Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Bà ta ôm chặt đứa con trai đang run rẩy, ánh mắt oán độc lướt qua Chu Đình Đình, từng bước một rời khỏi nhà.

Cửa “rầm” một tiếng đóng lại.

Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Chu Đình Đình lục tung chiếc bàn nhỏ của nguyên chủ. Mất một lúc lâu, cuối cùng cô cũng tìm th bàn tay vàng một con tỳ hưu nhỏ bằng gỗ, tr cũ kỹ nhưng nặng tay.

Cô cầm kéo.

Kh do dự, rạch một đường sâu trên tay.

Máu trào ra.

Chu Đình Đình ấn thẳng bàn tay đẫm m.á.u lên thân tỳ hưu.

Ngay khoảnh khắc , con tỳ hưu phát ra ánh vàng rực rỡ, biến mất.

Chu Đình Đình cũng biến mất theo.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã đứng trên mặt đất.

Bên trong tỳ hưu là một căn biệt thự nhỏ sân vườn, rộng chừng chín trăm mét vu. Trong sân trồng vài cây ăn quả, phía xa còn một dòng suối uốn lượn chảy qua.

Ánh mắt Chu Đình Đình dừng lại ở dòng nước.

Kh hiểu vì , cô bước tới.

Khi hoàn hồn lại, tay cô đã vốc nước lên uống một ngụm.

Mát lạnh.

Dễ chịu đến lạ.

Giống như một dòng nước ấm âm thầm lan tỏa, chữa lành từng tấc gân cốt trong cơ thể.

Chu Đình Đình kh dám chậm trễ.

Bàn tay vàng đã tới tay, những bí mật khác thể từ từ nghiên cứu. Cô lập tức rời khỏi kh gian.

Vừa xuất hiện lại trong phòng, cánh cửa đã bị đạp tung.

Nếu kh né kịp, cánh cửa kia đã đập thẳng vào mặt cô.

Chu Đình Đình nghiến răng:

“Muốn c.h.ế.t à?”

Lần này cô kh nể mặt nữa.

Một cú đá gọn gàng, mạnh mẽ.

“Nữ chính” Thẩm Viện Viện còn chưa kịp nói ra câu thoại ngầu lòi của , đã bay thẳng ra ngoài.

“Bịch” một tiếng.

Ngã sấp xuống đất.

Thẩm Viện Viện sững sờ, một lúc sau mới ôm bụng, giọng yếu ớt:

“Mẹ… con… bụng con đau…”

Trong mắt Lý Hải Liên lóe lên một tia khoái trá khó che giấu.

Chu Đình Đình kh thứ tốt.

Nhưng Thẩm Viện Viện lại càng kh .

Con bé này dựa vào việc được Thẩm Kiện cưng chiều, hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho bà ta.

Trời mới biết sống trong cái nhà này bà ta mệt mỏi đến mức nào.

Giờ th Thẩm Viện Viện bị Chu Đình Đình dạy dỗ, trong lòng bà ta thật sự hả hê.

Chỉ là… kh thể biểu hiện ra ngoài.

Bà ta vội vàng chạy tới, giả vờ lo lắng hỏi han.

Đúng lúc đó, Thẩm Kiện bước vào nhà.

th cảnh tượng hỗn độn, ta cau mày.

Kh hỏi han. Kh phân bua.

Ông ta kéo Thẩm Viện Viện đang nức nở dưới đất đứng dậy, thuận tay tát Lý Hải Liên một cái, đá thêm một cú:

“Đồ vô dụng.”

Sau đó, ta ngồi xuống ghế sofa, Chu Đình Đình, nở một nụ cười hiền hòa:

“Đình Đình lớn , biết phản kháng .”

Chỉ là nụ cười sâu kh th đáy.

Chu Đình Đình gật đầu:

“Ba nói đúng. ta kh thể cứ để súc vật đè đầu cưỡi cổ mãi, đúng kh?”

Lời nói thẳng đến trần trụi.

Thẩm Kiện kh thể kh hiểu.

Nhưng ta chỉ cô bằng ánh mắt thương hại:

“Thôi được . Con vẫn còn là một đứa trẻ, làm sai chuyện, ba kh so đo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-2.html.]

Ông ta dừng lại, đáy mắt lóe lên ánh ác ý:

“Hơn nữa… con à, con cũng chỉ thể tùy hứng thêm vài ngày nữa thôi.”

ta chậm rãi nói:

“Ba đã đăng ký cho con xuống n thôn .”

Nói xong, Thẩm Kiện càng thêm phấn khích.

Ông ta đã bắt đầu mong chờ cảnh Chu Đình Đình quỳ xuống cầu xin .

“Vui kh?”

“Sắp được xuống n thôn cống hiến .”

“Dùng sức lực của con… vì sự nghiệp xây dựng đất nước.”

“Ồ”

Chu Đình Đình đứng giữa phòng, giọng nói bình tĩnh đến lạ.

Sự đã , kh thể thay đổi.

Nhưng một chuyện cô làm được

khiến cái nhà này từ nay về sau kh ngày nào yên ổn.

cũng là một nhà.

Ngọt ngào thì để cô hưởng.

Tai ương?

Đương nhiên chia đều cho tất cả.

Giả ên tại chỗ.

Đối xử c bằng với mọi .

Chu Đình Đình ngẩng đầu, ánh mắt rơi thẳng lên mặt Thẩm Kiện, giọng nói còn mang theo m phần lễ độ:

th hơi hèn hạ, kh vừa mắt.”

Cô thậm chí còn lịch sự, dùng cả kính ngữ:

“Xin hỏi, thể đ.á.n.h một trận kh?”

“Cái gì?”

Thẩm Kiện còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cổ áo đã bị ta túm chặt.

Trong mắt ta, Chu Đình Đình gầy gò yếu ớt.

Nhưng lúc này, bà ta lại bị cô xách lên như xách một con gà con.

Một tay giữ, tay kia vung lên.

“Chát! Chát! Chát!”

Tiếng tát vang lên liên tiếp, dội thẳng vào căn phòng chật hẹp.

Chu Đình Đình vừa đ.á.n.h vừa cau mày phàn nàn:

“C.h.ế.t tiệt, đàn gì mà luộm thuộm thế này…

Cũng kh biết cạo râu.

Tát đến tay cũng đau.”

Cuối cùng, cô tiện tay ném Thẩm Kiện xuống đất.

Ông ta nằm bẹp ra, kh khác gì một con ch.ó c.h.ế.t.

Lý Hải Liên run rẩy bò tới, ánh mắt Chu Đình Đình đầy sợ hãi:

“Mày… mày bị ên ?”

“Đúng.”

Chu Đình Đình đáp gọn gàng.

ên .

Bị các ép đến phát ên.”

Cô chỉ thẳng vào vết sưng to trên đầu , giọng đột ngột lạnh hẳn:

“Th kh?

Chính là do thằng súc sinh con bà đẻ ra đẩy .”

“Nếu kh mạng lớn,

bây giờ đã c.h.ế.t .”

Kh giả ên thì c.h.ế.t thật.

Bị bóc lột thế nào cũng được

nhưng cô thì kh.

Mồ hôi lạnh trên Thẩm Kiện tuôn ra như suối.

Th Lý Hải Liên chỉ biết đứng run, ta tức đến phát ên, giơ tay tát bà ta một cái:

“Bà bị mù à?!

Kh mau đưa đến bệnh viện!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...