Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác

Chương 114: Khách Đến Xem Mắt

Chương trước Chương sau

theo nhóm th niên trí thức rời xong, Tô Th Nhiễm tức khắc thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng tống khứ được bọn họ ! Bọn họ ở đây, ngày thường ăn chút đồ ngon cũng giấu giếm.

Mọi vừa , Tô Th Nhiễm liền nóng lòng mang tất cả số mỡ lợn đã tích trữ ra. Cộng thêm miếng mỡ lợn đêm qua thím Cố bảo Cố Hiểu Lôi đưa qua, gộp lại thể chiên ra kh ít mỡ.

Ngày thường kh dịp lễ tết, mọi đều tiếc dùng dầu chiên đồ vật, Tô Th Nhiễm cũng ít khi xa xỉ như vậy. Hôm nay khó khăn lắm nhóm th niên trí thức mới kh ở đây, cô tính lát nữa chiên nhiều chút tiểu tô thịt (thịt tẩm bột chiên) và cá tẩm bột chiên ra.

Thịt heo nạc mỡ đan xen được cắt thành hình khối cao, thân cá mè hoa cắt thành khối chữ nhật nhỏ, ướp đơn giản bọc bột trứng, cho vào chảo dầu chiên hai lần. Tiểu tô thịt và cá tẩm bột vừa ra lò giòn ngon, để nguội sau đó nấu c, hấp đồ ăn hay nấu mì đều được.

Tô Th Nhiễm tính toán, nếu thời tiết tốt, buổi tối lại đưa chút thức ăn sang lâm trường. Vừa hay ngày mai là Giao thừa, để nhà cô cũng được ăn Tết cho đàng hoàng.

________________________________________

Đồ vật chiên xong xuôi hết, Tô Th Nhiễm dùng gi dầu bọc mỗi loại một ít, tính đưa chút qua cho thím Cố. Dù m ngày nay thím Cố cũng kh ít lần lén đưa đồ cho cô.

Tô Th Nhiễm vốn định gọi Tô Nam Tinh đưa, nhưng th bên ngoài gió bỗng nổi lên, liền dặn dò vài câu, tự cầm rổ ra ngoài.

Mới vừa đến cửa nhà họ Cố, trong sân bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng cười sang sảng. Tô Th Nhiễm ngẩng đầu , trong phòng khách hai khuôn mặt lạ lẫm, xem dáng vẻ như là hai mẹ con.

Vị trí của Hướng Dương Sơn xa xôi hẻo lánh, ngày thường ít khách lạ. Nhưng trước mắt là cuối năm, họ hàng bạn bè qua lại thăm viếng cũng bình thường.

Tô Th Nhiễm kh nghĩ nhiều, chào hỏi thím Cố, liền mang đồ vật vào bếp. Vừa bu xuống, Cố Hiểu Lôi liền hậm hực theo vào.

Tô Th Nhiễm th cô bé vẻ mặt kh vui, quan tâm hỏi: “ vậy?”

Cố Hiểu Lôi dùng mũi hừ hừ hai tiếng, “Chị Th Nhiễm, cho tới hôm nay em mới th, mặt dày hơn cả tường thành, lời t.ử tế hay lời khó nghe gì cũng giả vờ kh hiểu, cố ý giả ngu với chị! Chị nói tức kh?”

Tô Th Nhiễm nghe càng lúc càng hồ đồ, “Ai chọc cháu tức giận?”

Cố Hiểu Lôi giận dỗi liếc mắt về phía phòng khách, giải thích nói: “Còn thể là ai? Chính là đôi mẹ con trong phòng khách . Hai này là ở đại đội nhà ngoại em, trước đây bà ngoại em còn tính giới thiệu cô gái kia cho trai em, lúc đó nhà họ chê đại đội vừa nghèo vừa xa xôi, kh nói hai lời liền từ chối. Bây giờ kh biết nghe ngóng từ đâu nói đại đội tu sửa đường, cũng kh chê chỗ này nghèo nữa, vội vàng tìm tới cửa. Miệng thì nói dễ nghe, bảo là cuối năm rảnh rỗi qua thăm họ hàng, họ hàng xa tám đời kh tới, cần họ tới thăm viếng ? Rõ ràng là nhắm vào trai em, chị th nhà ai con gái xem mắt mà kh thèm báo trước, trực tiếp chạy đến nhà trai kh? Mẹ em ngầm từ chối , nhưng ta cứ giả vờ kh hiểu, liên tục khen cô gái nhà họ ưu tú, chẳng qua là làm việc ở trấn trên thôi mà? gì ghê gớm!”

Tô Th Nhiễm sững sờ một thoáng, cúi đầu nhặt đồ vật trong rổ ra. Lúc này mới mở lời khuyên nhủ: “Chuyện lớn cháu đừng theo lo lắng, cháu bớt giận , cô về trước đây. À đúng , cháu nói với thím Cố một tiếng, ngày mai cô và Nam Tinh tự ở nhà đón Giao thừa, đồ vật cô đều chuẩn bị xong , chúng kh qua đâu.”

Nói xong, Tô Th Nhiễm liền xách rổ nh chân ra khỏi cửa, lập tức về nhà.

________________________________________

trong cuộc Cố Tiêu còn kh biết trong nhà khách. Lúc này mới từ trong núi ra, vừa lúc gặp Tô Th Nhiễm trên đường về nhà.

Vốn định chào cô một cái, nào ngờ cô lại vội vã càng lúc càng nh. Cố Tiêu m bước dài chặn đường cô.

vừa gọi cô, kh để ý tới ?”

Tô Th Nhiễm chậm rãi ngẩng đầu, “Gió lớn quá, kh nghe th.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-chong-cu-het-long-bao-boc-th-mai-toi-tai-sinh-ga-cho-nguoi-khac/chuong-114-khach-den-xem-mat.html.]

Cố Tiêu th sắc mặt cô nhàn nhạt, kh ra cảm xúc gì. Nhưng kh hiểu lại th ều kh ổn, “Cô vậy?”

Tô Th Nhiễm cười nhạt lắc đầu, “Kh gì, Nam Tinh một ở nhà, kh yên tâm, về trước đây.”

Cố Tiêu ừ một tiếng, “Trong núi sắp thay đổi thời tiết, cô dặn Nam Tinh đừng chạy lung tung, cô cũng đừng chạy lung tung.”

Vừa dứt lời, đã xa.

Cố Tiêu bất đắc dĩ cười, nhấc chân vào nhà. Mới vừa tới cửa, liền bị Cố Hiểu Lôi chặn lại ở bên ngoài.

, trong nhà khách, là tới xem mắt với đó!”

Sắc mặt Cố Tiêu tức khắc tối sầm xuống, “Chị Th Nhiễm vừa đã tới nhà kh?”

Cố Hiểu Lôi gật đầu, “Trùng hợp gặp đúng lúc chị tới đưa đồ.”

Cố Tiêu lập tức nóng nảy, “Mày vừa nói gì với cô ?”

Cố Hiểu Lôi cũng nóng nảy, “Đương nhiên là nói sự thật, ta đã gặp , em còn thể lừa chị ?”

Tim Cố Tiêu đột nhiên thắt lại, “Cái này tính là sự thật gì? Trước đây xem mắt đã kh đồng ý , cũng chưa từng đồng ý muốn xem mắt với ai. Kh được, tìm họ nói rõ ràng, bảo họ mau .”

Cố Hiểu Lôi vội vàng kéo lại, “ đừng gấp, mẹ đang ở trong phòng ứng phó đ, mẹ bảo em ngăn lại đừng vào. bây giờ đang nổi nóng, vào làm căng mọi chuyện, làm mẹ sau này còn về nhà mẹ đẻ thế nào? Nói nữa, trước đây kh kh biết chị Th Nhiễm thích kh ? Vừa hay, nhân cơ hội này, dò xét thử xem, thăm dò khẩu phong của chị !”

Cố Tiêu động lòng một giây, “Làm vậy được kh?”

Nhưng giây tiếp theo, lại lập tức đổi ý. “Kh được, mày đừng bày trò dớ dẩn cho tao.” hiểu tính tình Tô Th Nhiễm. Nếu kh thích, thử thế nào cũng vô dụng. Nếu là chút thích, vậy càng phiền phức, thử như vậy, chỉ đẩy ta ra xa hơn.

“Mày mang lời này cho mẹ, bảo mẹ mau nghĩ cách đuổi họ . Nếu lát nữa tuyết lớn, họ liền kh được, chẳng lẽ còn giữ họ ở nhà ăn Tết ? Thật đến bước đó, tao sẽ kh nể nang gì thân thích nữa.”

Cố Hiểu Lôi gật đầu, “Yên tâm , mẹ em kh hồ đồ vậy đâu.”

Cố Tiêu thở phào nhẹ nhõm, “Chuyện này mày giúp tr chừng cho tốt, quay đầu mua quần áo mới cho mày.”

Nói xong, xoay liền về phía ểm th niên trí thức. Tới gần, lại vòng một vòng bên ngoài, lúc này mới gõ cửa.

qua xem, cần giúp đỡ gì kh?”

Tô Th Nhiễm đang bận rộn cán vỏ sủi cảo, “Kh cần đâu, đồ vật chỗ chuẩn bị gần xong hết .”

Cố Tiêu ừ một tiếng, nhắc nhở nói: “Trong núi trời tối ghê lắm, phỏng chừng sắp tuyết lớn, bên lâm trường cô đừng một tùy tiện chạy tới.”

“Biết .” Cô vốn dĩ tính toán xem thời tiết mới nói, nếu thời tiết kh tốt, cũng sẽ kh cố chấp qua đó. Hơn nữa hiện tại nhóm th niên trí thức đều , nếu thật sự đổ tuyết, cô cũng kh yên lòng để Nam Tinh một ở nhà.

Th cô vẫn như thường lệ, cũng kh vì chuyện vừa mà tức giận, Cố Tiêu liền kiên định cất tâm vào bụng. Nhưng suy nghĩ kỹ lưỡng, đột nhiên lại th đau lòng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...