Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Thẩm Kiện kh kẻ ngốc.

Ông ta đương nhiên muốn phản kháng.

Chỉ tiếc

đạo cao một thước, ma cao một trượng.

Tay ta đã bị Chu Đình Đình bẻ gãy.

Lúc này, chỉ cần hít thở thôi cũng là một loại tra tấn.

Bị đánh, Lý Hải Liên cũng kh dám hé răng.

Vừa khóc vừa lau nước mắt, dìu Thẩm Kiện ra ngoài.

Đương nhiên, thằng bé mập và Thẩm Viện Viện cũng kh dám ở lại.

Bọn họ sợ

sợ bị Chu Đình Đình “phát ên” chém bừa.

Trước khi , Thẩm Viện Viện theo bản năng ôm chặt n.g.ự.c , quay đầu lại.

Trong lòng trống rỗng.

Luôn cảm giác…

đã đ.á.n.h mất thứ gì đó quan trọng.

Cửa đóng lại.

Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh.

Nhưng Chu Đình Đình biết, bây giờ chưa lúc thở phào.

Việc xuống n thôn rốt cuộc là thế nào,

chuẩn bị những gì

cô cần hiểu rõ.

Chỉ là trước đó…

Chu Đình Đình đẩy cửa phòng Lý Hải Liên, mở ngăn bí mật bà ta thường cất đồ.

Bên trong, rõ ràng là:

Sổ đỏ.

Sổ hộ khẩu của Chu Đình Đình.

Cô cất kỹ tất cả.

Thuận tay l thêm một ít tiền, ra ngoài lấp đầy bụng.

Về hành vi này gọi là gì?

Hừ.

Chu Đình Đình nghĩ đường hoàng

l đồ của mẹ ruột , thể gọi là ăn trộm?

Những thứ còn lại, cô sẽ quay lại vơ vét sau.

Hiện tại, nắm rõ tình hình mới là quan trọng nhất.

Ra khỏi nhà, ánh mắt hàng xóm cô cứ như khỉ ngoài phố.

Chu Đình Đình kh buồn liếc một cái, bước thẳng ra ngoài.

Ăn uống no nê xong, cô lững thững tới văn phòng phường.

Còn chưa bước vào, đã th bên ngoài hai mẹ con ôm phích nước đứng chờ.

Cô bé vừa lau nước mắt vừa nức nở:

“Mẹ ơi… con kh muốn xuống n thôn.”

phụ nữ cũng sốt ruột, giọng đầy bất lực:

“Mẹ cũng kh muốn cho con xuống.

Bây giờ nếu c việc,

đừng nói năm trăm đồng,

tám trăm đồng mẹ cũng mua cho con…”

“Chỉ tiếc là c việc này

giá mà kh thị trường.”

Chu Đình Đình chậm rãi dừng bước.

Tám trăm đồng… mua c việc?

Cô quay đầu lại, hai mẹ con kia:

“Hai muốn mua c việc?”

“Ừm…”

Cô bé kh nói gì, chỉ tiếp tục thút thít.

phụ nữ gượng cười:

“Thời buổi này, ai mà chẳng muốn mua.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70--binh-m-me-qua-treu-nguoi-ca-nha-vo-yeu-cau-xin-tha-thu/chuong-3.html.]

Chu Đình Đình cong môi cười nhạt.

.”

“Chỉ là…”

“Giá hơi cao.”

“Bà muốn kh?”

Chỉ trong nháy mắt, hai mẹ con như bị niềm vui từ trên trời rơi xuống đập thẳng vào mặt.

“Muốn!”

phụ nữ gần như buột miệng thốt lên, ánh mắt đảo liên hồi, trong đầu đã bắt đầu tính toán:

“Nhưng mà… c việc thì cũng phân loại. Ngồi văn phòng thì quý, làm ở xưởng thì rẻ hơn.”

Dù là loại nào, bà ta cũng nhất định l được. Trước tiên giữ con gái lại thành phố đã, còn c việc cụ thể, sau này đổi cũng chưa muộn.

Chu Đình Đình phản ứng , trong lòng hiểu rõ.

Cô nghiêm túc nói, giọng ệu “thời đại”:

“Ngồi văn phòng. Phát th viên.”

Cô nói kh chớp mắt.

“C việc đàng hoàng, thể diện. Sau này tìm nhà chồng cũng dễ được ưa chuộng.”

Lý lẽ kh hề sai.

Chính vì quá tốt, phụ nữ lại càng do dự c việc như vậy, cô bé này lại chịu nhường?

Như thấu suy nghĩ trong mắt bà ta, Chu Đình Đình nhún vai, giọng đầy bất đắc dĩ:

“Gia đình tái hôn. Cha dượng còn một cô con gái.”

Cô dừng lại, hạ thấp giọng:

“Chỉ vì tr giành c việc, họ đã lén đăng ký cho xuống n thôn .”

Mọi thứ lập tức hợp tình, hợp lý.

phụ nữ kh còn nghi ngờ nữa, vỗ đùi một cái:

“Được! Vậy cô nói xem cô muốn gì.”

“Tám trăm đồng.”

Chu Đình Đình nói gọn ghẽ.

“Thêm mười phiếu c nghiệp. Phiếu lương thực, phiếu vải, gì thì đưa n, kh kén.”

C việc phát th viên quả thực quá hiếm. phụ nữ sợ chậm một bước là mất, lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Đình Đình, giọng gấp gáp:

“Thím kh nói đùa với cháu đâu, thím thật sự muốn làm giao dịch này. Giá cả tuyệt đối kh ép cháu, chỉ là nhất định nh!”

Tốt nhất là chốt trong hôm nay.

Chu Đình Đình bà ta, cười nhạt:

“Vậy thì xem lòng thành của thím .”

phụ nữ kh do dự, để con gái lại làm đảm bảo, còn thì chạy như bay về nhà.

Nửa tiếng sau.

Chu Đình Đình đếm xong tiền trong tay, lại xấp phiếu đủ loại, gật đầu:

“Được. Đi nhà máy thép.”

Phát th viên nhà máy thép.

phụ nữ vui đến mức suýt ngất xỉu.

Cho đến khi con dấu đỏ chói được đóng xuống, c việc chính thức chuyển sang tên con gái , bà ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô bé kia thì vui mừng đến mức nhảy cẫng lên tại chỗ.

Liễu x hoa sáng, đường cùng lại mở kh gì hơn thế này.

“Nếu cháu kh chê, gọi thím là thím Phụng Hà nhé.”

Chu Phụng Hà lúc này Chu Đình Đình càng lúc càng th vừa mắt. Rõ ràng chỉ là cô bé gặp trên đường, vậy mà kh hiểu bà lại thiện cảm đặc biệt.

“Thím Phụng Hà.”

Chu Đình Đình mỉm cười:

“Cháu tên là Chu Đình Đình.”

Mắt Chu Phụng Hà sáng lên:

“Ồ, cùng họ với nhà mẹ đẻ thím đ!”

Bà cười vui vẻ:

“Đúng là duyên phận.”

Ra khỏi nhà máy thép, Chu Phụng Hà nắm tay Chu Đình Đình kh bu, liên tục cảm ơn:

“Đình Đình, thím thật sự kh biết cảm ơn cháu thế nào. Sau này cháu gặp chuyện gì, cứ tìm thím, giúp được cái gì, thím nhất định giúp.”

Nói xong, bà ta chợt sững lại, cười gượng:

“Thím nói mà kh suy nghĩ…”

Chu Đình Đình hiểu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...