Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác
Chương 115: Bão Tuyết, Người Nhà Đến Nương Tựa
Trước khi gõ cửa, Cố Tiêu đã đứng trong gió lạnh tính toán nửa ngày, muốn tìm cô giải thích rõ ràng trận xem mắt kh thể hiểu được này. Bây giờ th cô ngay cả một chút ý định hỏi cũng kh , đột nhiên kh biết còn nên mở lời hay kh. Đặc biệt lại nghĩ tới thái độ của cô sau khi nghe xong... Thôi, vẫn nên giữ chút thể diện cho .
Cố Tiêu kh hiểu tới, lại kh hiểu .
Tô Nam Tinh ghé vào cửa sổ thoáng qua bóng dáng , lại quay đầu cô cô đang bận rộn cán vỏ sủi cảo. Bất đắc dĩ thở dài.
Qua một lúc lâu, Tô Th Nhiễm lúc này mới ngước mắt thoáng qua ngoài cửa sổ. Th sắc trời càng thêm u ám, động tác trên tay cũng theo đó nh hơn.
Kỳ thật ngày mai làm sủi cảo cũng kịp, cô chủ yếu là muốn tìm chút việc để làm cho . Dù nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi. Hiện tại thời gian rảnh thì làm nhiều chút đồ ăn, biết đâu lúc nào thể dùng tới.
Chỉ tiếc trời kh chiều lòng , sủi cảo này xem ra hôm nay kh thể đưa được . Nghĩ đến ngày mai Giao thừa, nhà cô ngay cả một bữa sủi cảo cũng kh ăn được, trong lòng cô liền nghẹn lại khó chịu.
Bất quá so với việc ăn sủi cảo hay kh, ều cô lo lắng hơn vẫn là thời tiết. Lần này sắc trời còn u ám hơn lần trước, vạn nhất thật sự bão tuyết lớn, còn kh biết nhà cô chịu khổ lớn đến mức nào.
Tưởng tượng đến cảnh nhà đói khổ, lạnh lẽo, cùng quẫn bách, những suy nghĩ nhỏ về tình cảm nam nữ trong lòng cô vừa liền tan biến.
Tô Th Nhiễm bận rộn cả buổi chiều. Gói xong sủi cảo cô lại bổ nốt số củi còn lại. Bổ củi xong, cô g.i.ế.c một con gà bắt đầu hầm c gà.
Tô Nam Tinh kh biết rốt cuộc cô cô bị làm . bé chỉ biết là sau khi cô đưa đồ vật cho nhà họ Cố trở về thì kh được vui lắm. Nghe trong thôn nói, khi lớn chuẩn bị thức ăn Tết, trẻ con kh được tùy tiện nói chuyện. Cho nên bé cũng kh dám hỏi lung tung. Chỉ ngoan ngoãn ở trong nhà giúp đỡ nhóm lửa.
Đến chạng vạng, bên ngoài đã hoàn toàn tối đen. Tô Nam Tinh thắp đèn, bê đến trước cửa sổ vừa , lập tức kêu lên, “Cô cô, tuyết rơi lớn !”
Tô Th Nhiễm vội vàng chạy qua, ngước mắt ra ngoài, quả nhiên tuyết đang rơi như l ngỗng. Lòng cô tức khắc lạnh buốt, cả cũng bắt đầu đứng ngồi kh yên.
Cả đêm, cô tới lui trong phòng kh biết bao nhiêu vòng, nhưng tuyết vẫn kh dấu hiệu muốn ngừng. Đến trước khi ngủ, tuyết thậm chí còn rơi lớn hơn. Đẩy cửa ra , trên mặt đất đã tích một lớp thật dày, luồng gió lạnh thấu xương làm cả cô run rẩy.
Tô Nam Tinh cũng bắt đầu sợ hãi, cứ mở to hai mắt ra ngoài cửa sổ.
Tô Th Nhiễm kiểm tra lại cửa sổ một lần, dùng gi chèn kỹ những chỗ bị lọt gió. Lúc này mới quay lại múc nước ấm cho hai rửa chân, “Nam Tinh, rửa chân xong thì nh chóng chui vào chăn ngủ .”
Tô Nam Tinh ngoan ngoãn gật đầu, “Cô, cháu ngủ một lạnh quá, tối nay thể ôm chăn qua ngủ cùng cô một chút kh?”
Tô Th Nhiễm kinh ngạc bé một cái, phát hiện đôi mắt thằng bé mở to, đồng t.ử đầy sợ hãi và bất an. Cô liền lập tức hiểu ra, bé sợ cô sẽ ra ngoài.
Khóe mắt Tô Th Nhiễm hơi nóng lên, “Được, cô sẽ trải giường cho cháu.”
Tô Nam Tinh thở phào nhẹ nhõm, bò vào trong chăn của , tay lại vươn ra nắm chặt ống tay áo cô. Tô Th Nhiễm bất đắc dĩ đưa tay bé về lại trong chăn.
“Nam Tinh, cháu yên tâm ngủ , cô sẽ kh đâu cả.”
Tô Nam Tinh chìa ngón tay ra, “Móc ngoéo tay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-chong-cu-het-long-bao-boc-th-mai-toi-tai-sinh-ga-cho-nguoi-khac/chuong-115-bao-tuyet-nguoi-nha-den-nuong-tua.html.]
Kéo ngoéo tay xong, Tô Nam Tinh quả nhiên ngoan ngoãn thu tay về chăn. Trong miệng lại còn lẩm bẩm, “Cô cô, cháu biết cô lo lắng Ông Bà, cháu cũng lo. Nhưng Ba nói, cháu là nam t.ử hán, chăm sóc cô thật tốt. Bên lâm trường Ông và Ba, họ đều là nam t.ử hán, sẽ nghĩ cách chăm sóc tốt Bà và Mẹ.”
Tô Th Nhiễm buồn bã ừ một tiếng, “Cô cô biết .”
Tuy rằng lo lắng, nhưng cô cũng hiểu, bây giờ qua đó căn bản là kh thực tế. Cô vốn kh quen thuộc núi rừng, mà tuyết rơi lớn như vậy, căn bản kh khả năng phân biệt phương hướng. Mặc dù kh gian thể tự bảo vệ , nhưng cũng kh thể di chuyển đến nơi xa như vậy. Hơn nữa cho dù , cũng kh giúp được quá nhiều việc.
Điều duy nhất cô thể làm bây giờ, chính là tr thủ thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ hửng đ xem xét tình hình.
Đêm đó, cô ngủ cực kỳ kh yên ổn. Đến nửa đêm, cô trực tiếp bừng tỉnh khỏi giấc mộng. L lại tinh thần, cô mới phát hiện đang gõ cửa.
Tô Th Nhiễm nh chóng vén chăn xuống giường, tiện tay cầm chiếc áo khoác lên , hai ba bước vọt tới cửa.
Kh đợi cô mở lời hỏi, bên ngoài cửa đã vang lên giọng đại ca, “Nhiễm Nhiễm, mau mở cửa, là chúng ta.”
Tô Th Nhiễm vội vàng gỡ then cửa, một luồng hàn khí lạnh lẽo đập thẳng vào mặt tràn vào.
“Đại ca, mọi lại tới đây? Mau vào .”
Trong phòng tối đen như mực, Tô Th Nhiễm luống cuống tay chân thắp đèn. Đèn sáng lên, cô mới rõ, cả bốn trong nhà đều đã tới, mỗi trên đều bọc một tầng lại một tầng. Cứ như là mặc hết tất cả quần áo lên . Chỉ là giờ phút này trên , trên đầu đều là tuyết, giống bốn tuyết.
Tô Th Nhiễm vội vàng cầm cái chổi quét tuyết cho bốn , quét đến cuối cùng mới phát hiện phía sau còn theo một nữa. Th rõ là ai, cô lập tức sững sờ tại chỗ, “Cố Tiêu? cũng ở đây?”
Cố Tiêu đưa tay phủi phủi tuyết trên vai, “Chuyện dài lắm, họ sắp đ cứng , cô nh chóng làm chút c gừng cho họ uống , về trước!”
Nói xong, xoay vọt vào giữa trời băng tuyết.
Tô Th Nhiễm chằm chằm bóng dáng một chốc, vội vàng l lại tinh thần nấu nước.
Lúc này Tô Nam Tinh cũng đã bị tiếng động trong bếp đ.á.n.h thức. Mơ màng mặc quần áo xuống giường vừa th, lập tức nhảy lên reo hò, “Ba, Mẹ! Ông, Bà! mọi đều tới đây? Cháu kh đang nằm mơ đ chứ?!”
Tô Th Nhiễm nh nhẹn nhóm lửa xong, “Nam Tinh, mau tới nhóm lửa!” Nói xong liền xoay bắt đầu thái gừng, l đường đỏ.
Chờ đồ vật cho vào nồi, cô mới lại chạy tới dùng khăn l khô giúp m lau , dùng tay hà hơi làm ấm xoa bóp tay và mặt đã đ cứng của họ.
“Ca, lâm trường xảy ra chuyện gì kh?”
Tô Chấn Hoa hà hơi vào tay, xoa xoa mặt, cảm giác tri giác toàn thân đang dần dần khôi phục.
“Gió tuyết lớn quá, lều tr chúng ta ở sắp kh chịu nổi , đỉnh lều đã bị lật tung hơn nửa, tuyết vẫn kh ngừng trút xuống. Nhân viên c tác lâm trường nhiều đã về thành ăn Tết, tuyết lớn quá, kh ai tới quản chúng ta. nhiều ôm chăn chạy tới kho gỗ, nhưng nghĩ bên đó tứ phía lộng gió cũng chẳng tốt hơn là bao, lại sợ em sẽ m động tìm chúng . Dứt khoát làm liều mang họ cùng tới tìm em. Nào ngờ tuyết lớn quá, mới được nửa đường chúng đã lạc, nửa ngày trời kh ra được, may mà gặp được nhóc vừa !”
Phụ thân Tô Cảnh Sơn cũng chút nghĩ mà sợ, “Đúng vậy, nếu kh chủ động muốn dẫn chúng ta xuống núi, e rằng đêm nay chúng ta đã kh thể ra khỏi rừng . Mẹ cháu được nửa đường thì kh nổi nữa, là giúp cõng xuống núi. À đúng , các th niên trí thức ở đây đều hết chứ? bị ta th kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.