảnh Chi sốt ruột tới lui, thường xuyên ra cửa sổ ngó. Còn Kim Tú Châu và hai đứa trẻ thì thản nhiên, còn đang mặc thử quần áo mới, cười nói vui vẻ.
Kim Tú Châu an ủi cô: "Đừng sốt ruột. em ở đó, làm việc em cứ yên tâm."
Lưu Cảnh Chi vẫn lo: "Bố mẹ nuôi đổi ý, chắc do mợ xúi giục. Bằng kh tính họ đâu dám nói vậy. Họ... kh dễ chịu đâu."
"Kh , đã chị ở đây."
Cô từng gặp đủ loại .
Nói cô lại hào hứng mặc thử quần áo, còn mặc thử đồ của Giang Minh Xuyên. Hạ Nham như kẻ nịnh hót, Kim Tú Châu mặc gì cũng khen đẹp.
Lưu Cảnh Chi khâm phục tâm thái tốt của họ, c.ắ.n môi ngồi lên giường, nhưng vẫn thường đứng dậy ra cửa sổ .
Giang Minh Xuyên khá lâu, khi về dẫn theo ba : hai cảnh sát nam và một phụ nữ trung niên mặc đồ lao động.
Sau khi giới thiệu sơ, mọi hướng nhà Lưu Cần . Trên đường qua tiệm cơm quốc do, Kim Tú Châu bảo họ đợi, vào mua một túi bánh bao lớn: "Mọi chưa ăn gì chứ? Vất vả , phiền mọi một chuyến."
phát cho mỗi một chiếc bánh bao.
Hai cảnh sát và phụ nữ đều lịch sự nhận. lẽ "ăn của ngon, nói ều hay", ba càng thảo luận kỹ hơn.
phụ nữ hỏi: "Nhà cửa và tiền mẹ em để lại bằng chứng kh? Nếu kh, họ chối phăng thì khó xử lý lắm."
Một cảnh sát nói: "Kh khó. thể tra hồ sơ, chỉ cần biết nhà nào. Nhà họ trước g.i.ế.c mà? Tìm được gia đình nạn nhân là ều tra ra."
Với thường, họ thể bảo Giang Minh Xuyên tự tìm tổ trưởng dân phố. Nhưng chuyện của Giang Minh Xuyên khác, cha mẹ là hùng, hy sinh lớn cho đất nước. Lãnh đạo biết chuyện, bảo họ xử lý tốt.
Dù phiền cũng tra, kh thể để con cháu hùng thất vọng.
phụ nữ gật đầu: "Vậy tốt. Chuyện xưa cũng biết, thể làm chứng."
Giang Minh Xuyên: "Cảm ơn."
Đến nhà họ Lưu, vừa gặp Lưu Cần vội vàng về. Hôm nay làm, chưa biết chuyện gì, chỉ biết tổ trưởng bảo lãnh đạo cho về giải quyết việc gia đình.
tưởng vợ con lại cãi nhau, giờ th Giang Minh Xuyên dẫn cảnh sát và chủ nhiệm xưởng đến, hoảng: "Mọi ... chuyện gì thế?"
Lâm chủ nhiệm Lưu Cần: " chuyện gì lên nhà nói ."
Lưu Cần còn muốn hỏi lại, nhưng m kia chẳng thèm . lùi qua một bên để họ lên lầu trước. Giang Minh Xuyên cũng chẳng khách sáo, dẫn mọi lên trước.
Khi đứa con gái nuôi ngang qua, Lưu Cần định nói gì đó, nhưng cô lập tức cúi đầu.
đắn đo một lúc, chẳng nói gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.